Anh giữ lấy tay tôi, ép mười ngón tay đan vào nhau, không cho tôi rút ra.

“Không biết, bà xã đo nhiệt độ giúp anh đi.”

Tôi làm bộ thật sự muốn ngồi dậy.

Lập tức bị anh đỡ lấy eo rồi đặt nằm xuống.

Giọng Tần Vực đã bắt đầu mất ổn định:

“Không cần thứ khác, bà xã đo giúp anh.”

Tôi vẫn chưa hiểu, vỗ vỗ mặt anh:

“Đừng quậy nữa, không có nhiệt kế thì đo kiểu gì?”

Ánh mắt Tần Vực càng trở nên sâu thẳm, những cảm xúc vừa quấn quýt vừa điên cuồng đan xen trong mắt anh, mang theo cảm giác xâm lấn mãnh liệt:

“Đo được, anh dạy em.”

Đèn bị tắt.

Cả đêm hôm ấy, tôi bị ép lăn qua lộn lại đo nhiệt độ cho anh mấy lần.

18

Khi Tần Vực nói phải đi công tác, tôi đang vùi đầu vẽ bản thiết kế.

Sắp cuối năm rồi, gần đây cả hai chúng tôi đều rất bận.

Rõ ràng tối nào cũng ngủ chung một giường, nhưng thời gian thật sự trò chuyện với nhau lại chẳng có bao nhiêu.

Đi công tác hay không dường như cũng chẳng khác biệt lắm.

Nhưng rõ ràng Tần Vực không nghĩ vậy.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ai oán, dính người đến quá đáng.

“Nói em sẽ nhớ anh đi.”

Tôi hơi bất lực, đưa tay cho anh.

Anh lập tức tự giác xoa cổ tay, tiện thể thả lỏng các ngón tay giúp tôi.

“Có năm ngày thôi mà.”

Tần Vực hơi sốt ruột, lập tức phản bác:

“Chúng ta chưa từng xa nhau lâu như vậy.”

“Thật muốn thu nhỏ em lại rồi nhét vào túi mang theo.”

Tôi bật cười vì sự trẻ con của anh, thuận miệng nói:

“Hay anh lắp camera giám sát trong nhà luôn đi, đã không yên tâm đến thế cơ mà.”

Sau đó tôi liền nhìn thấy hai mắt Tần Vực đột nhiên sáng lên:

“Được sao?”

Cũng không phải là không được.

Tôi nhướng mày hỏi anh:

“Muốn lắp ở đâu?”

Ban đầu vẫn còn khá bình thường.

“Cửa ra vào.”

“Được.”

“Phòng khách.”

“Được.”

Hai người cứ một hỏi một đáp như học sinh tiểu học.

Đúng lúc tôi tưởng cuối cùng cũng dỗ được anh rồi.

Lực xoa trên cổ tay bỗng mạnh thêm.

Tần Vực như đang rất khát, yết hầu khẽ chuyển động:

“Còn... phòng tắm.”

Tham lam thế cơ à.

Tôi cố tình trêu anh:

“Được thôi.”

Tần Vực như bị niềm vui từ trên trời rơi xuống đập cho choáng váng, đến nói cũng hơi lắp bắp:

“Thật sao? Em chiều anh như vậy sẽ làm anh hư mất.”

Trêu được người ta rồi.

Tôi không nhịn nổi, bật cười thành tiếng:

“Chỉ lắp bên ngoài cửa phòng tắm thôi, anh nghĩ đi đâu thế?”

Chóp mũi hai người cọ nhẹ vào nhau, giọng tôi đầy trêu chọc:

“Tần Vực, anh háo sắc thật đấy.”

Ngay giây tiếp theo, tôi đã bị anh nhào tới đè xuống trừng phạt.

19

Theo lệ thường, tôi hướng về phía camera gửi cho Tần Vực một nụ hôn chào buổi sáng.

Tôi vẫn còn ngái ngủ.

Điện thoại đã cạn pin tắt nguồn vì tối qua hai đứa gọi video với nhau quá lâu.

Ăn sáng qua loa một chút, tôi ra ngoài đến chỗ hẹn.

Bạn trai của Hiểu Hiểu, Tạ Minh, đã đợi ở đó từ lâu.

Cậu ấy trông rất ngoan ngoãn.

