Chồng nói dối đi làm dự án xa nhà, sống chung với đồng nghiệp nữ suốt 4 tháng; ngày anh ta trở về với vẻ mặt hồng hào, vừa mở cửa đã thấy mẹ ngồi trên xe lăn: Con dâu đã cắt khoản tiền thuốc 30.000 tệ mỗi tháng rồi, con hài lòng chưa?
Tôi vừa nghêu ngao một bài nhạc thịnh hành sai nhịp, vừa đẩy mạnh cánh cửa chống trộm của nhà mình.
Trong tay tôi là hai chiếc túi mua sắm mang logo Cartier, bên trong đựng cặp đồng hồ tôi mua tặng nữ đồng nghiệp Hạ Vi Vi.
Suốt bốn tháng qua, tôi và Hạ Vi Vi thuê nhà bên ngoài, cùng ăn cùng ở.
Để trấn an gia đình, tôi nói dối vợ mình là Tô Tình rằng công ty đã sắp xếp một dự án cực kỳ quan trọng ở nơi khác, yêu cầu làm việc khép kín hoàn toàn.
Tôi tiện tay đặt hai chiếc túi trị giá hơn 50.000 tệ lên tủ giày ở lối vào.
Ánh nắng lúc hai giờ chiều xuyên qua cửa kính sát sàn của phòng khách.
Căn nhà vốn phải sạch sẽ không một hạt bụi giờ lại bừa bộn đến mức không còn chỗ đặt chân.
Trong không khí không hề có mùi thức ăn, chỉ toàn mùi nước khử trùng nồng nặc trộn lẫn với mùi thuốc bắc bị thiu.