Chống Lưng

Chương 4

Tôi khẽ hỏi:

“Thế... anh biết sao?”

Ôn Đình Nghiễn đáp:

“Em nghĩ xem?”

Tôi thấy anh rất biết.

Đêm đó cũng khiến tôi mệt đến rã rời.

Nhưng để không bị anh phát hiện mình là người anh ngủ cùng, tôi vẫn luôn không dám phát ra tiếng động, nhịn đến vô cùng khó chịu.

Sau này tôi từng nghĩ...

Nếu đang giữa chừng mà Ôn Đình Nghiễn phát hiện người nằm dưới thân mình là tôi...

Liệu anh sẽ lập tức dừng lại rồi đóng sầm cửa bỏ đi?

Hay là...

Sẽ thuận theo tình thế, tiếp tục đến cùng?

8

Hai tiếng sau, tôi mệt đến mức mí mắt díp lại.

Thế nhưng Ôn Đình Nghiễn vẫn tỉnh táo, tinh thần phấn chấn.

Thậm chí vì đã được thỏa mãn, cả người anh cũng dịu dàng hơn hẳn, hết lần này đến lần khác khẽ gọi:

“A Lê... A Lê...”

Tôi được anh dỗ dành, cảm giác như đang lạc giữa tầng mây, chẳng còn phân biệt nổi đâu là thực, đâu là mộng.

Bên tai có người thì thầm:

“Tối nay em không cần nhịn nữa, A Lê, em có thể lên tiếng.”

Ừm...

Tối nay tôi cũng không muốn nhịn nữa.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Ôn Đình Nghiễn vẫn còn đang ngủ.

Không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, gương mặt lúc ngủ của anh dịu dàng đến lạ.

Mái tóc cũng hơi rối, càng thêm vài phần lười biếng quyến rũ.

Người này...

Đẹp thật.

Từ hàng mày, đôi mắt đến đường quai hàm, từng đường nét đều như được tỉ mỉ điêu khắc.

Gia thế tốt, bản thân lại chăm chỉ, cầu tiến.

Nếu năm đó Sở Hoài Sơn không dựa vào việc chiếm đoạt tài sản nhà vợ để có được ngày hôm nay, thì nhà họ Ôn làm sao có thể kết thông gia với nhà họ Sở?

Một người như Sở Tình...

Lấy đâu ra tư cách xứng với anh?

Nực cười hơn là, Sở Tình được mẹ chiều chuộng đến hư.

Chị ta thật sự cho rằng mình là công chúa.

Trong lòng chị ta vốn có cảm tình với Ôn Đình Nghiễn, nhưng lại không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh.

Thế là chị ta thích một kẻ si mê luôn ngoan ngoãn chiều theo mọi ý muốn của mình.

Thậm chí còn muốn giành quyền chủ động hủy hôn trước để giữ thể diện.

Nhưng mẹ chị ta không đồng ý, còn dọa sẽ thuê người đ.á.n.h c.h.ế.t gã si tình kia.

Trong lúc cuống cuồng, Sở Tình mới nghĩ ra kế hãm hại tôi và Ôn Đình Nghiễn.

Nếu thành công, vừa có thể hủy hôn, vừa tiện thể hãm hại tôi.

Đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Và chị ta cũng đã thành công.

Chỉ tiếc...

Kết cục cuối cùng lại không hoàn toàn như chị ta mong muốn.

Hôn thì hủy được rồi.

Nhưng người gả cho Ôn Đình Nghiễn lại là tôi.

Vì thế trong lòng chị ta luôn chất chứa một bụng tức, hoàn toàn không chịu nổi khi thấy Ôn Đình Nghiễn đối xử tốt với tôi.

Huống chi còn tận mắt chứng kiến anh đứng ra chống lưng cho tôi.

Nửa đêm hôm qua, chị ta còn liên tục nhắn tin trên WeChat c.h.ử.i mắng tôi.

Đã vậy...

Thì tôi sẽ châm thêm một mồi lửa nữa.

Tôi đăng lên vòng bạn bè một tấm ảnh.

Nhìn qua thì chỉ giống như tôi đang khoe mình có một giấc ngủ ngon.

Nhưng nếu phóng to lên sẽ thấy ở góc ảnh có một bàn tay của Ôn Đình Nghiễn, cùng chiếc đồng hồ độc nhất vô nhị đặt trên tủ đầu giường.

Với sự hiểu biết của tôi về Sở Tình...

Chị ta chắc chắn sẽ không phụ dụng ý của bức ảnh này.

Những gì nên phát hiện...

Và cả những gì không nên phát hiện...

Chị ta đều sẽ phát hiện hết.

Quả nhiên, chưa đầy năm phút sau khi tôi đăng ảnh, Sở Tình đã gọi điện tới.

Nhưng tôi không nghe.

Đợi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, cầm điện thoại lên lần nữa, tôi phát hiện Sở Tình cũng đăng một bài.

Đó là ảnh chụp thiệp mời của nhà họ Chu.

Tối nay, nhà họ Chu tổ chức tiệc mừng thọ 80 tuổi cho bà cụ Chu.

Bà cụ Chu từng là bạn thân khuê các của bà ngoại tôi.

Bà ngoại từng kể, ngay từ khi tôi mới chào đời, bà cụ Chu đã muốn tôi làm cháu dâu nhà họ Chu.

Sau này bà cũng nhiều lần lên tiếng chỉ trích những việc Sở Hoài Sơn đã làm.

Đáng tiếc tuổi bà đã cao, quyền hành trong nhà từ lâu đã giao cho con cháu, dù muốn giúp tôi cũng không thể làm gì.

Hai năm gần đây, có lẽ cảm nhận được thời gian của mình không còn nhiều, bà thường xuyên nhắn người truyền lời, mong được gặp tôi một lần.

Thế nhưng...

Người đang nắm quyền nhà họ Chu bây giờ lại có quan hệ rất thân thiết với Sở Hoài Sơn và mẹ con Sở Tình.

Ngay cả cánh cửa nhà họ Chu tôi còn không bước vào được, nói gì đến chuyện gặp bà cụ Chu.

Sở Tình biết đây là khúc mắc lớn nhất trong lòng tôi.

Cho nên chị ta mới cố tình đăng thiệp mời để kích động tôi.

Nhưng có lẽ chị ta đã quên.

Tôi không còn là Sở Lê của trước kia nữa.

Bây giờ tôi còn có một thân phận khác.

Bà Ôn.

9

Trong bữa sáng, tôi hỏi Ôn Đình Nghiễn.

Anh nói nhà họ Chu có gửi thiệp mời cho anh.

Nhưng tối nay anh có tiệc xã giao nên không thể đến.

Tôi liền nhân cơ hội nói:

“Vậy để em thay anh đi được không?”

Động tác ăn của Ôn Đình Nghiễn khựng lại.

Anh chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt anh quá sắc bén.

Dưới ánh nhìn ấy, tôi có cảm giác mọi suy tính nhỏ nhặt trong lòng mình đều không có chỗ che giấu.

May mà cuối cùng Ôn Đình Nghiễn vẫn đồng ý.

Anh cũng không hỏi thêm điều gì.

Trước khi đi còn nói với tôi rằng anh đã chuẩn bị quà, chiều sẽ có người mang đến.

Tôi còn tưởng mình sẽ tự mang quà đến.

Không ngờ sau khi trợ lý của anh tới lại nói:

“Thưa bà, tổng giám đốc Ôn bảo tôi đưa bà đến đó.”

Tôi lập tức nhìn ra ngoài.

Trợ lý lái chính chiếc xe của Ôn Đình Nghiễn.

Chẳng phải như vậy là ngầm nói với tất cả mọi người rằng tối nay tôi thay mặt Ôn Đình Nghiễn đến dự sao?

Dù vốn dĩ tôi cũng định dùng danh nghĩa ấy.

Chỉ có thể nói...

Cảm giác của tôi lúc sáng hoàn toàn không sai.

Những tính toán nhỏ trong lòng tôi, Ôn Đình Nghiễn quả thật nhìn thấu hết.

Nhưng...

Tại sao anh lại phối hợp với tôi?

Chương 4 - Chống Lưng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia