Ta đã tròn hai mươi tuổi mà vẫn chưa định thân.
Những công tử đến xem mắt, kẻ thì chê ta lớn tuổi, người lại chế giễu nữ công ta kém cỏi, thêu hoa thêu chim mà trông chẳng khác nào sâu bò.
Sau này, trúc mã Vệ tiểu tướng quân đã cưới ta. Hắn đối với ta có lẽ là rất tốt.
Ta học chữ chậm chạp, dạy mãi không xong, hắn dù nổi giận, nhưng chén sứ giơ lên rốt cuộc lại nhẹ nhàng đặt xuống:
"Bỏ đi, ai bảo ta xui xẻo lấy phải nàng cơ chứ."
Ta hầm canh quên bỏ muối, cuống đến rơi nước mắt, hắn cũng ôn tồn an ủi:
"Nàng vốn dĩ đần độn, không làm tốt mấy việc này cũng là bình thường."
Thậm chí khi chúng ta thành thân mười năm không có con, mẹ chồng lo liệu nhét người vào phòng hắn, hắn lại thẳng thắn nói chỉ cần mình ta:
"Mẫu thân, con biết A Dao ngu ngơ, bình thường, đầu óc rỗng tuếch, lại chẳng thể sinh mụn con nào, nhưng con chỉ yêu một mình nàng."
"Con biết nàng chẳng được nước gì, chuyện gì cũng không bằng các đại tiểu thư trong kinh thành, nhưng con vẫn yêu nàng."
Mẫu thân nghe xong nóng bừng mặt, không còn mặt mũi nào nhắc chuyện thiếp thất nữa.
Tất cả nữ quyến trong kinh thành đều ngưỡng mộ ta, vì có thể cùng Vệ Tuân một đời một kiếp một đôi người.
Cuộc đời ta cứ thế bình lặng khép lại.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đúng cái ngày Vệ Tuân đồng ý cưới ta.
Ta quỳ trước mặt Vệ phu nhân, dập đầu một cái thật mạnh:
"A Dao, không nguyện ý gả."