Trai trẻ nhà họ Vệ xông pha trấn giữ biên cương.
Ta và Vệ Tuân chẳng còn gặp lại nhau nữa.
Năm Bùi Chính Thanh thi đỗ Trạng nguyên, cha mẹ đẻ của ta cũng đã tìm lại được.
Cha hai bên thái thái đã điểm sương, mẹ tóc đã bạc phơ, sức khỏe đều không được tốt.
Năm xưa họ một người là thầy giáo được mọi người kính trọng, một người là thợ thêu mát tay nổi danh xa gần.
Chỉ vì năm ta mười tuổi bị kẻ buôn người bắt đi, sự ân ái của đôi vợ chồng trẻ này như dòng sông cạn kiệt, chỉ còn lại muôn vàn tổn thương.
Suốt hơn mười năm trời, họ đi khắp đại giang nam bắc.
Đã từng bước qua cát bụi ngoài biên ải, đã từng lội qua dòng sông dữ dội nhất.
Cùng với những cha mẹ đi tìm con khác kết thành liên minh nương tựa lẫn nhau, trao đổi thông tin, đi khắp muôn phương tìm kiếm ta hết năm này qua năm khác.
Tỳ bà năm nay chùm chùm trĩu cành.
Giống như tấm lòng A Dao đong đầy sự đoàn tụ.
Cha dẫn ta đi xem pháo hoa Tết Nguyên tiêu, mẹ mua cho ta chiếc đèn hình cá lớn nhất, đẹp nhất.
Ta nấu cao tỳ bà có gia thêm d.ư.ợ.c liệu, chữa dứt cơn ho của cha. Học nghệ thuật thêu thùa độc môn của mẹ, dệt nên những dải lụa đẹp đẽ tặng bà.
Những điều đã đ.á.n.h mất ngày trước, chúng ta đều đang dốc sức bù đắp lại.
Tháng ba năm thứ ba xuân tàn, con của Chu Lệnh Vi đã biết chạy nhảy khắp sân rồi.
Nàng ấy thường sang nhà ta ngồi chơi, hôm nay xịu mặt nói:
"Vệ Tuân đến nay vẫn chưa chịu lấy vợ, hắn đ.á.n.h trận ở Bắc Khương bị thương ở chân, là do người ta cáng về kinh thành đấy."
"Hôm qua ta có qua thăm thử, sợ là phải dưỡng bệnh mấy năm mới đứng dậy nổi, hắn nhờ ta hỏi ngươi, liệu ngươi có thể qua thăm hắn một chuyến không."
Ta đang chăm sóc chậu hoa cây cảnh bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn ra, Bùi Chính Thanh đang cùng con gái nô đùa ngoài sân.
Thỉnh thoảng hắn lại dịu dàng nhìn ta một cái, như thể sợ ta sẽ biến mất không bằng.
Ta pha trà đưa cho Chu Lệnh Vi, mỉm cười rạng rỡ nói: "Thôi không đi đâu, phu quân nhà ta mà hờn ghen lên thì khó dỗ dành lắm."
Vệ Tuân mỗi năm đều từ biên cương gửi cho ta một bức thư, thỉnh thoảng lại gửi kèm ít hoa quả hiếm gặp ở kinh thành.
Bùi Chính Thanh trên mặt giả vờ thản nhiên như không, nhưng đôi mắt lại không chủ động liếc nhìn vào bức thư:
"Viết cái gì đấy, văn chương của tướng sĩ tốt lắm sao?"
Ta bật cười thành tiếng, giơ tay quăng bức thư chưa bóc vào lò sưởi.
Hắn lại chằm chằm nhìn hộp hoa quả nhỏ mà sầu não: "Phu nhân thích mứt quả sấy khô, ta lập tức viết thư, bảo hai tên đệ t.ử ở Y Châu đặt mua mấy thùng mang về kinh thành, người trong phủ ai nấy đều được nếm thử đồ tươi ngon."
Ta giơ tay ấn nhẹ vào giữa lông mày hắn, tựa vào lòng hắn: "Chàng đừng hành hạ hai người đọc sách đó nữa, người ta gọi thiếp một tiếng sư mẫu đấy."
"Với lại, so với mấy quả sấy khô cằn cỗi này, thiếp vẫn thích những quả tỳ bà đọng sương trên cành hơn."
Bùi Chính Thanh rạng rỡ giãn chân mày, ôm lấy ta xoay một vòng: "Đã hứa rồi nhé, ta vì phu nhân hái quả tươi cả đời."
Chu Lệnh Vi đứng dậy, dõi theo ánh mắt ta nhìn ra ngoài cửa sổ: "Ta đúng là thừa thãi mới đi một chuyến này. Ngươi có người nhà sum vầy, có người yêu bên cạnh, con gái lại đáng yêu đến thế, những ngày tháng bình yên đong đầy, cái tên Vệ Tuân đáng ghét đó quả thực không cần phải liếc nhìn thêm một cái nào nữa."
Hai chúng ta nhìn nhau, mỉm cười rạng rỡ.
Tháng năm hoa hạnh rụng hết, tỳ bà lại chín rộ thêm một năm.
Trên cành chìm hoàng oanh đậu hót báo tin vui, đại hoàng ngoắt đuôi vờn bướm hoa.
A Dao trong nhà cha mẹ song toàn, trên gối lang quân đồng lòng.
Nếu nói về sự đong đầy của thế gian này.
Chẳng qua là.
Chỉ nguyện câu từ hôm nay, khi quả mận chín rộ cũng là lúc hoa dành dành tỏa hương thơm.
(Ngoại truyện: Bùi Chính Thanh)
Ta từng làm quan chức thất phẩm ở địa phương, cũng từng hai lần giữ chức Tể tướng.
Lúc lâm chung, người hầu bên cạnh hỏi ta: "Đại nhân, ngài còn điều gì hối tiếc không?"
Người đời đồn đại Bùi đại nhân cả đời liêm chính tự giữ mình, không cưới thê thiếp, chỉ lấy bách tính thiên hạ làm trọng, là một vị quan tốt.
Vậy thì chắc chắn là không có điều gì hối tiếc rồi.
Nhưng nhắm mắt lại, ta lại rơi nước mắt.
Ta nhớ đến một cô gái.
Lúc ta còn là một thiếu niên sắp c.h.ế.t đói, nàng ấy đã cho ta một chiếc bánh bao.
Ta co quắp trong đống chiếu rách, bên cạnh là chú ch.ó gầy còm đang nằm xin ăn giống như ta.
Nó bị hỏng mất một bên tai, là do chủ nhà chê bai rồi vứt bỏ ra ngoài, còn ta là cha mẹ đều mất, chạy nạn mới đến được kinh thành.
Tuyết rơi lất phất trên bầu trời, trên mình chú ch.ó phủ một lớp tuyết trắng xóa đến nhức mắt.
Nó đã c.h.ế.t còng queo, tà niệm chớm nở trong lòng ta dâng lên cuồng nhiệt, rốt cuộc ta cũng có thể ăn thịt nó rồi.
Ta ôm lấy xác chú ch.ó, nhưng nước mắt lại mặn chát đến mức nuốt không trôi.
Ta đành phải chôn chú ch.ó vào trong lòng đất, tự chôn bản thân vào trong tuyết lớn.
Có một cô gái nhẹ nhàng xuất hiện, dịu dàng cúi người xuống, vớt lấy số phận sắp c.h.ế.t của ta lên.
Nàng ấy cho ta một chiếc bánh bao, đôi mắt khóc đỏ hơn cả mắt thỏ:
"Bạch Bạch của ta c.h.ế.t rồi."
"Ngươi cũng sắp c.h.ế.t rồi sao?"
Ta không c.h.ế.t, bởi vì nàng ấy coi ta như Bạch Bạch mà nuôi một thời gian, lặng lẽ mang đồ ăn thức uống đến cho ta.
Ta đã ghi nhớ vị Bồ Tát của mình.
Ta sẽ dùng cả đời này để ngước nhìn nàng ấy.
Sau này nàng ấy gả cho người ta, ta ra làm quan ở địa phương.
Năm được điều động về lại kinh thành.
Tại tiệc ngắm hoa ở Chu phủ, ta nhìn thấy nàng ấy giận dỗi với phu quân, mắt đỏ rực ngồi ở góc trong cùng, thèm thuồng nhìn những tiểu thư quý nữ nũng nịu bên cạnh cha mẹ.
Hóa ra nàng ấy là do kẻ buôn người bắt giam đến kinh thành, sống cảnh nương nhờ người khác, những ngày tháng trôi qua vô cùng khó khăn.
Ta sử dụng mọi mối quan hệ trên chốn quan trường, gửi văn bản thông báo đến khắp các phủ huyện trong thiên hạ, tìm kiếm người thân giúp cô ấy.
Sau này tìm được lại là hai cái xác đã phân hủy từ lâu.
Cha mẹ nàng ấy, đã bước qua cát bụi ngoài biên ải, đã lội qua dòng sông dữ dội nhất, c.h.ế.t trên đường đi tìm nàng ấy.
Năm ba mươi mốt tuổi, nàng ấy uất ức rời bỏ nhân thế.
Điều hối tiếc lớn nhất trong đời ta, chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi.
Mở mắt ra lần nữa, thần Phật rủ lòng thương hại, cho ta một cơ hội để bù đắp lại hối tiếc.
Việc đầu tiên ta làm, chính là dùng toàn bộ số tiền có trong tay, mua ngựa chiến và lương khô, phi nhanh về phía nam hoang dại, cứu lấy đôi vợ chồng gặp phải cướp bóc đó.
Việc thứ hai, chính là ta nuôi một chú ch.ó đại hoàng bị thương ở chân, nàng ấy thích mê thích mệt, e ấp nói nguyện ý gả cho ta.
Trái tim ta trong khoảnh khắc hỗn loạn, tự trách bản thân bần tiện nghèo khó, chỉ sắm nổi một chiếc trâm bạc tặng nàng ấy.
Việc thứ ba, chính là khi nàng ấy bị người ta ăn h.i.ế.p, khóc làm ướt đầm trái tim ta. Đêm hôm sau, ta bịt mặt đen, cầm d.a.o phay, dạy dỗ cho những kẻ làm tổn thương nàng ấy một trận tơi bời.
...
A Dao của ta, kiếp này nàng viên mãn, hạnh phúc, tự do.
Bếp núc nữ công của nàng việc gì cũng giỏi.
Cha mẹ nàng rất yêu rất yêu nàng, nàng là bảo vật được họ nâng niu trong lòng bàn tay.
Nàng mỉm cười ôm lấy eo ta, là vầng trăng trên trời giáng xuống lòng ta.
Cuộc đời con người có thể rất dài.
Năm sau khi tỳ bà trĩu quả.
Con gái cũng đã lớn rồi.
Đại hoàng cũng có bạn đời rồi.
Nàng từng nói.
Chúng ta sẽ cùng nhau đến Qua Châu ngắm tuyết, đến Giang Nam thưởng liễu.
Đến nghe tiếng ve kêu rộn rã khắp bờ vào mùa hè, đến ngắm hoa sen rợp trời nơi hồ đầm.
(Hết)