Nếu không nhớ đến khí thế đáng sợ quanh người cậu ấy khi tới quán bar bắt người tối hôm nọ, có lẽ ngay cả tôi cũng bị vẻ ngoài này đ.á.n.h lừa, tưởng rằng cậu ấy chỉ là một cậu trai ngây thơ trong sáng.

Tôi nhìn giờ.

Vài tiếng nữa Tần Vực sẽ giám sát tôi ăn cơm.

Tôi đi thẳng vào vấn đề:

“Cô ấy thích mềm không thích cứng. Bình thường cậu cứ dỗ dành cô ấy một chút, biết giả vờ đáng thương chứ?”

Tôi thao thao bất tuyệt nói một tràng.

Nói đến khô cả miệng.

May mà Tạ Minh cũng khá biết điều, vừa ghi chép cẩn thận vừa không quên gọi thêm cho tôi một ly nước trái cây.

Thôi vậy, ai bảo bạn thân tôi thích cậu ấy chứ?

Tôi thở ra một hơi, quyết định truyền lại bí quyết cuối cùng cho cậu ấy.

Cũng chẳng phải thứ gì có thể nói ra giữa chốn đông người.

Tôi dứt khoát kết bạn với cậu ấy rồi gửi đường link qua.

“Mấy bộ này thay phiên nhau mặc nhé. Cậu cũng biết đấy, bình thường Hiểu Hiểu áp lực lớn lắm.”

Vốn dĩ cũng chẳng thân thiết gì, Tạ Minh học hỏi kinh nghiệm từ tôi xong thì tiện đường đưa tôi về nhà.

Chỉ là tôi không ngờ Tần Vực lại kết thúc chuyến công tác, trở về sớm hơn dự kiến.

20

Trên bàn ăn, anh im lặng khác thường.

Chỉ thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại một cái, ánh mắt càng lúc càng tuyệt vọng.

Tôi hơi không quen, bèn hỏi:

“Sao anh về sớm thế?”

Tần Vực ngẩng mắt lên, lúc này tôi mới phát hiện vành mắt anh đã đỏ hoe:

“Đúng là về sớm quá, làm phiền hai người rồi.”

Giọng anh quá nhỏ, tôi không nghe rõ.

“Gì cơ?”

Nụ cười của Tần Vực có phần gượng gạo, trông còn khó coi hơn khóc.

“Sao không mời cậu ta vào ngồi? Vì anh về nên không tiện à?”

Mời Tạ Minh vào ngồi?

Đợi sau này cậu ấy và Hiểu Hiểu ổn định rồi, có thể mời cả hai đến chơi.

Còn bây giờ thì thôi.

Nhưng cũng nên tìm dịp giới thiệu Tần Vực với đám bạn nối khố của tôi, nếu không anh lại thiếu cảm giác an toàn.

Tôi lắc đầu:

“Để lần sau đi, cậu ấy vẫn đang trong thời gian khảo sát, chưa đến mức phải giới thiệu với anh.”

“Nhưng có thể tìm cơ hội cho anh gặp những người khác.”

Biểu cảm của Tần Vực lại càng như sắp vỡ vụn, chiếc nĩa rơi xuống mặt bàn phát ra một tiếng lanh lảnh:

“Còn có người khác nữa?”

Lần này tôi cuối cùng cũng chắc chắn trạng thái của anh không ổn.

Tôi dùng mu bàn tay áp lên trán anh:

“Mệt quá à? Sao lại đổ nhiều mồ hôi thế?”

Tần Vực khẽ chạm môi lên cổ tay tôi, nhắm mắt lại, lúc này mới miễn cưỡng bình tĩnh:

“Chỉ hơi nóng thôi.”

Mùa đông mà nóng đến đổ mồ hôi?

Tôi hơi khó hiểu, nhưng vẫn dỗ dành anh.

Tôi hôn lên khóe môi anh một cái:

“Em đi tắm đây, cùng không?”

Ám chỉ đã rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn.

Thế nhưng Tần Vực, người bình thường luôn vô cùng tích cực trong chuyện này, lại căng c.h.ặ.t quai hàm rồi đứng bật dậy như chạy trốn:

“Anh sang phòng dành cho khách tắm.”

Chương 6 - Chồng Lớn Tuổi Đừng Tự Ti - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia