Anh chỉ cảm thấy những chuyện ấy đều là chuyện nhỏ.
Trong nhận thức của anh, chuyện nhỏ không đáng nhắc.
Nhắc tới là tính toán.
Tính toán là không dung được bố mẹ anh.
Cuối tuần càng khỏi nói.
Trước kia cuối tuần tôi và Cố Vũ có thể ngủ nướng đến chín mười giờ.
Sau đó chậm rãi làm bữa sáng muộn hoặc ra ngoài đi dạo.
Nhưng sau khi bố mẹ chồng tới, giờ giấc trong nhà hoàn toàn bị đảo lộn.
Bố chồng ngày nào sáu giờ cũng thức.
Pha trà, nghe radio trong phòng khách.
Mẹ chồng chưa tới bảy giờ đã vào bếp nấu cơm.
Chỉ cần tiếng xẻng va vào chảo vang lên thì chẳng ai ngủ được nữa.
Tôi cố nằm tới bảy giờ rưỡi.
Không chịu nổi nữa mới dậy.
Vừa ra khỏi cửa phòng đã thấy bố chồng ngồi ghế mây ngoài ban công phơi nắng.
Bên chân là chiếc radio kiểu cũ, bên trong phát tiếng hát địa phương ê a.
Thấy tôi, ông cười gật đầu.
“Dậy rồi à?”
“Mau ăn cơm.”
“Mẹ con nấu cháo kê rồi.”
Tôi nặn ra nụ cười.
“Bố mẹ dậy sớm thật.”
“Người già rồi, ít ngủ.”
Ông nâng cốc uống trà.
Không nói nữa.
Trong lòng tôi nghẹn.
Không phải vì họ không tốt.
Mà vì kiểu ngày tháng này khiến tôi không thở nổi.
Mỗi ngày mở mắt là cả nhà đầy người.
Trước lúc nhắm mắt còn phải nghĩ bên ngoài đã yên chưa.
Căn hộ của tôi.
Nhà của tôi.
Chút tự do và bình yên tôi liều mạng mới đổi được, dần bị lấn hết.
Còn Cố Vũ chưa bao giờ thật sự hiểu vì sao tôi khó chịu đến vậy.
Một tối nọ, tôi giặt quần áo trong nhà vệ sinh.
Mẹ chồng bước vào, nhìn chiếc áo lụa đang ngâm trong chậu rồi tự nhiên nói:
“Thanh Nghiên, áo này không được ngâm thế, dễ hỏng.”
“Con để đó, lát mẹ tiện tay vò giúp.”
Tôi nói:
“Không cần đâu mẹ, con tự giặt.”
Bà cười, không cố nữa.
Nhưng cũng không đi.
Chỉ đứng cạnh nhìn tôi giặt.
Chiếc áo tôi giặt rất chậm.
Vì lụa không được dùng nước quá nóng, cũng không được vò mạnh.
Bị bà đứng nhìn, động tác của tôi cũng trở nên gượng gạo.
Bà nhìn một lúc mới nói:
“Con bé này kỹ quá.”
“Theo mẹ cứ giặt máy là được.”
“Đâu cần nâng niu thế.”
Tôi không nói.
Chỉ cười.
Đợi giặt xong quần áo về phòng ngủ, tôi phát hiện d.a.o tỉa lông mày và miếng mút trang điểm trên bàn đã bị cất vào ngăn kéo.
Ngăn kéo mở hé.
Bên trong nhét lung tung mấy dây buộc tóc của mẹ chồng và nửa gói khăn giấy chưa mở.
Tôi đứng trước bàn trang điểm, hai tay chống mép bàn, cúi đầu hít sâu.
Tôi không nổi giận.
Chỉ là đột nhiên rất rõ ràng nhận ra.
Dù tôi cố giữ thể diện, kiểm soát cảm xúc đến đâu, căn nhà này đã không còn là mái nhà tôi từng liều mạng muốn có.
Nó biến thành không gian sống của người khác.
Còn tôi từng ngày biến thành người phải phối hợp trong chính căn hộ của mình, càng sống càng giống khách.
Tôi chợt hiểu nếu cứ tiếp tục sống như vậy, sự khó chịu nhỏ mỗi ngày rồi sẽ bào mòn hết phần dịu dàng còn sót lại giữa chúng tôi.
Tối đó, tôi ngồi trong bóng tối, mở ứng dụng ghi chú trên điện thoại, gõ một dòng:
“Đăng bán căn nhà hoặc tìm luật sư hỏi rõ quy trình ly hôn thuận tình.”
“Không thể tiếp tục thế này.”
Đây là lần đầu tiên tôi biến hai chữ ly hôn từ một ý nghĩ thành một mục công việc cụ thể.
Sau khi quyết định ly hôn, việc đầu tiên tôi làm không phải khóc, không phải làm ầm, cũng không tìm Cố Vũ ngả bài.
Tôi xin nghỉ nửa ngày, tới ngân hàng.
Tôi in toàn bộ sao kê từ lúc mua nhà đến sửa nhà.
Lịch sử chuyển khoản trả trước, chứng từ khấu trừ khoản vay mua nhà hàng tháng, hợp đồng và phiếu thanh toán của công ty sửa chữa, hóa đơn nội thất, đồ điện, danh sách đóng phí quản lý.
Một xấp rất dày.
Tôi dùng một túi hồ sơ giấy kraft để đựng, bên ngoài dùng b.út ký viết:
“Chi phí liên quan đến căn nhà.”
Tôi nhớ từng khoản tiền những năm qua.
Đằng sau những con số ấy là bao đêm tăng ca, bao lần tôi nhịn ham muốn mua sắm, bao bữa mì ăn tạm.
Trước kia chúng chỉ là số dư ngân hàng, lịch sử chuyển khoản trong điện thoại.
Lúc này lại trở thành chỗ dựa tôi nhất định phải nắm chắc trong tay.
Tôi không nói với bất kỳ ai.
Ngay cả bạn thân nhất cũng là sau này mới biết.
Rời ngân hàng, tôi tới một quán cà phê gần công ty.
Gọi một ly Americano.
Ngồi ở vị trí góc.
Mở điện thoại, bắt đầu xem lại từng đoạn tin nhắn trước đây.
Từ lúc tôi và Cố Vũ yêu nhau tới khi kết hôn, gần như mọi cuộc trò chuyện quan trọng đều còn.
Đặc biệt là những thỏa thuận trước hôn nhân liên quan tới nhà cưới, bố mẹ sống cùng và giới hạn trong quan hệ.
Khi đó lòng tôi rất yên tâm nên chưa bao giờ nghĩ tới việc xóa.
Bây giờ nhìn lại, từng câu từng chữ đều trở thành sự đối chiếu rõ ràng nhất.
Tôi lật tới một đoạn tháng Tám năm ngoái.
Hôm ấy chúng tôi vừa xem xong ảnh cưới mẫu.
Buổi tối ngồi ăn đồ nướng ven đường.
Tôi nói:
“Cố Vũ, sau khi kết hôn những chuyện khác em đều có thể không tính toán.”
“Chỉ có một điểm.”
“Nhà mình không thể tùy tiện để người khác chuyển vào ở.”
“Nếu anh không làm được điều này, chúng ta phải suy nghĩ lại.”
Anh trả lời qua tin nhắn:
“Em yên tâm.”
“Nếu đến điều này anh cũng không làm được thì anh còn xứng làm chồng em sao?”
Xứng sao?
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Hốc mắt cay.
Nhưng nước mắt không rơi.
Tôi chụp màn hình từng đoạn, phân loại lưu vào một album được khóa.
Tiếp theo, tôi lưu luôn lịch sử trò chuyện và cuộc gọi lần này, chuyện anh nhân lúc tôi đi công tác âm thầm đón bố mẹ vào nhà, cùng những phản ứng qua loa sau đó.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ dùng những thứ này để đối phó anh.
Tôi chỉ cần để bản thân trong bất kỳ tình huống nào cũng có thể rõ ràng nói với người khác, cũng như nói với chính mình:
Tôi không vô lý.
Mỗi một nỗi tủi thân đều có dấu vết.
Sắp xếp xong, tôi liên hệ một người bạn làm tại văn phòng luật.
Không nói quá nhiều.
Chỉ hỏi quy trình ly hôn thuận tình và quyền sở hữu căn nhà.
Bạn rất chuyên nghiệp, liệt kê cho tôi vài gợi ý rồi cuối cùng hỏi:
“Thanh Nghiên, cậu nghiêm túc à?”
Tôi trả lời:
“Nghiêm túc.”
Cô ấy không khuyên.
Chỉ nói:
“Vậy chuẩn bị tất cả những gì cậu cần.”
“Càng rõ càng tốt.”
“Đừng để tới lúc đó rơi vào thế bị động.”
Tôi đáp.
Sau khi về nhà, tôi vẫn thay giày, rửa tay, chào bố mẹ chồng như bình thường.
Mẹ chồng đang hầm canh trong bếp.
Bố chồng ở ban công tưới cây.
Tưới ba chậu trầu bà của tôi.
Nước từ bình ào ào đổ xuống.
Một chậu đã bắt đầu tràn khỏi đĩa lót.
Tôi nhịn không nói.
Chỉ bước tới đổ nước trong đĩa lót rồi đổi vị trí cây.
Bố chồng nhìn tôi, cười:
“Cây này uống nước khỏe thật.”
Tôi không đáp.
Chỉ cười.
Cố Vũ chưa về.
Tôi trở lại phòng ngủ, khóa túi hồ sơ giấy kraft vào ngăn nhỏ có khóa dưới cùng tủ quần áo.
Chìa khóa rất nhỏ.
Tôi tháo khỏi chùm chìa khóa, bỏ vào ngăn kéo khóa kéo bên trong chiếc túi mình thường mang.