“Họ dặn nếu anh Lâm đến kiểm tra tài khoản thì chuyển cho anh.”

Tôi giật lấy phong bì, xé ra.

Bên trong là một thư yêu cầu truy hoàn tài sản do luật sư lập, kèm hồ sơ chứng cứ dày ba mươi trang.

Tô Tình đã thuê đội ngũ kiểm toán gắt gao và chuyên nghiệp nhất thành phố.

Trong bốn tháng qua, từng khoản tôi tự ý chiếm dụng tài sản chung để chu cấp cho Hạ Vi Vi đều bị điều tra rõ ràng.

Mua cặp đồng hồ Cartier cho Hạ Vi Vi, 50.000 tệ.

Thuê căn hộ cao cấp cho Hạ Vi Vi, 150.000 tệ.

Chuyển tiền trả trước mua xe cho Hạ Vi Vi, 200.000 tệ.

Phía sau còn đính kèm biên lai thanh toán bằng mã quét và bản sao sao kê ngân hàng của từng giao dịch.

Trên phần tổng kết ở trang cuối cùng, số tiền được in bằng chữ đen đậm: 856.000 tệ.

Dòng cuối văn bản của luật sư viết rất rõ ràng: Nếu anh Lâm Bằng không hoàn trả đầy đủ số tài sản chung của vợ chồng đã tự ý chuyển cho bên thứ ba trong vòng một tuần, phía chúng tôi sẽ chính thức khởi kiện dân sự và yêu cầu tòa án áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản.

05

Tôi ngồi bệt xuống ghế trong đại sảnh ngân hàng, tập hồ sơ của luật sư rơi vương vãi khắp đất.

856.000 tệ.

Bây giờ tôi đến tiền trả cho người chăm sóc còn không có, lấy gì hoàn lại 856.000 tệ?

Điện thoại trong túi đột nhiên rung dữ dội, âm thanh ch.ói tai như bùa đòi mạng.

Màn hình hiển thị số điện thoại bàn của Bệnh viện Số Một.

Tôi nhấn nút nghe, giọng nghiêm khắc của y tá trưởng truyền đến.

“Anh Lâm, phòng bệnh dịch vụ đặc biệt của mẹ anh đã nợ phí nghiêm trọng.”

“Nếu trước năm giờ chiều hôm nay anh không nộp đủ 80.000 tệ tiền đặt cọc và viện phí, chúng tôi chỉ có thể làm thủ tục xuất viện theo quy định hoặc chuyển bệnh nhân ra giường phụ ngoài hành lang.”

Tôi sốt ruột đứng bật dậy: “Y tá trưởng, xin cô cho tôi thêm nửa ngày, tôi nhất định sẽ nghĩ cách gom tiền!”

“Bệnh viện có quy định của bệnh viện.”

“Ngoài ra, t.h.u.ố.c đặc trị nhập khẩu trong đợt điều trị tiếp theo của mẹ anh đã bị ngừng cấp, xin anh nhanh ch.óng đến xử lý.”

Điện thoại bị đơn phương cúp máy.

Tôi nhìn màn hình điện thoại, cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng.

Tôi đột nhiên nhớ ra mình vẫn còn một thẻ lương cá nhân.

Trong thẻ có tiền thưởng dự án và lương cơ bản nửa năm nay của tôi, tổng cộng 70.018,50 tệ.

Số tiền này tuy không đủ trả khoản nợ của Tô Tình nhưng đủ để thanh toán khoản nợ bệnh viện.

Tôi như nắm được cọng rơm cứu mạng, mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại.

Ngay khi ứng dụng mở ra, phía trên màn hình liên tục hiện lên bốn thông báo trừ tiền qua WeChat Pay.

“WeChat Pay: Thẻ ngân hàng có bốn số cuối 6712 của quý khách đã chi tiêu 18.800,00 tệ lúc 14 giờ 15 phút, địa điểm tiêu dùng: Câu lạc bộ cao cấp Dạ Sắc.”

“WeChat Pay: Chi tiêu 15.000,00 tệ.”

“WeChat Pay: Chi tiêu 23.000,00 tệ.”

“WeChat Pay: Chi tiêu 13.200,00 tệ.”

Chỉ trong một phút ngắn ngủi, tôi trơ mắt nhìn con số trên trang số dư điên cuồng thay đổi.

Cuối cùng, nó biến thành một con số vô cùng ch.ói mắt: 18,50 tệ.

Tháng trước, để khoe khoang sự giàu có trước mặt Hạ Vi Vi, tôi đã liên kết thẳng thẻ lương này với tài khoản WeChat của cô ta.

Tôi chỉ cảm thấy một luồng m.á.u nóng xông thẳng lên đầu, trước mắt tối sầm từng đợt.

Tôi run tay gọi cho Hạ Vi Vi.

Lần này đối phương nghe máy rất nhanh, trong tiếng nền toàn là tiếng đàn ông phụ nữ cười đùa trêu ghẹo.

“Hạ Vi Vi! Con khốn này!” Tôi gào thét điên loạn vào điện thoại.

“Cô dựa vào đâu mà quẹt thẻ lương của tôi? Đó là tiền cứu mạng mẹ tôi trong bệnh viện!”

“Gào cái gì?” Giọng Hạ Vi Vi lười biếng truyền đến, xen lẫn tiếng bật lửa châm t.h.u.ố.c.

“Lâm Bằng, mật khẩu do chính anh đưa cho em, thẻ cũng do anh chủ động liên kết.”

“Vừa rồi mấy cậu bạn con nhà giàu mở bàn riêng, em không thể để họ cảm thấy em mất giá được.”

Hai chân tôi mềm nhũn, quỳ thẳng xuống bậc thềm trước cửa ngân hàng.

“Vi Vi, anh cầu xin em, em trả tiền lại cho anh đi.”

“Mẹ anh sắp bị bệnh viện đuổi ra ngoài rồi…” Giọng tôi từ gào thét biến thành cầu xin.

“Trả tiền? Đợi kiếp sau đi.” Hạ Vi Vi hừ lạnh.

“Vừa rồi em tiện tay hủy liên kết WeChat của anh rồi.”

“Còn hơn mười tệ trong thẻ để lại cho anh tự đi xe buýt, đừng gọi nữa, xui xẻo.”

Tiếng tút tút lại vang lên.

Tôi quỳ dưới đất, đập mạnh điện thoại xuống bậc thềm xi măng, màn hình lập tức vỡ thành một tấm mạng nhện.

Tin nhắn thúc giục đóng phí của bệnh viện lại gửi đến.

Tôi chống cột đèn đường đứng dậy, chạy về khu dân cư, cố lấy hết can đảm nói rõ tình hình với mẹ.

Mẹ tôi tức đến suýt ngất đi, vừa c.h.ử.i suốt đường vừa được tôi đẩy đến bệnh viện.

Vừa ra khỏi thang máy, tôi đã nhìn thấy mấy nhân viên đang chuyển chậu rửa mặt, khăn và hộp cơm của mẹ ra hành lang.

Vì chưa nộp đủ viện phí, mẹ tôi đã bị chuyển khỏi phòng dịch vụ đặc biệt sang chiếc giường tạm đặt cạnh khu vực thang máy để chờ gia đình làm thủ tục.

Người nhà của các bệnh nhân xung quanh tụ lại thành một vòng, chỉ trỏ bàn tán về chúng tôi.

“Chẳng phải đây là Tổng giám đốc Lâm ngày nào cũng mặc vest may đo cao cấp sao? Sao đến viện phí cũng không trả nổi rồi?”

“Nghe nói bị vợ đuổi ra khỏi nhà.”

“Trước đây tiền t.h.u.ố.c đều do nhà gái trả, bây giờ nhà gái vừa rút đi là lộ nguyên hình.”

Tôi cúi đầu, không dám phản bác một câu.

Tôi trốn vào nhà vệ sinh ngoài hành lang, gửi tin nhắn vay tiền trong hơn mười nhóm “anh em”.