Lý Đại Tráng cười khẽ:

“Tốt lắm. Lần này cho cả ổ lên lưới.”

Sáng hôm sau, khi vừa xuống dưới lầu nhà Lưu đại nương, chúng tôi “tình cờ” gặp trưởng ban dân cư và viên cảnh sát khu vực.

“Trùng hợp quá.”

Lý Đại Tráng tươi cười chào hỏi:

“Tôi đang định tìm hai người.”

“Có chuyện gì sao?” Trưởng ban hỏi.

“Nghe nói vài hàng xóm đang có hiểu lầm với chúng tôi.”

Lý Đại Tráng nói rất chân thành:

“Tôi rất muốn được giải thích rõ ràng.”

Trưởng ban gật đầu:

“Trùng hợp thật, chúng tôi cũng nhận được đơn phản ánh, đang định lên kiểm tra.”

Vậy là cả nhóm cùng kéo lên lầu.

Lúc Lưu đại nương mở cửa, mặt bà ta lập tức tái mét.

Phía sau bà là Trương Rock và Vương lão bản. Trên bàn trà còn đặt tờ đơn kiến nghị chưa viết xong.

“Trưởng… trưởng ban… sao mọi người lại…”

Lưu đại nương ấp úng.

“Nghe nói mọi người đang họp bàn chuyện nhà 502?”

Trưởng ban đi thẳng vào vấn đề:

“Có gì thì cùng ngồi lại nói rõ.”

Trương Rock và Vương lão bản đều cúi gằm mặt, không dám lên tiếng.

Lý Đại Tráng mỉm cười, chủ động bước tới:

“Các vị hàng xóm, đúng là hai tháng nay xảy ra nhiều chuyện không vui. Nhưng tôi xin khẳng định, chúng tôi chưa từng muốn gây thù chuốc oán với ai.”

Anh lấy ra một chiếc USB:

“Trong này là toàn bộ chứng cứ về những lần chúng tôi bị quấy rối suốt thời gian qua, bao gồm cả đoạn video tối qua quay lại cảnh anh Triệu Tứ trèo lên ban công nhà tôi.”

Triệu Tứ nghe xong, mặt tái nhợt như giấy.

Nhưng Lý Đại Tráng lại chuyển giọng:

“Tôi không muốn truy cứu chuyện cũ. Từ hôm nay trở đi, nếu mọi người đều sống hòa thuận, tôi coi như chưa từng có gì xảy ra.”

Trong phòng im lặng đến mức nghe được cả tiếng thở.

Một lúc sau, trưởng ban dân cư mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí:

“Hàng xóm với nhau, va chạm chút ít cũng là chuyện thường. Nhưng phải biết chọn cách giải quyết.”

“Đơn tập thể? Nửa đêm trèo ban công? Đây là cách các người xử lý mâu thuẫn à?”

Lưu đại nương và hai người kia đều cúi đầu, không ai dám phản bác.

“Vậy thế này đi.”

Trưởng ban tiếp tục:

“Anh Lý phòng 502 đã rộng lượng bỏ qua. Mấy người cũng nên có thái độ chứ?”

Trương Rock là người đầu tiên đứng dậy, cúi đầu nói:

“Xin lỗi, tôi nóng nảy quá.”

Vương lão bản cũng lập tức gật đầu, lúng túng:

“Tôi cũng sai, chuyện chỗ đỗ xe…”

Chỉ có Lưu đại nương vẫn cứng đầu không nói.

Trưởng ban nhìn bà ta:

“Chị Lưu, chị là cư dân lâu năm ở đây, chẳng lẽ không làm gương được sao?”

Bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm, cuối cùng bà ta cũng miễn cưỡng rặn ra mấy chữ:

“… Xin lỗi.”

Từ hôm đó, không khí cả khu chung cư như được thay m.á.u.

Trương Rock chủ động đến xin lỗi, còn tặng luôn bộ đĩa hát quý hiếm của mình.

Vương lão bản không những không giành chỗ đỗ xe nữa, mà còn thường xuyên gửi món ngon từ nhà hàng đến.

Ba con ch.ó của Triệu Tứ cuối cùng cũng làm đủ giấy tờ. Mỗi lần gặp chúng tôi, chúng vẫy đuôi ngoan ngoãn như mèo con.

Lưu đại nương tuy mặt vẫn lạnh như tiền, nhưng không còn ném rác ra hành lang, thỉnh thoảng còn tự quét dọn sạch sẽ.

14

Ba tháng sau, chủ nhà Mã đại ca tới thu tiền nhà.

Vừa bước vào hành lang, ông ta đã sững sờ như thể đi nhầm chỗ.

“Sao mà cả khu này… thay đổi hẳn vậy?”

“Mấy hàng xóm hổ báo kia đâu hết rồi?”

Lý Đại Tráng chỉ mỉm cười, không đáp.

Càng ly kỳ hơn là một tháng sau đó.

Trương Rock đột nhiên chuyển nhà, nói đã tìm được công việc tốt hơn.

Vương lão bản sang nhượng lại nhà hàng, bảo muốn về quê phát triển sự nghiệp.

Triệu Tứ dắt theo ba con ch.ó chuyển ra ngoại ô, nói ở đó nuôi ch.ó thoải mái hơn.

Lưu đại nương — người từng khó nhằn nhất — cũng chuyển về sống với con trai. Nghe nói con bà đã đậu công chức, muốn đón mẹ về phụng dưỡng.

Cả tòa nhà bỗng trống gần một nửa.

Nhưng những người dọn đến sau này đều là dân văn phòng hiền lành, sinh viên t.ử tế, chẳng ai lắm chuyện.

Mã đại ca nhìn chúng tôi bằng ánh mắt càng ngày càng vừa khâm phục vừa run run:

“Này… hay hai người mua luôn căn này đi? Tôi để giá ưu đãi đặc biệt cho!”

Chúng tôi lịch sự từ chối.

Nhưng khi ký hợp đồng gia hạn, ông nhất quyết không chịu tăng tiền thuê, vẫn giữ nguyên 500 tệ một tháng.

“Có hai người ở đây, cả khu chung cư của tôi như được nâng cấp. Giá nhà cũng tăng theo đó!”

Ông nửa đùa nửa thật nói.

Hiện tại, chúng tôi sống trong căn nhà thuê giá rẻ ấy, tận hưởng sự yên tĩnh hiếm có.

Thỉnh thoảng, hàng xóm mới sẽ tò mò hỏi:

“Nghe nói trước đây ở đây từng xảy ra chiến tranh giữa các hộ dân?”

“Và… phòng 502 từng là chiến thần?”

Chúng tôi chỉ cười nhẹ, không đáp.

Lý Đại Tráng đã trở thành một huyền thoại sống của khu dân cư.

Có người nói anh là cảnh sát chìm.

Có người thề rằng anh là lính đặc nhiệm đã giải ngũ.

Có kẻ còn khẳng định chắc nịch:

“Anh ấy chắc chắn làm việc cho một bộ phận bí mật nào đó của quốc gia!”

Chỉ có tôi là người duy nhất biết.

Anh ấy chỉ là một người đàn ông bình thường, yêu vợ hết mực, và tình cờ… có chút hội chứng siêu nam mà thôi.

Còn đám hàng xóm ác mộng ngày nào?

Trương Rock về quê mở cửa hàng đĩa nhạc.

Vương lão bản kinh doanh một quán ăn nhỏ, nghe đâu làm ăn cũng khá ổn.

Triệu Tứ mở tiệm spa thú cưng ở vùng ngoại ô.

Lưu đại nương ngày ngày khoe ảnh cháu nội trên WeChat, sống cuộc đời thảnh thơi bên con trai.

Dường như mọi người đều có một kết cục không tệ.

Nếu có ai hỏi bí quyết thành công của chúng tôi là gì,

Lý Đại Tráng luôn trả lời:

“Lấy đức phục người.”

“Quan trọng nhất chính là lấy đức phục người.”

Sau đó, chúng tôi nhìn nhau, mỉm cười, cụng ly.

Cùng tận hưởng cuộc sống yên bình này.

Một cuộc sống mà chúng tôi đã phải chiến đấu rất nhiều mới có được.

Hết.

Chương 9 - Chủ Căn Hộ 502 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia