21

Anh đi quá vội, đến điện thoại cũng để quên lại.

Tôi đang đầy bụng khó hiểu thì màn hình điện thoại chợt sáng lên.

[Nhóm tương trợ những ông chồng tuyệt vọng]

[Cậu phải nhớ, người khác chỉ là nhà nghỉ, cậu mới là nhà. Chỉ cần chính thất vẫn còn đó, bọn họ mãi mãi chỉ có thể là tình nhân không thể thấy ánh sáng. Chỉ cần cậu trụ vững, bọn họ vĩnh viễn đừng hòng đường đường chính chính bước vào nhà.]

Phát ngôn kinh thiên động địa gì thế này?

Mật khẩu điện thoại của Tần Vực vẫn luôn là ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi.

Tôi lướt nhanh qua lịch sử trò chuyện.

Ban đầu là Tần Vực than thở:

[Tôi kết thúc chuyến công tác sớm, muốn về nhà tạo bất ngờ cho cô ấy, kết quả lại phát hiện một người đàn ông khác đưa cô ấy về. Người đó trẻ hơn tôi, ngoại hình cũng không tệ, quan trọng nhất là trước giờ tôi chưa từng thấy người này xuất hiện bên cạnh cô ấy.]

[Đều tại tôi. Tôi không nên xa cô ấy lâu như vậy. Một người phụ nữ vừa xuất sắc vừa tốt đẹp như cô ấy lúc nào cũng có cả đám khốn nạn nhòm ngó, muốn dụ dỗ cô ấy rời bỏ tôi.]

[Tôi biết đây không phải lỗi của cô ấy. Nhưng cô ấy nói không chỉ có một cậu trai trẻ này, tôi không biết bọn họ đã phát triển đến mức nào rồi. Cô ấy tin tưởng tôi như vậy, thẳng thắn kể hết mọi chuyện cho tôi, thế mà tôi lại phụ lòng cô ấy. Tôi không thể thành thật với cô ấy rằng mình ghen đến phát điên.]

Tiếp theo là đám bạn trong nhóm mỗi người một câu, thi nhau đổ thêm dầu vào lửa:

[Người anh em, nghe tôi đi. Cỏ dại bên ngoài có nhiều hơn nữa thì sao? Chẳng phải cô ấy vẫn chỉ cho mình cậu danh phận thôi à.]

[Đúng đấy, làm chính thất thì phải biết bao dung. Rõ ràng bản thân cậu có lỗi trước, không thể lúc nào cũng ở bên cô ấy. Có người khác giúp cậu chăm sóc cô ấy, cậu phải thấy yên tâm mới đúng.]

[Đúng vậy, có người thứ ba thì đã sao? Chỉ cần cậu xuất hiện, bọn họ chỉ có thể trốn trong tủ quần áo, sau rèm cửa hoặc dưới gầm giường.]

[Nghe tôi này người anh em, có thời gian tranh giành ghen tuông thì chẳng bằng lén tập thêm một trăm cái chống đẩy. Âm thầm vượt xa tất cả bọn họ, khiến cô ấy sau khi thử cậu rồi sẽ cảm thấy những kẻ khác cũng chỉ đến thế mà thôi.]

22

Trong số đó có một ID và ảnh đại diện trông đặc biệt quen mắt.

Tôi đối chiếu tài khoản WeChat, xác định đó chính là Tạ Minh vừa mới kết bạn hôm nay.

Cũng chính cậu ta đã vô tư chia sẻ mấy bộ “chiến bào” mà hôm nay tôi gửi cho vào trong nhóm.

Hơi buồn cười.

Không biết Tần Vực có biết người khiến anh suy sụp hôm nay lại chính là một trong những người anh em trong nhóm đang tận tình khuyên nhủ anh không nhỉ?

Cửa phòng ngủ được mở ra.

Tôi chỉ bật đèn đầu giường.

Tần Vực quấn khăn tắm trở về phòng.

Hiếm khi anh không lẳng lơ chỉ quấn hờ hững quanh eo.

Mà che kín mít.

Vành tai đỏ bừng vì xấu hổ.

Mí mắt tôi giật một cái.

Nhìn anh cởi bỏ lớp che chắn.

Anh còn chọn đúng bộ táo bạo nhất.

Chỉ có vài sợi dây mảnh quấn quanh người, cọ làn da đỏ lên.

Lớp vải mỏng ít ỏi đến đáng thương, gần như chẳng che được gì.

Tôi chẳng hề khách sáo, trực tiếp ngồi lên người anh.

Tần Vực chưa từng mặc loại quần áo táo bạo đến vậy.

Ngay cả mí mắt cũng ửng lên một tầng đỏ mỏng vì xấu hổ:

“Đừng vội thế.”

Tôi cắt ngang lời anh:

“Muốn biết em và người đưa em về nhà hôm nay có quan hệ gì không?”

“Anh không muốn biết.”

Giọng Tần Vực hơi cao lên.

Sắc m.á.u trên mặt anh thoắt cái biến mất.

Lồng n.g.ự.c anh phập phồng mạnh mấy lần, mãi mới ổn định lại lớp mặt nạ ôn hòa rồi lên tiếng:

“Ý anh là... anh chỉ cần chút thời gian để bình tĩnh lại, rồi mới có thể chấp nhận.”

Tôi tức đến bật cười:

“Cậu ấy là bạn trai của bạn thân em. Rốt cuộc anh định chấp nhận cái gì? Tần Vực, anh mà còn tự tưởng tượng ra mấy thứ kỳ quái nữa thì đừng hòng lên giường em.”

23

Tôi kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho Tần Vực nghe.

Bao gồm cả chuyện Tạ Minh chính là thành viên trong nhóm chat của anh.

Anh xấu hổ cúi đầu:

“Xin lỗi.”

Tôi vẫn chưa nguôi giận, cúi xuống c.ắ.n lên yết hầu anh một cái:

“Lần trước em dạy anh coi như công cốc rồi. Đến lúc quan trọng vẫn cứ im thin thít như hũ nút. Trong lòng anh, em là người thiếu đạo đức đến thế sao? Anh không tin tưởng em đến vậy à?”

Tần Vực vội vàng phản bác:

“Không phải anh không tin em. Chỉ là anh lớn tuổi hơn em, chúng ta không có nhiều chủ đề chung. Người ta nói cách nhau ba tuổi đã là một khoảng cách thế hệ, anh sợ…”

Anh nghẹn lại, những giọt nước mắt nóng hổi khiến lòng tôi lập tức mềm xuống.

“Anh sợ sau khi có người trẻ hơn xuất hiện, em sẽ nhận ra anh không tốt đến thế, rồi chán ghét cuộc hôn nhân đã trói buộc em với anh. Anh sợ em muốn ly hôn với anh.”

Tôi nâng mặt anh lên, dùng từng nụ hôn chậm rãi xoa dịu mọi bất an của anh.

“Vậy thì em sẽ chính thức tỏ tình với anh một lần. Tần Vực, em không thích người nhỏ tuổi hơn, cũng chẳng thích người lớn tuổi hơn. Những thứ đó chỉ là mấy tiêu chuẩn phiến diện em đặt ra khi chưa thật sự rung động. Nhưng từ khi yêu anh, hình mẫu lý tưởng của em chỉ còn là một người cụ thể mang tên Tần Vực. Nhỏ tuổi hơn anh, em không thích. Lớn tuổi hơn anh, em cũng không thích. Chỉ có người vừa vặn là Tần Vực, em mới thích.”

“Lần này anh hiểu chưa?”

24

“Bà xã...”

“Em đây.”

Từng tiếng gọi run rẩy và lời đáp lại liên tiếp bị những nụ hôn nuốt chửng.

Đúng lúc Tần Vực đang chìm đắm trong đó, muốn tiến thêm một bước.

Tôi khó khăn lắm mới tách ra được.

Phải khiến anh nhớ kỹ bài học lần này.

“Chẳng phải anh định chống đẩy một trăm cái sao? Làm xong rồi em mới thưởng.”

Tôi nằm xuống t.h.ả.m.

Trên người mặc bộ đồ tân hôn mà Hiểu Hiểu tặng.

Lúc mới cưới vì xấu hổ nên chưa từng mặc, không ngờ bây giờ lại vừa khéo thành một đôi với bộ của Tần Vực.

Mỗi lần Tần Vực hạ người chống đẩy, lớp ren lại khẽ cọ qua làn da anh.

Trở thành một kiểu giày vò.

Bình thường một hơi làm vài trăm cái cũng quen rồi, vậy mà hôm nay mới được một nửa, cơ thể anh đã bắt đầu khẽ run.

Chương 7 - Chồng Lớn Tuổi Đừng Tự Ti - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia