Cuộc hôn nhân này từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ là một màn l.ừ.a đ.ả.o được dàn dựng kỹ lưỡng!
Hai người bọn họ lại ôm ấp dây dưa thêm một lúc.
Lưu Văn Hằng vừa đi vừa cởi bỏ áo ngoài, quần áo rơi lả tả trên sàn nhà.
Khi đi đến phòng ngủ chính, dáng vẻ của anh ta đã chẳng còn chút thể diện nào.
Từ Anh quen đường quen nẻo nằm lên chiếc giường cưới mà tôi đã ngủ suốt năm năm, tạo dáng lả lơi rồi nũng nịu gọi Lưu Văn Hằng:
“Mau lại đây đi, hôm nay người ta là cô bò sữa nhỏ của anh đó.”
“Bảo đảm vừa thơm vừa mềm.”
Cảnh tượng ấy khiến người nhìn chỉ thấy cay mắt.
Nhưng Lưu Văn Hằng lại vô cùng hưởng thụ trò lố bịch này.
Anh ta lập tức nhào về phía cô ta.
Hai người quấn lấy nhau trong bầu không khí ám muội.
Một lát sau, Lưu Văn Hằng vẫn còn chưa thỏa mãn, chống người dậy đi tìm món đạo cụ nhỏ mà anh ta đã chuẩn bị sẵn.
Khoảnh khắc anh ta lấy món đồ đó ra, tôi không hiểu sao lại căng thẳng trong giây lát.
Nếu anh ta chịu quan sát kỹ hơn một chút, có lẽ sẽ nhận ra điểm bất thường.
Nhưng anh ta lúc này đã bị ham muốn che kín đầu óc, làm gì còn giữ được chút lý trí nào.
Từ Anh cũng rất thành thạo nhận lấy món đồ ấy, nhanh nhẹn dùng nó trước mặt anh ta, sau đó khẽ vẫy tay gọi:
“Chồng à, mau lại đây đi.”
Lưu Văn Hằng lại một lần nữa lao về phía cô ta.
Không khí trong phòng như bị đẩy lên đến mức nóng hầm hập.
“Ai nói phụ nữ sinh con rồi thì không còn hấp dẫn nữa chứ, Anh Anh, sao em lại càng khiến anh không dứt ra nổi như vậy?”
“Từ trên xuống dưới đều là vẻ quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành, ngọt ngào như quả đào chín mọng, hơn hẳn khúc gỗ vô vị ở nhà kia.”
Lưu Văn Hằng liên tục nói ra những lời tán tỉnh nghe đến buồn nôn.
Hai người bọn họ chìm trong cơn mê muội của riêng mình, đến ga giường cũng bị làm cho nhăn nhúm.
Thế nhưng đúng lúc đó…
Một tiếng bốp vang lên, lập tức phá tan toàn bộ bầu không khí trong phòng.
Lưu Văn Hằng đột ngột co giật một cái, cả người cứng đờ rồi ngã sầm xuống người Từ Anh.
“Sao vậy?” Từ Anh giật mình hoảng hốt, luống cuống muốn đẩy anh ta dậy, “Này, Lưu Văn Hằng? Anh đừng làm em sợ!”
Chỉ thấy gương mặt Lưu Văn Hằng nhanh ch.óng đỏ bừng lên bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, hai mắt trợn trắng, khóe miệng trào bọt.
Là nước nấm độc đã bắt đầu phát huy tác dụng.
Liều lượng không lớn, không đến mức nguy hiểm tính mạng.
Nhưng để khiến anh ta mất hết thể diện thì đã quá đủ rồi.
“A!”
Từ Anh sợ đến mức ngây người, lập tức buông tay ra.
Lưu Văn Hằng rầm một tiếng ngã nặng xuống đất, phát ra một âm thanh trầm đục.
Cô ta hoảng hốt lùi về sau, dưới chân lại trượt một cái, đôi giày cao gót vô tình giẫm mạnh trúng điểm yếu của Lưu Văn Hằng.
“Á!”
Lưu Văn Hằng đau đến mức co quắp cả người, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Điểm yếu kia bị giẫm trúng đến mức anh ta đau đến không còn nói nên lời, cả người như bị rút sạch sức lực.
Từ Anh cũng bị biến cố này dọa đến ngây dại, ngay cả quần áo cũng không kịp chỉnh tề, cứ thế lảo đảo chạy ra ngoài.
Nhưng khi cô ta kéo cửa lớn ra, lại vừa hay đ.â.m sầm vào một nhóm các dì hàng xóm vừa bước ra từ thang máy.
Đó chính là những người mà năm phút trước, tôi cố ý nhắn trong nhóm cư dân khu nhà, nói rằng nhà mình có kẻ trộm lén lút đột nhập, nhờ mọi người để ý giúp.
Giờ phút này, ánh mắt của các dì giống như đèn pha, quét từ bộ đồ bò sữa nửa kín nửa hở trên người Từ Anh, rồi lại nhìn thẳng vào Lưu Văn Hằng đang t.h.ả.m hại phía sau cô ta.
Đã xảy ra chuyện gì, căn bản không cần ai giải thích.
Trên từng gương mặt đều viết rõ sự phấn khích của những người vừa bắt được một vụ náo nhiệt lớn.
Cả nhóm bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ, giọng nói cũng càng lúc càng lớn:
“Ôi trời đất ơi! Ban ngày ban mặt mà sao lại có người ăn mặc thế này chạy ra ngoài vậy? Hở hang như thế mà không biết xấu hổ à!”
“Cô ta chẳng phải là nữ hàng xóm nhà này sao, bình thường nhìn cũng đàng hoàng lắm mà, không ngờ phía sau lại chơi lớn như vậy!”
“Ngoại tình rồi còn gì nữa! Bắt kẻ thứ ba!”
“Tôi nhớ cô ta còn có con rồi mà, sao lại làm ra chuyện kiểu này chứ? Khoan đã, đứa trẻ đó của cô ta liệu có khi nào…”
“Tôi cũng nghĩ vậy đấy! Thảo nào anh ta cứ suốt ngày chạy sang nhà nữ hàng xóm!”
“Lưu Văn Hằng chẳng phải vẫn luôn nói mình sống không con sao? Hóa ra là lén nuôi kẻ thứ ba và con riêng ở bên ngoài! Đúng là thất đức hết chỗ nói!”
“Đàn ông tệ bạc như vậy, đáng đời bị trời phạt!”
Người vây quanh hiện trường càng lúc càng đông, những lời bàn tán ồn ào gần như có thể nhấn chìm cả con người.
Từ Anh không chịu nổi nữa, che mặt co rúm trong góc, hận không thể lập tức đào một cái lỗ chui xuống.
Đúng lúc đó, một bóng người lảo đảo chạy ra khỏi phòng ngủ.
Đám đông vốn đang ồn ào lập tức im bặt, ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn lên người ấy.
Người chạy ra vậy mà lại là Lưu Văn Hằng.
Tóc anh ta rối bù dính trên trán, khóe miệng còn vương một vệt nước dãi đáng ngờ, ánh mắt tan rã, bước chân loạng choạng không vững.
Cả người anh ta trông đúng kiểu điên điên dại dại.
“Sao trước cửa nhà tôi lại có nhiều gà thế này? Cứ ríu ra ríu rít làm gì hả!”
“Ai thả các người ra ngoài? Cút hết về chuồng cho tôi, ngoan ngoãn ở yên trong l.ồ.ng đi!”
Anh ta vừa la hét vừa vung tay chộp loạn trong không khí, cứ như trước mắt thật sự có một đàn gà đang bay tán loạn.