— Không thể nào!

Tôi kinh hãi, lao vào trong tìm kiếm khắp nơi:

— Rõ ràng tôi đã nhìn thấy, tôi đã nhìn thấy mà…

— Tôi đã muốn châm chọc cô từ lâu rồi.

Cảnh sát Nhậm khinh bỉ nhìn tôi:

— Cô nói quần áo, vết m.á.u thì tôi còn nhịn được. Nhưng da người là thế nào? Còn luôn miệng nói “da người của chồng tôi”. Da người thật mà cô cũng nhận ra được mũi mắt à?

— Tôi ngủ với anh ấy bảy năm rồi, chẳng lẽ đến da của anh ấy mà tôi cũng không nhận ra?

Đúng lúc chúng tôi đang cãi nhau, điện thoại tôi đổ chuông. Là thám t.ử tư tôi thuê.

— Khương phu nhân, chuyện bà nhờ chúng tôi điều tra đã có kết quả.

— Bây giờ tôi không còn quan tâm chồng tôi có ngoại tình hay không nữa.

— …Anh ta trước sau bí mật qua lại với mười chín cô bạn gái.

— Đệch! Gửi ảnh cho tôi! Ngay bây giờ, lập tức!

Tôi ngồi ở ghế phụ chiếc Wuling, lật xem mấy chục GB ảnh.

Trong ảnh, Khương Thiên Kỳ mặc toàn đồ đen, đội mũ lưỡi trai đen, đeo khẩu trang đen, che kín mít, bên cạnh là những mỹ nữ khác nhau.

Còn có cả mỹ nam.

Tôi cảm thấy bây giờ mình có thể lột da Khương Thiên Kỳ luôn rồi!

— Sao anh ta có thể giỏi đến thế… Rốt cuộc anh ta quản lý thời gian kiểu gì vậy?

— Không chỉ quản lý thời gian rất tốt, Khương tổng còn phân bổ tiền bạc rất hợp lý. Những cô gái này sau mỗi lần hẹn hò ngắn ngủi đều được đưa ra nước ngoài, sau đó không ai quay trở về nữa, cho nên phu nhân chưa bao giờ biết chuyện.

Tôi “oa” một tiếng rồi bật khóc.

Số tôi khổ quá mà.

— Khoan đã.

Tôi bắt được điểm mấu chốt.

— Không một ai trở về sao?

— Đúng vậy, họ đều được sắp xếp ra nước ngoài.

— Anh chắc chắn họ thật sự đã ra nước ngoài chứ?

Tôi run giọng hỏi:

— Anh có thể tìm được dù chỉ một chút manh mối về bất kỳ người tình nào không…

Người còn sống thì ắt sẽ để lại dấu vết, đúng không? Cho dù đã ra nước ngoài…

— Điều tra đi, lập tức điều tra!

Bốn mươi phút lái xe.

Đầu dây bên kia đã điều tra được ba người.

Mạng xã hội không có cập nhật mới.

Số dư ngân hàng không hề biến động.

Thậm chí không có ghi chép xuất nhập cảnh.

Không có gì cả.

— Đệch.

Sắc mặt cảnh sát Nhậm cuối cùng cũng trở nên trắng bệch giống tôi.

Tôi nhào tới ôm lấy cánh tay anh:

— Cảnh sát Nhậm! Anh phải quản chuyện này đi! Đừng nói đồn cảnh sát, đến cả chính quyền thành phố cũng bị chồng tôi mua chuộc rồi!

— Mẹ nó, tôi là cảnh sát giao thông!

— Tôi còn là phụ nữ có thai!!!

Tôi khóc đến mức nước mắt nước mũi sắp phun hết ra ngoài.

— Anh thương tôi một chút đi, bố đứa trẻ đã g.i.ế.c mười chín người rồi, anh ta g.i.ế.c đến phát điên luôn rồi!

— Tôi phải là người thứ hai mươi mất.

Cảnh sát Nhậm mặt mày xám ngoét.

— Chẳng lẽ anh không có ước mơ phục vụ nhân dân sao? Hả? Anh thử nghĩ xem, tôi là mẹ góa con côi mà! Sau khi gả cho chồng tôi, tôi ở nhà suốt, ngay cả một con tôm tôi cũng chưa từng tự bóc vỏ!! Bây giờ anh bảo tôi phải làm sao? Đánh tay đôi với anh ta à?!

— Cô im đi được không.

Cảnh sát Nhậm bịt miệng tôi lại.

Cuối cùng, anh ấy vẫn động lòng từ bi mà thu nhận tôi.

Thám t.ử tư cũng nói ngày mai sẽ giao cho tôi hành tung của mười chín cô gái kia.

Nhưng…

Phải trả thêm tiền.

03

Một lần nữa, tôi ngồi trên chiếc ghế trong công viên bên đường Phúc Minh.

Lần trước tôi cũng gặp thám t.ử tư ở đây.

Còn chưa tới giờ hẹn, đã có người ngồi xuống bên cạnh tôi.

— Nhìn em xem, dạo này sống kiểu gì vậy?

Những ngón tay thon dài vén tóc tôi lên.

— Hôm nay em còn chẳng đổi túi xách.

Tôi lập tức nhích m.ô.n.g sang một bên.

Là Khương Thiên Kỳ!

Anh mặc toàn đồ đen, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang đen, giống hệt cách ăn mặc trong ảnh!

Tôi sợ hãi ôm c.h.ặ.t chiếc túi da cá sấu của mình.

Chẳng lẽ tôi sắp c.h.ế.t rồi?!

— Tối qua em đi đâu?

Anh đưa tay, bóp lấy sau gáy tôi, giống như đang bóp một con mèo con.

— Thiên Kỳ, em… em cảm thấy tình cảm giữa chúng ta đã tan vỡ, cho nên em không báo với anh nữa.

— Tại sao? Tình yêu của chúng ta chẳng lẽ lại không chịu nổi thử thách đến thế sao?

Giọng anh vẫn dịu dàng, trầm ấm đầy từ tính như trước.

Nước mắt tôi cứ thế tuôn ra như không cần tiền.

Những thử thách mà tôi từng nghĩ đến chẳng qua cũng chỉ là: phá t.h.a.i sảy thai, ngoại tình tiểu tam, mẹ chồng nàng dâu xé rách mặt nhau, tranh đấu chốn hào môn…

Nhưng tôi tuyệt đối không ngờ, mình đi bắt tiểu tam lại nhìn thấy da người của anh nằm trên mặt đất!

Máu me be bét thế này…

Tôi chỉ là một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, tại sao tôi phải chịu đựng kiểu thử thách này?!

Tôi nghẹn ngào nói:

— Xin lỗi.

— Có phải có người đã nói gì với em không?

Khương Thiên Kỳ ghé lại gần, kiên nhẫn dỗ dành tôi:

— Là cảnh sát Nhậm đó sao?

— Anh đừng hỏi nữa. Dù sao em cũng không còn yêu anh nữa.

Tôi quay đầu sang một bên.

— Đứa trẻ trong bụng cũng không phải của anh.

Khương Thiên Kỳ dịu dàng cười.

— Không đâu.

Dưới ánh mặt trời, màu mắt anh rất nhạt, nhạt đến mức ánh lên sắc vàng kim:

— Cho dù em có ngoại tình, tinh trùng của anh cũng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tinh trùng của con người.

Đầu óc tôi vang lên một tiếng “ong”.

Vừa rồi anh ấy đã dùng một từ ngữ cực kỳ chuyên môn.

Con người.

— Đây là từ ngữ sẽ xuất hiện trong một cuộc đàm phán ly hôn sao?

Đầu óc tôi lại vang lên một tiếng “ong”.

Vừa rồi anh ấy đã dùng một từ ngữ cực kỳ chuyên môn.

Con người.

— Đây là từ ngữ sẽ xuất hiện trong một cuộc đàm phán ly hôn sao?

Một người từ phía đối diện đường đi tới, là thám t.ử tư.

Khương Thiên Kỳ giơ tay, nhẹ nhàng b.úng ngón tay một cái.

Một chiếc xe tải lớn lao vụt qua trước mặt tôi.

Sau đó là một tiếng “ầm”, rồi “két—”, đám đông lập tức náo loạn.

Trên đường rơi vãi đầy những mảnh m.á.u thịt hỗn độn.

Tôi lập tức từ từ trượt ngã xuống đất.

— Anh sẽ không dễ dàng ly hôn đâu, trừ khi em đưa ra được bằng chứng chứng minh tình cảm đã tan vỡ. Em có không, Kiều Kiều?

Khương Thiên Kỳ ôm lấy tôi, thì thầm bên tai.

Tôi lắc đầu.

— Vậy còn vấn đề gì khác nữa?

Có.

Tôi cảm thấy mình sắp sảy t.h.a.i rồi.

Khương Thiên Kỳ lái xe đưa tôi về nhà.

Trong nhà đã có bác sĩ chuẩn bị sẵn sàng chờ đợi.

Công ty của tôi vốn kinh doanh d.ư.ợ.c phẩm sinh học. Từ sau khi mang thai, tôi chưa từng đến bệnh viện. Luôn có cả một đội ngũ y tế hàng đầu túc trực, theo dõi tình trạng sức khỏe của tôi bất cứ lúc nào.

Khương Thiên Kỳ bế tôi lên giường, bác sĩ nối đủ loại thiết bị lên người tôi.

— Sức khỏe phu nhân không có vấn đề gì, mẹ tròn con vuông.

Khương Thiên Kỳ thở phào nhẹ nhõm, đặt tay lên bụng bầu của tôi, thân mật xoa nhẹ.

— Sau này đừng chạy lung tung nữa, em đang m.a.n.g t.h.a.i đấy.

Ánh mắt anh dịu dàng, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Như thể nửa tiếng trước, anh chưa từng chỉ b.úng tay một cái mà g.i.ế.c c.h.ế.t một người.

Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng tách biệt.

Tình cảm giữa tôi và Khương Thiên Kỳ trước giờ vẫn luôn rất tốt, cho nên sau khi xảy ra ngần ấy chuyện, theo bản năng tôi nghi ngờ…

“Anh ấy” không phải anh ấy.

Có người đã thay thế linh hồn bên trong chồng tôi.

Nhưng bây giờ, chính tôi lại chủ động loại bỏ khả năng này.