Năm mười sáu tuổi, ta bị vứt bỏ mười năm ở vùng biên viễn được đón về phủ Thượng thư.
Phụ thân ôm đứa em trai đần độn, Đích tử báu vật của ông ta, thẳng tay giáng cho ta một cái tát nảy lửa vì con chó ta nuôi làm nó hoảng sợ.
Ông ta gầm lên: "Nó là tương lai của Trần gia, mười cái mạng của mày cũng không đền nổi!"
Ta quỳ trong vũng m áu, nhìn chú chó nhỏ bị đánh đến n át b.ấy, khẽ mỉm cười.
"Trần Vọng Thanh, ông coi đứa con trai ngốc này là báu vật đúng không? Ta mất đi chú chó của mình rồi. Vậy thì, ta sẽ biến nó thành chú chó mới của ta."