Thật hay giả đây?

Vui đến vậy sao...

Phó Uyên cũng vừa xong việc từ bên ngoài trở về.

Khi thấy tôi, nét mặt anh không hề ngạc nhiên, anh đưa chiếc bánh ngọt đã mua cho tôi, dù vẻ mặt vẫn dửng dưng nhưng hành động lại có vài phần lấy lòng.

"Tiệm này nổi tiếng ở Nam Thành, xếp hàng dài lắm, anh bảo trợ lý tiện thể mua cho em đấy, em thử xem."

Tôi gật đầu nói cảm ơn rồi cứ thế thản nhiên ăn.

Ngay sau đó, tôi phát hiện Phó Uyên cứ lén nhìn mình. Gõ máy tính vài cái lại liếc mắt nhìn tôi một cái, rồi lại giả vờ như vô tình uống nước nghỉ ngơi.

Đúng là lạy ông tôi ở bụi này.

Tôi liếc nhìn bình luận.

Sau một thời gian, tôi đã quen với việc đoán ý định của Phó Uyên thông qua bình luận.

[Buồn cười c.h.ế.t mất, hôm nay hí hửng tự mình sang dọn đồ, vắt óc nghĩ đủ kiểu lý do, kết quả bé cưng chẳng buồn hỏi lấy một câu.]

[Anh ta sợ bị nghi ngờ lắm đấy! Nhưng lại cứ muốn ở chung với bé cưng, cười c.h.ế.t tôi.]

[Chẳng hưởng thụ được mấy ngày nữa đâu, ha ha, sắp về nhà rồi xem anh ta tính sao.]

[Lầu trên không hiểu nam chính rồi, nam chính kiểu thâm trầm sẽ chuẩn bị mọi thứ từ rất sớm thôi. Hừ hừ, tôi cá là về đến nhà anh ta sẽ sắp xếp ngay lập tức.]

Ra là vậy.

Khi nhìn vẻ mặt cố tỏ ra bình thản của Phó Uyên, tôi chợt nhớ đến vấn đề mình đã quên lãng:

Nếu Phó Uyên thực sự thích tôi đến vậy thì tại sao suốt ba năm qua anh lại tỏ ra lạnh nhạt đến thế?

Giấu kỹ sự thích thú và kích động của mình sâu đến mức đó.

Vì muốn ngủ chung giường mà hớn hở, vì tôi đi công tác vài ngày mà cũng lén lút đi theo, nhưng lại không hề bộc lộ tình cảm của mình.

Chẳng phải mâu thuẫn lắm sao?

Tôi rất muốn tìm cơ hội để hỏi, nhưng nhìn vẻ mặt của Phó Uyên.

Tôi lại cảm thấy có lẽ vẫn chưa phải lúc.

Trước đó bình luận từng đề cập đến việc "về đọc lại cốt truyện".

Liệu giữa chúng tôi có chuyện gì đã xảy ra buộc anh phải làm vậy không?

4

Trước ngày hoàn tất công việc, Phó Uyên đã về Hải Thành trước một ngày.

Bình luận tiết lộ rằng, tên này đang tất bật dọn dẹp đồ đạc trong phòng tôi để chuyển sang phòng anh.

Khi về đến nhà, dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng tôi vẫn bị choáng ngợp.

Bình luận hài lòng như mẹ vợ nhìn con rể:

[Ai mà hiểu được chứ, biết cô sắp về, nên Phó tổng đã kích động đến mức thức trắng đêm, tối qua anh ta tự mình lau phòng khách tới ba lần đấy.]

[Tôi phục luôn, toàn bộ nguyên liệu trong tủ lạnh đều được thay mới, tự tay chuẩn bị cả, tất cả trái cây bé cưng thích đều nằm ở ngăn thứ hai.]

[Theo thống kê chưa đầy đủ, hôm nay nam chính đã nhìn về phía cửa mười bảy lần, đi lại trong nhà sáu lần và làm đổ nước một lần.]

[Còn đứng trước gương tập dượt các lý do nữa chứ! Thật là công phu, ai mà hiểu cho được.]

Dưới sự gợi ý của bình luận, lần đầu tiên tôi thực sự nhìn ngắm cái gọi là "nhà" này.

Trước đây với tôi, nó chỉ là một cuộc hôn nhân thương mại, sống chung và giải quyết nhu cầu sinh lý định kỳ, ngoài ra thì nước sông không phạm nước giếng.

Vì vậy, ba năm qua tôi rất ít khi để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt.

Giờ đây mới phát hiện ra, đồ đạc trong tủ lạnh luôn được sắp xếp theo đúng thói quen của tôi.

Cả hai chúng tôi đều không thích người ngoài làm phiền nên những lúc dì giúp việc không đến, đều là Phó Uyên tự mình dọn dẹp.

Anh dọn dẹp sạch sẽ không chê vào đâu được.

Thật lòng mà nói, cảm giác thực sự rất giống một gia đình.

Tôi đang suy nghĩ miên man thì Phó Uyên đi đến cửa, đón lấy hành lý trên tay tôi, giọng điệu bình thản như mọi khi: "Về rồi à?"

Tôi gật đầu.

Phó Uyên nói: "Ăn cơm trước đã."

Sau đó anh bưng từ trong bếp ra một mâm cơm tinh tế gồm năm món và một bát canh.

Khi anh đi ngang qua, tôi thoáng thấy trên quần áo của Phó Uyên hôm nay có mùi hương thoang thoảng, tay áo cài khuy đính kim cương, ngay cả mái tóc cũng được vuốt sáp tạo kiểu cẩn thận.

Chẳng lẽ, chẳng lẽ là vì tôi sao?

Chắc không phải là anh muốn dùng mỹ nam kế để dụ tôi ngủ cùng đấy chứ.

Suốt bữa ăn, ôm nỗi nghi ngờ này trong lòng, tôi đợi rất lâu nhưng Phó Uyên cũng chẳng hề mở lời, cả hai chỉ thỉnh thoảng trò chuyện vài câu bâng quơ hoặc là tiếng bát đũa khẽ va chạm vào nhau.

Đợi đến tận lúc cuối, Phó Uyên mới lên tiếng: "À, suýt nữa quên nói với em, dì giúp việc gần đây xin nghỉ một thời gian, nhà dì ấy có việc bận."

Tôi gật đầu: "Không vấn đề gì đâu ạ. Chuyện này anh tự quyết là được mà."

Khóe miệng Phó Uyên khẽ nhếch lên, rồi anh nói tiếp: "Em cũng biết việc dọn dẹp nhà cửa không dễ dàng gì, nên anh đã dời đồ đạc của em vào phòng ngủ của anh luôn rồi, như vậy chúng ta đỡ phải dọn thêm một phòng nữa, tiện hơn."

Anh còn thừa hơi thêm thắt một câu: "Không vấn đề gì chứ?"

Tôi còn chưa kịp mở lời, bình luận đã bùng nổ.

[Chán thật! Cái cớ gì mà tệ thế không biết, nhà họ Phó giàu có thế mà không thuê nổi một dì giúp việc sao?]

[Với lại phòng của bé cưng có bao giờ cần anh ta dọn đâu! Thần kinh à!]

Trong lòng tôi còn thấy cạn lời hơn cả bình luận.

Chủ yếu là do trước đó thấy bình luận bảo Phó Uyên đã chuẩn bị rất lâu, còn tập dượt cả cái cớ này nữa.

Tôi vốn dĩ đã mong đợi một chút, kết quả giờ nhìn lại thì quả thực chẳng có gì đáng để mong chờ cả.

Vừa định mở miệng vạch trần Phó Uyên, nhưng tôi lại nhìn thấy sự bối rối ẩn giấu sau vẻ mặt bình thản của anh.

Tuy không biết tại sao anh không nói thẳng, nhưng chắc chắn anh phải có lý do riêng của mình.

Quan trọng hơn là khi nhìn vào ánh mắt ấy, tim tôi bỗng nhiên mềm nhũn.

Thế là tôi gật đầu, bảo rằng được thôi.

Bình luận thi nhau chúc mừng trước:

[Chúc mừng Phó tổng!!!]

[Được ngủ cùng giường với vợ thì còn gì bằng, hu hu, Phó tổng, cuối cùng cũng khổ tận cam lai rồi.]

[Bé cưng cũng tinh tế thật đấy, chắc là đã nhận ra tấm chân tình của nam chính rồi.]

[Bé cưng ơi, vào phòng đừng vội, đầu giường có cái hộp đựng đồ, mật mã là sinh nhật của em đấy, nhất định phải tìm cơ hội xem thử nhé!!]

Cái gì, còn có vật phẩm ẩn nữa à?

5

Tiếc là cả ngày hôm đó tôi không tìm được cơ hội nào để xem cái hộp bí ẩn kia. Nhưng tôi lại nảy ra ý định trêu chọc Phó Uyên.

Chỉ cần hai chúng tôi nằm trên giường, là tôi lại thấy đồng hồ thông minh trên cổ tay anh hiển thị nhịp tim tăng vọt.

Thực sự là quá buồn cười.

Thế là tôi cố ý giả vờ buồn ngủ, dựa đầu vào vai anh.

"Ái chà, sập nguồn rồi, nhưng công việc vẫn chưa xong, không thể nghỉ ngơi được, buồn ngủ quá đi!"

Phó Uyên cứng đờ người lại thấy rõ, ngón tay anh nắm c.h.ặ.t lấy ga giường.