Còn đứa trẻ kia, căn bản cũng không phải m.á.u mủ của Lưu Văn Hằng, mà là con cô ta sinh với một người đàn ông khác.

Đứa trẻ ấy chỉ là công cụ để cô ta tính kế và thao túng lòng người.

Lưu Văn Hằng bật khóc, tiếng gào t.h.ả.m thiết vang lên sau lưng.

Tôi xoay người thật dứt khoát, đẩy cửa rời khỏi phòng.

Chỉ sau một đêm, Lưu Văn Hằng và Từ Anh hoàn toàn trở thành nhân vật nổi đình nổi đám trên mạng.

Từ Anh trở thành kẻ thứ ba bị người người c.h.ử.i rủa, đi đến đâu cũng bị chỉ trỏ, thậm chí còn có người ném trứng thối vào cô ta.

Chuyện Lưu Văn Hằng phát điên giữa phố càng bị lan truyền rầm rộ, cư dân mạng thi nhau chế giễu, cắt ghép đủ kiểu, biến anh ta thành hàng loạt ảnh chế mỉa mai.

Thậm chí còn có người đùa cợt gọi anh ta là “anh thái giám”.

Hai người bọn họ hoàn toàn c.h.ế.t về mặt xã hội, không còn chút chỗ đứng nào.

Nói cho cùng, tất cả đều là do bọn họ tự làm tự chịu.

Một chút cũng không đáng được thương hại.

Lưu Văn Hằng mãi vẫn không chịu ký tên vào đơn ly hôn, còn mơ tưởng dùng lời đe dọa để nắm thóp tôi.

Nhưng tôi cũng chẳng vội, tôi có rất nhiều thời gian để dây dưa với anh ta đến cùng.

Trong lúc Lưu Văn Hằng trăm phương ngàn kế ăn vạ không chịu buông tay, tôi trực tiếp bán căn nhà, thay toàn bộ khóa cửa, đồng thời rút sạch số tiền tiết kiệm trong thẻ ngân hàng.

Tôi khiến Lưu Văn Hằng thật sự tay trắng rời khỏi cuộc đời tôi.

Sau đó, tôi mua một tấm vé máy bay ra nước ngoài.

Thế giới rộng lớn như vậy, dù thế nào cũng nên tự mình đi ngắm nhìn một lần.

Khoảnh khắc máy bay hạ cánh, tin nhắn của Lưu Văn Hằng lập tức dội đến như bão.

“Đồ đàn bà độc ác! Cô vậy mà kéo đen hết tất cả phương thức liên lạc của tôi?”

“Căn nhà kia cô cũng lén bán rồi sao? Dù nó đứng tên cô, cô cũng không thể muốn bán là bán được chứ! Chẳng lẽ cô phải ép tôi ngủ ngoài đường mới vừa lòng sao!”

“Tôi chẳng qua chỉ ngoại tình thôi mà, cô có cần phải tuyệt tình đến mức này không? Đây chỉ là lỗi lầm mà đàn ông nào cũng có thể phạm phải thôi!”

Tôi không thèm để ý, chỉ lặng lẽ nhìn anh ta phát điên và mặc cho anh ta tiếp tục đổi trắng thay đen.

Một lát sau, Lưu Văn Hằng như chợt nhận ra điều gì, giọng điệu lập tức xoay ngoắt một trăm tám mươi độ.

“Huhu vợ à, anh thật sự biết sai rồi, em có thể chuyển cho anh một nghìn tệ trước được không, bây giờ anh không còn một xu trong người, ngay cả mì gói cũng không mua nổi nữa…”

“Dù sao chúng ta cũng đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, tình nghĩa sâu nặng đến thế, em thật sự nhẫn tâm nhìn anh rơi vào cảnh này sao? Em không biết bây giờ anh sống t.h.ả.m đến mức nào đâu!”

“Anh không nên ngoại tình! Anh không nên bị người phụ nữ bên ngoài làm cho lú lẫn… Đến cuối cùng, anh còn bị cô ta quay như chong ch.óng, không chỉ đội cho anh cái sừng lớn, mà còn lừa sạch tiền của anh…”

“Bây giờ anh chỉ còn hận cô ta thôi! Người anh thật sự để tâm nhất hiện tại chỉ có mình em thôi, vợ à!”

Lưu Văn Hằng còn gửi cho tôi một tấm ảnh tự sướng khóc lóc t.h.ả.m hại.

Nước mắt nước mũi dính đầy mặt anh ta.

Nhưng tôi biết, đó chẳng qua chỉ là nước mắt cá sấu mà thôi.

Giả dối, làm màu và rẻ tiền đến nực cười.

Càng nhìn càng khiến người ta thấy buồn nôn.

Tôi trở tay kéo đen anh ta hoàn toàn, rồi xoay người đi đến quán bar náo nhiệt nhất ở địa phương, nơi có vô số chàng trai trẻ trung đầy sức sống.

Lần tiếp theo tôi nghe được tin tức về Lưu Văn Hằng, đã là hai năm sau.

Trong hai năm ấy, tôi rời xa quê cũ, bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới thuộc về chính mình.

Hiếm khi trở về nước một lần, người bạn đã lâu không gặp cố ý đặt một nhà hàng cao cấp, nói muốn đón gió tẩy trần cho tôi.

Khi đi trên phố, tôi nhìn thấy dưới chân cầu vượt có một gã ăn mày điên điên dại dại.

“Tôi là người giàu nhất thế giới, tôi mới là người giàu nhất thế giới thật sự… sao các người có thể đối xử với tôi như vậy…”

Toàn thân gã phủ đầy bụi bẩn, kéo lê một bàn tay bị tật, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời điên rồ.

Tôi liếc nhìn gã một cái, bỗng cảm thấy có chút quen mắt khó tả.

Tôi đứng lại quan sát một lúc lâu.

Lúc này tôi mới nhận ra, đó là Lưu Văn Hằng.

Đúng lúc ấy, một người phụ nữ ăn mặc tinh tế vừa hay đi ngang qua trước mặt Lưu Văn Hằng.

Lưu Văn Hằng vốn đang mơ mơ màng màng, đột nhiên nhào tới túm lấy chân người phụ nữ kia.

Người phụ nữ giật mình, lập tức đá mạnh anh ta ra:

“Cút đi! Đồ điên không biết xấu hổ!”

Lưu Văn Hằng khựng lại trong thoáng chốc, nơi đáy mắt đục ngầu bỗng lóe lên một tia sáng đáng sợ: “Là cô… hóa ra thật sự là cô! Từ Anh! Cô hại tôi t.h.ả.m đến mức này!”

Nhân lúc Từ Anh còn chưa kịp phản ứng, Lưu Văn Hằng ôm c.h.ặ.t lấy cô ta, rồi đẩy cô ta ra giữa lòng đường nơi xe cộ đang lao tới.

“Từ Anh! Đồ đàn bà độc ác, cô đi c.h.ế.t đi!”

Rầm một tiếng.

Tiếng phanh xe gấp vang lên ch.ói tai.

Sau cú va chạm dữ dội, hai người bọn họ cùng lăn xuống mặt đất, không còn chút hơi thở nào.

Những người qua đường xung quanh thấy vậy đều hít ngược một hơi, không ngừng thở dài và bàn tán.

Cách đó không xa, tôi chỉ khẽ lắc đầu.

Sau đó tôi xoay người, từng bước từng bước rời đi.

Tất cả những chuyện này đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Tôi có tương lai của riêng mình.

HẾT.

8 - Chồng Không Phải Không Muốn Có Con, Chỉ Là Không Muốn Có Với Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia