Kết hôn thương mại đã ba năm, Phó Uyên đối với tôi trước nay vẫn luôn lạnh nhạt.
Câu thoại nhiều nhất của chúng tôi chỉ là:
"Làm không?"
"Làm."
Hôm nay sau khi xong chuyện, tôi như thường lệ đứng dậy chuẩn bị rời đi thì trước mắt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận:
[Bé cưng à, em chỉ cần ngoảnh lại nhìn một cái thôi là sẽ thấy ánh mắt như hóa đá chờ vợ của người nào đó ngay.]
[Người nào đó lần nào cũng chưa được thỏa mãn, lại sợ dọa bé cưng nên lần nào cũng chỉ đành vào phòng tắm xả nước lạnh!]
Bước chân tôi khựng lại, bất ngờ ngoảnh đầu nhìn...
Cái kiểu... lạnh nhạt này sao?