Rõ ràng trước khi kết hôn, chúng tôi cũng chẳng gặp nhau được mấy lần.
Rõ ràng cuộc hôn nhân này bắt đầu bằng một cách khó chấp nhận như vậy.
Ôn Đình Nghiễn...
Xin anh đừng đối xử với em tốt quá.
Em sợ...
Mình sẽ tham luyến sự dịu dàng ấy.
10
Có đ.á.n.h c.h.ế..t Sở Tình cũng không ngờ được, người trước đây ngay cả cổng nhà họ Chu cũng không bước vào nổi như tôi, tối nay lại được nhà họ Chu tiếp đãi như khách quý.
Ngay cả cậu chủ nhà họ Chu vốn luôn tỏ ra ghét bỏ tôi trước đây, giờ cũng nhiệt tình ở bên cạnh tiếp chuyện.
Sở Tình tức đến mức suýt nghiến nát cả răng.
Nhân lúc tôi đi vào nhà vệ sinh, chị ta vội vàng đi theo.
“Sao cô lại ở đây? Có phải cô dùng thiệp mời của người khác để trà trộn vào không?”
“Tự tiện vào?”
Tôi buồn cười nhìn chị ta.
“Bây giờ tôi là bà Ôn, còn cần phải dùng thiệp mời của người khác sao?”
Sở Tình lập tức nói:
“Nhưng tối nay Ôn Đình Nghiễn đâu có đến.”
Theo suy nghĩ của chị ta, tuy tôi và Ôn Đình Nghiễn đã đăng ký kết hôn nhưng chưa tổ chức hôn lễ.
Hơn nữa, trưởng bối hai nhà Ôn và Sở cũng chưa từng công khai chuyện này.
Vì thế bên ngoài hầu như không ai biết tôi đã là bà Ôn.
Chỉ cần Ôn Đình Nghiễn không cùng tôi xuất hiện.
Cho dù tôi chủ động nói mình là bà Ôn, cũng sẽ chẳng ai tin.
Vậy nên chị ta không hiểu nổi, vì sao thái độ của nhà họ Chu lại thay đổi nhanh như vậy.
“Lạ lắm đúng không? Vậy chị nhìn xuống dưới đi.”
Tôi chỉ chiếc xe của Ôn Đình Nghiễn dưới lầu cho chị ta xem.
Chỉ nhìn một cái, chị ta đã hiểu ngay.
Nhưng vẫn không dám tin.
“Không thể nào? Ôn Đình Nghiễn sao có thể để mắt tới cô? Chắc chắn cô đã dùng thủ đoạn gì rồi.”
“Tôi thì có thủ đoạn gì chứ? Chẳng phải tất cả đều phải cảm ơn chị sao? Nếu không phải chị muốn hủy hôn, thì làm gì đến lượt tôi gả cho Ôn Đình Nghiễn?”
“Cô...”
Sở Tình tức đến suýt ngất, theo thói quen lại giơ tay đẩy mạnh tôi một cái.
Tôi lảo đảo lùi lại rồi ngã vào lòng một người.
Ngẩng đầu lên nhìn...
Lại là cậu chủ nhà họ Chu, Chu Tễ Phong.
Sở Tình tuy ngốc ở nhiều phương diện, nhưng với những trò mờ ám thì phản ứng lại nhanh vô cùng.
Vừa thấy khoảng cách giữa tôi và Chu Tễ Phong quá gần, chị ta lập tức lớn tiếng:
“A Lê, em với cậu Chu đâu có thân, sao lại bất cẩn ngã vào lòng người ta thế?”
Chuyện nhiều người thích xem nhất từ trước đến nay vẫn luôn là chuyện thị phi.
Tiếng nói của Sở Tình lập tức thu hút rất nhiều người kéo đến.
Mọi người nhìn tôi và Chu Tễ Phong rồi xì xào bàn tán.
Lúc này...
Lời của Sở Tình là thật hay giả không còn quan trọng.
Tôi có quyến rũ Chu Tễ Phong hay không cũng chẳng còn quan trọng.
Quan trọng là...
Mọi người có chuyện để xem.
Quan trọng là...
Trong mắt họ, mẹ tôi là kẻ thứ ba.
Cho nên lúc này, dù tôi có giải thích hay không...
Kết quả cũng chẳng khác nhau là mấy.
Sẽ không có ai tin tôi.
Mà tôi...
Đã sớm quen với những cảnh như thế này.
Tôi bình thản nhìn mọi người.
Dường như mặc kệ họ nói gì.
Dùng ánh mắt gì nhìn tôi.
Tôi cũng không còn bận tâm nữa.
Đúng lúc ấy, phía sau đám đông bỗng trở nên náo động.
Mọi người theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Tôi cũng ngẩng đầu.
Là Ôn Đình Nghiễn.
Anh xuyên qua đám đông, đi thẳng đến trước mặt tôi.
Trong đám người hóng chuyện có người kinh ngạc hỏi:
“Tổng giám đốc Ôn sao lại tới?”
“Chẳng phải anh ấy từng có hôn ước với Sở Tình sao? Sao cứ nhìn Sở Lê mãi vậy?”
“Không lẽ Sở Lê cũng quyến rũ cả...”
Nửa câu sau tuy không nói ra.
Nhưng ai cũng biết đó là gì.
Trong khoảnh khắc, bầu không khí hóng chuyện đạt đến đỉnh điểm.
Tất cả đều chờ xem tiếp theo sẽ diễn ra chuyện gì.
Sở Tình càng đắc ý ra mặt.
Chị ta tin chắc Ôn Đình Nghiễn sẽ tin vào màn kịch này.
Có lẽ trong lòng chị ta, đã thấy trước cảnh tôi bị nhà họ Ôn đuổi ra ngoài đầy thê t.h.ả.m.
Thế nhưng...
Đúng lúc ấy, Ôn Đình Nghiễn nắm lấy tay tôi, giọng nói nhẹ nhàng:
“Có phải anh đến muộn nên em giận rồi không?”
Tôi nào dám.
Tôi thậm chí còn chưa từng nghĩ tối nay anh sẽ đến.
Bởi chính anh đã nói, tối nay anh có tiệc xã giao.
Đám người vây xem cũng hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Cả hội trường rơi vào bầu không khí tĩnh mịch.
Sở Tình trừng lớn mắt, như thể vừa nhìn thấy ma.
Đúng vậy.
Đến tôi cũng cảm thấy mình như gặp ma.
Nếu không...
Vì sao Ôn Đình Nghiễn lại hết lần này đến lần khác đứng ra chống lưng cho tôi?
Hơn nữa, vừa đến anh đã phát hiện bàn tay tôi vẫn vô thức siết c.h.ặ.t.
Vừa rồi anh nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay tôi, khiến tôi thả lỏng.
Giống như đang lặng lẽ nói với tôi:
“Anh đến rồi, em không cần phải một mình gánh chịu nữa.”
Anh...
Thật sự rất tốt.
Tốt đến mức khiến tôi thấy hổ thẹn.
11
Vở kịch kết thúc giữa chừng, Sở Tình tức giận bỏ về trước khi tiệc mừng thọ kết thúc.
Nhưng trước khi đi, chị ta liên tiếp gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn trên WeChat.
Đại ý đều là chị ta muốn cướp Ôn Đình Nghiễn về thì dễ như trở bàn tay, còn dọa sẽ g.i.ế.t tôi.
Chị ta không biết...
Tôi cố ý giữ lại WeChat của chị ta.
Sau đó lập tức chụp màn hình toàn bộ những tin nhắn ấy rồi gửi cho một người khác.
Tưởng Nam.
Tên si tình của Sở Tình.
Tưởng Nam tuy si mê Sở Tình, nhưng lại là người cực kỳ nhỏ nhen.
Vì yêu, anh ta có thể dâng cả mạng sống cho Sở Tình.
Nhưng cũng có thể vì Sở Tình thay lòng đổi dạ mà lấy mạng chị ta.
Việc tiếp theo...
Tôi chỉ cần chờ hai người họ yêu nhau rồi tự g.i.ế.t hại lẫn nhau, còn tôi ngồi yên hưởng lợi.
“A Lê?”
Bên tai chợt vang lên giọng nói của Ôn Đình Nghiễn.