Ánh mắt không thể lừa người.
“Anh ấy” quả thực là người bạn đời đã yêu tôi suốt mười năm.
Nhưng vậy thì phải giải thích thế nào về những chuyện ngoại tình, g.i.ế.c người, siêu năng lực kỳ quái này?
Đầu óc tôi ong ong, rồi nặng nề ngủ thiếp đi trong vòng tay anh.
Lúc tỉnh lại, ngay cả bản thân tôi cũng thấy khinh bỉ mình.
Liễu Kiều Kiều, sao mày có thể ngủ được vậy hả!
Khương Thiên Kỳ nấu cơm trưa xong bưng tới.
Anh hỏi tôi có cảm động không.
Tôi không dám động.
— Hôm nay anh không cần đi làm à?
Tôi toát mồ hôi lạnh hỏi.
— Đứa trẻ cần bố.
Khương Thiên Kỳ lại dịu dàng xoa bụng tôi.
Chồng tôi vẫn luôn có một vấn đề, đó là đôi khi anh nói chuyện rất kỳ quái.
Ví dụ như câu này.
Một đứa trẻ còn chưa chào đời, tại sao lại cần bố?
Cho dù là nói lời tình cảm, vào lúc này cũng không nên nói: “Vợ à, em cần anh mà”, đúng không?
Bởi vì chúng tôi đã kết hôn rất lâu rồi, nên trước đây tôi vô thức bỏ qua những điểm kỳ quái như thế.
Nhưng ngay lúc này, cảm giác quỷ dị ấy lại nổi lên từ tận da thịt.
— Có khi nào… anh ấy nói sự thật?
— Đứa trẻ trong bụng tôi khác với những đứa trẻ khác, cho nên nó cần Khương Thiên Kỳ ở bên tôi?
Lòng tôi lạnh đi một nửa.
Rốt cuộc chồng tôi là thứ gì vậy!
Con tôi lại là thứ gì nữa!
Tôi ngước mắt nhìn thiết bị bên cạnh giường.
Bây giờ tôi thật sự rất muốn đến bệnh viện làm một cuộc kiểm tra t.h.a.i sản đàng hoàng!
Vấn đề là, ngay cả cửa tôi cũng không ra khỏi được.
May mà chồng tôi vẫn là chồng tôi, tôi có đầy cách để trị anh.
Tôi ngồi dậy, đẩy suất ăn dinh dưỡng sang một bên:
— Em không thích ăn cái này, em muốn ăn bồ câu quay của Lợi Uyển.
— Ăn bồ câu gì chứ, anh làm cả buổi mới xong.
— Em cứ muốn ăn đấy. Ăn xong tiện thể em muốn đến Hankyu một chuyến, giày với túi em đặt đã tới rồi.
Ngày thường tôi vốn đã là kiểu người hay làm nũng, làm mình làm mẩy.
Bây giờ tôi còn đang mang thai!
Khương Thiên Kỳ không đấu lại được tôi.
— Em nằm đây đi, anh đi lấy cho em.
Anh trừng mắt nhìn tôi một cái rồi ra khỏi cửa.
Chân trước anh vừa đi, chân sau tôi đã xách giày, chẳng nói chẳng rằng chuồn khỏi nhà, chạy thẳng đến đội cảnh sát giao thông.
04
Cảnh sát Nhậm đang thẩm vấn tài xế. Nhìn thấy tôi, anh cầm theo bình giữ nhiệt đi ra:
— Sáng nay cô đến đường Phúc Minh lấy ảnh, có nhìn thấy ở đó xảy ra t.a.i n.ạ.n giao thông không?
— Tôi đang định nói với anh chuyện này đây. Thám t.ử tư của tôi c.h.ế.t rồi! C.h.ế.t rồi! Bị xe đ.â.m c.h.ế.t! Là anh ta làm!
Sắc mặt cảnh sát Nhậm lập tức trở nên khó coi.
Anh biết “anh ta” mà tôi nói là ai.
Lần này anh không bảo tôi suy nghĩ viển vông nữa, mà trực tiếp dẫn tôi đến bên ngoài phòng thẩm vấn để nghe lén.
Lúc đó tài xế vẫn tỉnh táo, tốc độ xe cũng nằm trong mức bình thường. Đoạn đường đó giới hạn tốc độ của xe tải lớn là 60 km/h, lúc ấy anh ta còn chạy thấp hơn nhiều so với mức đó.
— Sau đó đột nhiên xe cứ thế bay vọt ra! Tôi còn chẳng đạp chân ga! Thật đấy! Tôi còn đạp phanh, nhưng vô ích! Xe hoàn toàn không chịu sự khống chế!
Cảnh sát Nhậm thấp giọng nói:
— Chúng tôi đã kiểm tra dấu vết trên đường, cũng kiểm tra camera giám sát tốc độ của xe tải. Với công suất động cơ lúc đó, không thể nào tạo ra tốc độ như vậy. Ngược lại, trông giống như… giống như cả chiếc xe bị một ngoại lực kỳ quái nào đó kéo bay đi.
— Lúc đó chồng tôi đã b.úng ngón tay một cái.
Cảnh sát Nhậm im lặng hồi lâu, liếc tôi một cái:
— Chồng cô đúng là chẳng coi Newton ra gì.
— Cảnh sát Nhậm, hôm nay tôi tìm anh còn có chuyện quan trọng hơn… Anh có thể đưa tôi đi khám t.h.a.i được không?
— Hả?
Sau khi tan làm, hai chúng tôi cùng đứng bên ngoài khoa Sản của Bệnh viện Số Một.
Tôi thương lượng với anh:
— Có thể dùng thẻ bảo hiểm y tế của anh không?
Cảnh sát Nhậm:
— Cô có muốn nghe xem mình đang nói gì không?
— …Chồng tôi làm trong ngành y tế, tôi mà quẹt thẻ thì chắc chắn anh ấy sẽ biết. Biết đâu còn chưa kịp siêu âm xong, anh ấy đã bắt tôi về rồi.
Cảnh sát Nhậm trợn mắt, đành ngoan ngoãn tới quầy đăng ký:
— Khoa Sản.
Y tá nhìn anh với ánh mắt vô cùng kỳ quái:
— Anh? Khoa Sản?
Anh bịa ra một cái cớ vụng về:
— Cô ấy không có bảo hiểm y tế, thẻ của tôi được thanh toán, làm nhanh giúp, cảm ơn.
Y tá hỏi tôi:
— Cô chắc chắn muốn sinh con với một người đàn ông keo kiệt thế này à?
— Không không không, đứa bé không phải của anh ấy, là của chồng tôi. Chồng tôi đẹp trai hơn anh ấy, cũng giàu hơn anh ấy. Chỉ là tình cảm vợ chồng chúng tôi xảy ra chút vấn đề, nên tôi mới tìm đến anh ấy.
Biểu cảm của y tá càng lúc càng méo mó.
Còn cảnh sát Nhậm thì lạnh mặt bịt miệng tôi lại.
Khó khăn lắm mới giải thích được để mở đơn khám, tôi nằm lên bàn siêu âm.
Bác sĩ vốn đang vừa làm vừa trò chuyện, đột nhiên thốt lên một tiếng:
— Đệch!
Tôi căng thẳng hỏi:
— Sao vậy? Con tôi làm sao?
— Cô… cô không mang thai.
Bác sĩ lắp bắp nói:
— Những thứ chi chít trong t.ử cung cô là gì vậy… Trứng côn trùng à?
Tôi như bị sét đ.á.n.h giữa trời quang:
— Cái gì? Trứng côn trùng?
— …Hơn nữa, gan của cô biến mất rồi.
Sắc mặt bác sĩ trắng bệch, liên tục di chuyển đầu dò trên bụng tôi:
— Gan của cô hình như… đã bị ăn mất hoàn toàn.
Sau khi làm xong toàn bộ kiểm tra, tôi ngồi phịch xuống ghế dài trong bệnh viện, gào khóc t.h.ả.m thiết.
— Anh ấy nhất định đang lấy tôi làm thí nghiệm sinh học! Hu hu hu… Tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng tôi, vậy mà anh ấy lại coi tôi như chuột bạch… Anh ấy nhẫn tâm quá! Anh ấy không yêu tôi nữa rồi! Hu hu hu…
— Đến lúc này rồi mà cô vẫn còn quan tâm anh ta có yêu cô hay không à?
Cảnh sát Nhậm kinh ngạc:
— Não yêu đương cũng phải có giới hạn chứ, đại tỷ? Gan của cô còn chẳng còn nguyên vẹn nữa rồi.
— Anh ấy không yêu tôi nữa, tôi c.h.ế.t quách đi cho rồi! Cứ để lũ côn trùng ăn sạch tôi đi!
Tôi nằm bẹp trên ghế dài, gào khóc loạn cả lên.