Tôi nói thật nhẹ nhưng rất nghiêm túc.

“Nhưng sự tốt ấy không thể trở thành lý do để khi anh làm tổn thương em thì không cần chịu trách nhiệm.”

“Chính vì anh từng đối xử tốt với em, em càng không dám tin một người luôn nói yêu em lại không chịu hỏi em một câu, đã giao đi thứ em coi trọng nhất.”

Mắt anh càng đỏ hơn.

Vai sụp xuống như bị vật nặng đè.

Giọng thấp đến gần như không nghe rõ:

“Vậy em muốn thế nào?”

“Thật sự ly hôn?”

“Đúng.”

Tôi trả lời không chút do dự.

Anh im lặng.

Rất lâu sau, giống như cuối cùng không nhịn được, đột ngột đứng lên đi qua đi lại trong phòng.

Cuối cùng dừng bên cửa sổ, quay lưng về phía tôi.

Giọng trầm trầm vọng tới:

“Thanh Nghiên, em có nghĩ mình quá bốc đồng không?”

“Người ta nói hôn nhân phải dung hòa.”

“Phải bao dung.”

“Phải cùng nhau đối mặt vấn đề.”

“Còn em vừa gặp một khúc mắc là muốn rút lui.”

“Em có xứng với bao nhiêu năm tình cảm của chúng ta không?”

“Anh nghĩ em chưa từng cố dung hòa sao?”

Tôi nhìn bóng lưng anh.

Giọng vẫn bình tĩnh.

“Từ lúc bố mẹ anh bước vào nhà tới giờ, anh đã bàn với em được chuyện nào?”

“Ga giường bị đổi, em nói gì chưa?”

“Tủ quần áo bị chiếm, em nổi nóng lần nào chưa?”

“Em luôn phối hợp với tất cả mọi người.”

“Nhưng ai từng phối hợp với em?”

Anh quay lại.

Gương mặt phức tạp.

Có áy náy, có tủi thân, còn có chút bực bội đang cố kìm.

Có lẽ cuối cùng anh đã nhận ra Tô Thanh Nghiên trước mắt không giống người vợ anh nghĩ chỉ cần dỗ là ổn.

Nhưng anh vẫn không chịu thừa nhận.

Cuối tối hôm đó, anh chỉ nói:

“Thanh Nghiên, em cứ bình tĩnh lại đi.”

“Đợi một thời gian em sẽ biết, chuyện này thật sự không phải điều không thể vượt qua.”

Tôi không trả lời nữa.

Tắt đèn đầu giường.

Trong bóng tối mở mắt, nghe hơi thở anh lên xuống trong căn phòng.

Trong bóng tối, tôi nghe nhịp thở của anh ở phía bên kia giường và càng chắc chắn một điều:

Điều khiến tôi hết hy vọng không chỉ là việc anh phạm sai.

Mà là đến tận lúc ấy, anh vẫn cho rằng tôi mới là người phản ứng quá mức.

Anh chính là như vậy.

Đến bản thân sai ở đâu, anh vẫn chưa thật sự hiểu.

Còn tôi đã không muốn chờ anh nữa.

Chuyện ly hôn tạm thời nguội đi.

Nhưng cuộc sống thì không.

Những ngày bố mẹ chồng ở lại giống một cơn mưa nhỏ không dứt.

Không dữ dội, nhưng khiến mọi thứ đều ẩm ướt.

Mỗi ngày tan làm, khoảnh khắc mở cửa nhà, tôi đều phải chuẩn bị tâm lý trước.

Bởi tôi không biết hôm nay họ lại mang tới thay đổi gì cho căn nhà.

Những thay đổi đều rất nhỏ.

Nhỏ đến mức nói ra thậm chí khiến người ta cảm thấy tôi quá tính toán.

Nhưng chúng nối tiếp nhau chồng lên, đè đến mức tôi càng lúc càng khó thở.

Chai tinh dầu cạnh đèn đứng phòng khách của tôi không biết bị cất đi đâu.

Tôi tìm hai lần.

Có một lần thấy chai ở đống đồ ngoài ban công.

Que khuếch tán bên trong đã khô, cắm cô độc như một bó cành cây bị quên lãng.

Sau này tôi mới biết mẹ chồng cảm thấy mùi đó hun khó chịu nên đổi thành chai xịt thơm phòng bà mang từ quê lên.

Loại mùi chanh.

Vỏ nhựa.

Đầu phun màu hồng.

Đặt chính giữa tủ tivi.

Xếp cạnh hộp t.h.u.ố.c và gói bánh đào giòn.

Tôi không nói gì.

Chỉ là mỗi lần đi ngang đều cố tình không nhìn về phía đó.

Dép trong nhà cũng bị đổi hết.

Mẹ chồng bảo đế dép cũ quá mỏng, sợ bố chồng lạnh chân, nên đặt mấy đôi dép bông đế dày mang từ quê ra trước cửa.

Đôi dép trắng kem của tôi từ lâu đã bị ép xuống tầng dưới cùng tủ giày.

Sau này tôi đơn giản mua một đôi mới, để trong phòng ngủ, tự mình dùng.

Nhưng ngay cả phòng ngủ cũng ngày càng không giống của tôi.

Mẹ chồng là người chăm chỉ.

Điều này tôi thừa nhận.

Ngày nào bà cũng dọn nhà sạch sẽ.

Sàn lau đến bóng.

Bếp lau không một vết bẩn.

Nhưng cách bà chăm chỉ là coi toàn bộ thói quen của tôi như những thứ không cần được cân nhắc, rồi sắp xếp lại theo sự thuận tiện của bà.

Mấy cuốn sách thường đọc trên bàn của tôi bị bà cất xuống ngăn kéo dưới cùng.

Lý do là:

“Để ngoài bụi.”

Chai dưỡng thể bên đầu giường, bà nói:

“Để nhiều chai lọ ở đầu giường dễ làm đổ.”

Thế là đem vào tủ treo nhà vệ sinh.

Kẹp tóc và dây buộc tóc của tôi vốn nằm trong chiếc khay nhỏ bên trái bàn trang điểm.

Giờ đều bị cất vào một hộp nhựa, trộn chung với kính lão của bà, bấm móng tay và nửa gói khăn giấy.

Tôi dần không còn bỏ thời gian tìm những thứ đó nữa.

Bởi phát hiện tìm được cũng chẳng có ý nghĩa.

Qua hai hôm chúng lại bị dời sang một góc khác tôi không quen.

Buổi tối là khó chịu nhất.

Trước đây tan làm về nhà, khoảnh khắc tôi thích nhất là tắm xong, thay đồ ngủ sạch, cuộn mình trong phòng đọc sách, nghe nhạc hoặc câu được câu chăng nói chuyện với Cố Vũ.

Cửa phòng ngủ đóng lại, cả thế giới liền yên tĩnh.

Đó là khoảng thời gian riêng tôi có thể hoàn toàn thả lỏng.

Nhưng sau khi bố mẹ chồng tới, thứ thời gian riêng ấy trở thành xa xỉ.

Bố chồng quen xem tivi buổi tối trong phòng khách.

Âm lượng rất lớn.

Khi là phim chiến tranh.

Khi là chương trình hí khúc.

Tai ông không tốt nên luôn chỉnh âm thanh vang cả căn nhà.

Mẹ chồng thì bận trong bếp.

Tiếng nồi bát va nhau.

Tiếng dầu xèo xèo.

Thường kéo tới hơn chín giờ tối.

Tôi đóng cửa.

Những tiếng đó vẫn giống nước len qua khe cửa.

Tôi nằm trên giường nghe bên ngoài náo nhiệt, cảm giác mình giống người ngoài đang ở nhờ nhà người khác.

Còn những người chủ thật sự đang sống cuộc đời nóng hổi của họ trong phòng khách và bếp.

Có lần tôi thật sự mệt không chịu nổi.

Mới hơn chín giờ đã nằm xuống.

Mẹ chồng bỗng đẩy cửa vào.

Trong tay bưng một bát canh nấm tuyết.

Bà cười nói:

“Thanh Nghiên, uống chút canh rồi ngủ.”

“Hôm nay mẹ hầm cả chiều.”

“Ra hết chất keo rồi, bổ lắm.”

Tôi ngồi dậy, nhận bát, cười cảm ơn.

Bà đứng đó chưa đi.

Nhìn tôi uống hai ngụm rồi hỏi hôm nay công việc có bận không, có mệt không.

Tôi lần lượt đáp.

Trên mặt cười.

Nhưng trong lòng giống một sợi dây càng lúc càng căng.

Đợi bà cuối cùng rời đi, tôi đặt bát xuống, ngồi trên giường ngẩn người rất lâu.

Canh vẫn bốc hơi.

Mùi ngọt thoang thoảng trong không khí.

Tôi biết bà có ý tốt.

Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi đặc biệt nhớ trước đây.

Nhớ những buổi tối khi tôi đóng cửa thì có thể không nói chuyện, không phải cười xã giao, không phải tiếp bất kỳ ai.

Còn bây giờ, đến phòng ngủ của tôi cũng biến thành nơi bất kỳ lúc nào người khác đều có thể đẩy cửa bước vào.

Tôi cũng từng khéo léo nói với Cố Vũ vài lần.

Câu trả lời của anh gần như luôn giống nhau:

“Mẹ cũng có ý tốt.”

“Em không thích thì nói với mẹ một tiếng là được.”

“Bà đâu phải người không biết lý lẽ.”

Thế là tôi không nói nữa.

Bởi tôi biết nói với anh cũng vô ích.

Chương 14 - Chồng Tự Ý Đón Bố Mẹ Vào Nhà Cưới, Tôi Lập Tức Đề Nghị Ly Hôn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia