Anh không trực tiếp tố cáo, mà chỉ “vô tình” để lộ một chút thông tin trong nhóm đồng hương — nơi em gái Trương Rock chắc chắn sẽ đọc được.

Ba ngày sau, Trương Rock nhận được cuộc gọi từ em gái đang khóc nức nở.

Cả người hắn như sụp đổ hoàn toàn.

“Mày đã làm gì em tao?!”

Hắn mắt đỏ ngầu gào lên với Lý Đại Tráng.

“Tôi chẳng làm gì cả.”

Lý Đại Tráng điềm tĩnh đáp:

“Chỉ để sự thật tự lên tiếng thôi.”

Hôm sau, Trương Rock treo biển sang nhượng phòng trọ.

Đối với Triệu Tứ, anh phát hiện ba con ch.ó của hắn đều mua từ trại ch.ó lậu, giấy tờ không hợp pháp.

Mỗi con trị giá không ít tiền.

“Nếu bỗng dưng bị kiểm tra thì sao nhỉ…”

Lý Đại Tráng nói đầy ẩn ý.

Anh không trực tiếp báo cáo, chỉ “tình cờ” bắt chuyện với vài nhân viên đô thị khi Triệu Tứ đang dắt ch.ó đi dạo, rồi nhiệt tình chỉ điểm:

“Ê mấy anh, mấy con ch.ó kia nhìn quen không? Trông giống mấy con bị báo mất gần đây ấy.”

Dù sau đó chứng minh không liên quan, Triệu Tứ vẫn bị dọa đến tái mặt. Từ đó về sau, hắn không dám dắt ch.ó ra ngoài thêm lần nào.

Đối với Vương lão bản, Lý Đại Tráng phát hiện chứng chỉ hành nghề đầu bếp của ông ta là giả, còn khu bếp thì bẩn đến không còn gì để nói.

“Chỉ là một cuộc gọi nặc danh thôi.”

Anh nói nhẹ như không:

“Nhưng chắc ông ta nên lo hơn về lô thực phẩm quá hạn mới nhập gần đây.”

12

Hôm sau, Vương lão bản đích thân đến gõ cửa, thái độ khiêm nhường chưa từng thấy:

“Anh Lý… trước kia là tôi sai… mong anh đại nhân đại lượng bỏ qua…”

Lý Đại Tráng làm vẻ ngạc nhiên:

“Ơ kìa, Vương lão bản tìm tôi có việc gì sao?”

Vương lão bản lau mồ hôi trên trán, cười gượng:

“Chuyện mấy cái hóa đơn nhập hàng ấy mà…”

“À, hóa ra là vậy.”

Lý Đại Tráng gật gù như vừa hiểu:

“Anh yên tâm, tôi là người biết điều. Miễn là không ai chọc vào tôi, thì chuyện gì tôi cũng không biết cả.”

Vương lão bản liên tục gật đầu cúi chào, sau đó lủi đi như chuột.

Từ đó về sau, mỗi lần gặp chúng tôi, ông ta đều đi vòng thật xa.

Chỉ còn Lưu đại nương là khó đối phó nhất.

Bà ta không có điểm yếu quá rõ ràng, lại vô cùng cố chấp.

Cho đến khi Lý Đại Tráng phát hiện:

Con trai bà ta đang ôn thi công chức.

“Chính trị xét duyệt công chức nghiêm lắm.”

Lý Đại Tráng trầm ngâm:

“Nếu người thân có lịch sử gây rối trật tự cộng đồng, khiếu nại sai sự thật, tung tin lệch lạc…”

Ngày hôm sau, tổ dân phố nhận được một bản khiếu nại chi tiết, ghi rõ toàn bộ hành vi sai phạm của Lưu đại nương suốt nhiều năm, kèm theo ảnh và video đầy đủ.

Chủ nhiệm tổ dân phố đích thân đến nhà bà ta nói chuyện, nhẹ nhàng nhắc:

“Chuyện này… nếu để cấp trên biết, có thể ảnh hưởng đến quá trình xét duyệt của con trai bà…”

Lưu đại nương lập tức hoảng hốt:

“Con trai tôi là niềm tự hào của cả nhà! Các người không được phá nó!”

“Chúng tôi cũng không muốn.”

Chủ nhiệm ôn tồn nói:

“Chỉ mong bà hợp tác một chút.”

Từ hôm đó, Lưu đại nương như biến thành người khác.

Không chỉ không còn vứt rác bừa bãi, bà ta còn chủ động quét dọn hành lang như nhân viên vệ sinh chính quy.

Vậy là trong vòng hai tuần, bốn hàng xóm ác bá đồng loạt rút quân.

Cả khu chung cư bắt đầu truyền tai nhau rằng:

“Phòng 502 có người không thể đụng vào.”

“Mình thắng rồi sao?”

Tôi vẫn còn ngỡ ngàng.

Lý Đại Tráng chỉ lắc đầu:

“Chưa đâu. Đây chỉ là rút lui tạm thời. Hạt giống thù hận đã gieo rồi…”

Và nỗi lo của anh rất nhanh đã thành sự thật.

13

Một đêm mưa tầm tã, chúng tôi nghe thấy tiếng động lạ ngoài ban công.

Lý Đại Tráng ra hiệu bảo tôi im lặng, rồi lặng lẽ tiến đến cửa sổ.

Ngay khi đến nơi, anh bất ngờ kéo mạnh rèm ra.

Là Triệu Tứ.

Hắn đang ngồi chồm hổm ngoài tường ban công, tay cầm một lon sơn đỏ.

Nhìn thấy chúng tôi, hắn giật b.ắ.n mình, suýt chút nữa rơi khỏi bệ cửa.

“Cần giúp không?”

Lý Đại Tráng mở cửa sổ, giọng bình thản.

Triệu Tứ mặt cắt không còn giọt m.á.u:

“Tôi… tôi…”

“Vào đi.”

Lý Đại Tráng nói, giọng lại bất ngờ hiền hòa:

“Ngoài đó mưa lớn lắm.”

Triệu Tứ run rẩy chui vào, cả người ướt như chuột lột, trông chẳng khác gì kẻ ăn mày.

Tôi rót cho hắn một cốc nước nóng. Hắn ôm lấy cốc, tay vẫn run bần bật.

“Tại sao lại làm thế?”

Lý Đại Tráng hỏi, vẫn bình tĩnh đến lạ.

Triệu Tứ đột nhiên òa khóc, tâm lý hoàn toàn sụp đổ:

“Tụi nó ép tôi! Trương Rock với Vương lão bản nói nếu tôi không làm, chúng sẽ báo cáo ba con ch.ó của tôi! Lưu đại nương còn nói nếu tôi chùn bước thì không phải đàn ông!”

Lý Đại Tráng liếc tôi một cái.

Cả hai chúng tôi lập tức hiểu ý nhau.

“Cậu biết tại sao bọn họ để cậu làm chuyện này không?”

Lý Đại Tráng hỏi.

Triệu Tứ ngơ ngác lắc đầu.

“Bởi vì cậu dễ bị bắt nhất.”

Giọng Lý Đại Tráng như kim châm:

“Bọn họ đang dùng cậu làm tốt thí.”

Triệu Tứ cúi đầu, im lặng không nói nổi câu nào.

“Vậy thế này đi.”

Lý Đại Tráng đột nhiên nói:

“Chúng ta làm một giao dịch.”

“Giao dịch… gì cơ?”

Triệu Tứ ngẩng đầu lên, mắt vẫn đỏ hoe.

“Cậu nói cho tôi toàn bộ kế hoạch của bọn họ, tôi đảm bảo không truy cứu chuyện tối nay.”

Lý Đại Tráng hạ giọng nói tiếp:

“Hơn nữa… tôi có thể giúp cậu giải quyết chuyện giấy tờ của ba con ch.ó.”

Mắt Triệu Tứ lập tức sáng lên:

“Thật… thật sao?”

“Tôi nói được làm được.”

Vậy là chúng tôi cuối cùng cũng nắm được toàn bộ kế hoạch của đám hàng xóm độc hại.

Trương Rock phụ trách gây tiếng ồn để làm phiền.

Vương lão bản định tiếp tục rạch xe.

Lưu đại nương sẽ đứng ra tổ chức các hộ dân khác ký đơn khiếu nại, buộc tội chúng tôi “đe dọa an toàn khu dân cư”.

“Họ hẹn sáng mai họp ở nhà bà Lưu để bàn cách tống cổ hai người khỏi khu.”

Triệu Tứ hạ giọng nói.

Chương 8 - Chủ Căn Hộ 502 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia