“Nghe thấy hết rồi?”

“Rồi.”

“Có sợ không?”

Tôi lắc đầu.

“Không sợ.”

Chú bước đến, vỗ nhẹ lên đầu tôi.

“Về phòng nghỉ đi. Sáng mai còn phải đến trường đúng giờ.”

Tôi trở về phòng nằm xuống giường.

Ánh trăng xuyên qua khe rèm, vừa hay chiếu lên hộp b.út.

Tôi nhớ đến câu chú vừa nói.

Không phải vì bây giờ đã đủ mạnh nên mới dám chống lại.

Mà là chú chưa từng chịu khuất phục.

Người đàn ông này đã một mình gắng gượng suốt hai mươi năm, chưa từng dựa dẫm vào bất kỳ ai.

Bây giờ chú đã quyết tâm bảo vệ tôi.

Nhưng tôi tuyệt đối không thể tiếp tục trốn sau lưng chú.

Ngày hôm sau trên đường đến trường, Hứa Tiểu Mãn thấy sắc mặt tôi không tốt nên hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Tôi nói không có gì.

Cô ấy cũng không hỏi thêm.

Giờ nghỉ, tôi nhắn tin cho chú họ.

“Chú ba, cháu muốn gặp luật sư Tần.”

Khoảng mười phút sau, chú chỉ trả lời hai chữ.

“Thứ Bảy.”

8.

Tôi không đợi được đến thứ Bảy.

Tối thứ Năm, chuyện đã nổ tung.

Tan học, tôi vội vã chạy về. Còn chưa bước vào ngõ đã nghe tiếng cãi vã ầm ĩ trước cửa nhà chú.

Tôi lập tức chạy đến.

Bên ngoài cổng sắt đứng đầy người.

Bố, mẹ, ông chú họ và bốn năm người họ hàng nhà họ Thẩm.

Còn có bác gái, chị dâu nhánh hai và một người họ hàng xa mà tôi hoàn toàn không nhận ra.

Bố đứng chắn trước đám đông, tay phải giơ một tập giấy.

Chú họ đứng bên trong cổng, cánh cửa chỉ mở một nửa.

“Lão ba, mày xem thứ này trước đi.”

Bố đưa tờ giấy sang.

Chú họ không đưa tay nhận.

“Cái gì?”

“Đơn kiến nghị có chữ ký chung.”

Bố cố tình nói lớn để mọi người xung quanh đều nghe thấy.

“Mười một người nhà họ Thẩm cùng ký tên làm chứng, yêu cầu mày hủy việc nhận nuôi rồi trả Thanh Hòa lại cho tao.”

Chú họ cúi mắt nhìn tờ giấy.

Trên giấy kín đặc tên người cùng những dấu vân tay đỏ ch.ót.

“Anh hai, từ bao giờ anh học được trò này vậy?”

Bác gái lập tức chen vào: “Lão ba, không phải họ hàng cố tình làm khó chú. Chuyện nhận nuôi vốn đã trái quy củ, làm gì có chuyện nhận con gái để nối dõi?”

Chị dâu nhánh hai cũng nói theo: “Đúng vậy. Nếu muốn nhận con nuôi thì nhận Tiểu Xuyên đi. Con trai mới hợp lý.”

Một người họ hàng xa cũng phụ họa: “Lão ba, chú có tiền thì đúng là có tiền, nhưng cũng không thể phá quy củ nhà họ Thẩm.”

Mọi người nhao nhao nói, ồn ào chẳng khác gì một ổ chim sẻ.

Tôi xuyên qua đám đông, đứng bên cạnh chú họ.

Mẹ nhìn thấy tôi, ánh mắt thoáng né tránh, nhưng có người đứng cạnh đẩy bà một cái, bà lại cúi đầu xuống.

Bố nhìn chằm chằm tôi, nhíu mày.

“Thanh Hòa, con về đúng lúc lắm. Mau khuyên chú ba đi, đừng làm mọi chuyện rắc rối thêm nữa, về với bố mẹ.”

Tôi nhìn thẳng vào ông.

“Bố, nhà của con bây giờ là ở đây.”

Mặt bố lập tức đỏ bừng.

“Con nói gì?”

“Con nói, đây là nhà con.”

Bác gái cao giọng la lên: “Mọi người nghe thấy chưa! Mới rời nhà được mấy ngày mà đã không nhận bố ruột nữa! Lão ba rốt cuộc cho nó uống t.h.u.ố.c gì vậy!”

Chú họ từ đầu đến cuối không nói.

Chú vẫn dựa vào khung cửa, lạnh lùng nhìn đám họ hàng làm ầm ĩ.

Đợi họ náo loạn đủ rồi, chú mới lên tiếng.

Giọng chú không lớn, nhưng tất cả lập tức im bặt.

“Nói xong chưa?”

Không ai trả lời.

“Mọi người nói xong thì đến lượt tôi.”

Chú lấy điện thoại ra, mở một tài liệu.

“Đơn kiến nghị, tôi nhận rồi.”

“Vừa hay hôm nay tôi cũng nhận được một văn bản. Mọi người có muốn xem không?”

Chú xoay màn hình điện thoại về phía mọi người rồi giơ lên.

Trên màn hình là ảnh chụp một văn bản.

Con dấu đỏ của văn phòng công chứng.

“Văn bản công chứng quyền thừa kế này được lập từ tháng Mười năm ngoái. Toàn bộ nhà ở và cửa hàng thuộc tài sản cá nhân của tôi sau này đều do con gái tôi, Thẩm Thanh Hòa, thừa kế.”

Thẩm Thanh Hòa.

Đó là cái tên mới của tôi sau khi được nhận nuôi.

Chú họ đã đổi tên cho tôi.

“Văn bản công chứng có hiệu lực pháp lý, không thể tùy tiện hủy bỏ.”

Chú cất điện thoại vào túi.

“Nói cách khác, cho dù hôm nay mọi người thật sự có thể hủy việc nhận nuôi - mà thực tế là không thể - thì số tài sản này vẫn thuộc về Thanh Hòa.”

Bên ngoài sân im phăng phắc trong ba giây.

Sau đó tất cả lập tức nổ tung.

Bác gái là người đầu tiên hét lên: “Thế là sao? Mấy tài sản đó vốn thuộc về nhà họ Thẩm!”

Chú họ nhìn bà ta.

“Chị dâu, lúc tôi gom tiền trả khoản ban đầu, chị ở đâu? Mỗi tháng tôi trả nợ, chị ở đâu? Những ngày đói bụng phải ăn bánh bao nguội, chị lại ở đâu?”

“Bây giờ nhà cửa có giá rồi thì thành tài sản của nhà họ Thẩm à?”

Bác gái lập tức nghẹn lời.

Bố lao lên: “Lão ba, mày đã có âm mưu từ trước! Mày giành quyền giám hộ con bé chỉ để lừa tài sản!”

Câu đó nực cười đến mức tôi bật cười.

Ngay cả tôi cũng không nhịn được.

“Bố, chú ba có ba căn nhà và hai cửa hàng của riêng mình, bố nghĩ chú ấy còn thèm thứ gì ở nhà mình?”

“Bố nghĩ chú ấy thèm căn nhà đất dột nát của nhà mình, hay chiếc xe điện cũ đã dùng tám năm?”

Cả sân im phăng phắc.

Bố trợn mắt nhìn tôi, khóe môi run lên hai lần nhưng không thốt nổi một câu.

Ông chú họ nện mạnh đầu gậy xuống đất.

“Đúng là hết quy củ! Một đứa con gái chưa đủ tuổi trưởng thành mà dám công khai cãi lại bố ruột!”

Chú họ bước lên một bước, chắn tôi phía sau.

“Ông chú, Thanh Hòa nói đều là sự thật.”

“Tao không cần biết sự thật gì!” Ông chú chỉ vào chú: “Nếu chuyện này không giải quyết, mày đừng hòng bước vào từ đường nhà họ Thẩm!”

Chú họ bật cười.

“Ông chú, vốn dĩ cháu đâu có mang họ Triệu.”

“Có được bước vào từ đường hay không, cháu không quan tâm.”

Nói xong, chú đẩy cánh cổng sắt mở hẳn.

“Đứng chắn trước cửa cũng vô ích. Muốn kiện thì cứ kiện, muốn làm ầm thì cứ làm, nhưng đừng làm ầm trước cửa nhà tôi.”

“Con gái tôi sáng mai còn phải đi học. Ai còn làm phiền giấc ngủ của con bé thì tôi sẽ không khách sáo.”

Khi nói ba chữ “con gái tôi”, giọng chú vững vàng đến lạ.

Tôi đứng phía sau chú, hốc mắt bỗng nóng lên.

Đám đông giải tán.

Lúc bố rời đi, ông còn hung hăng trừng tôi một cái.

Mẹ đi phía sau, ngoái đầu nhìn tôi. Môi bà mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Chú họ khép cửa rồi đi vào bếp.

“Tối nay không còn thời gian nấu món khác. Hai chú cháu mình ăn mì nhé.”

“Chú.”

“Ừ?”

“Cháu vẫn muốn gặp luật sư Tần.”

Chú lấy nửa gói mì khô trong tủ ra.

“Không cần đợi đến thứ Bảy nữa.”

“Vì sao?”

“Vì ngày mai anh ấy đến.”

9.

Luật sư Tần trẻ hơn tôi tưởng.

Anh ta ngoài ba mươi, đeo kính gọng mảnh, mặc áo khoác màu xám đậm, đôi giày da bóng loáng.

06 - Chú Họ Đưa Tôi Năm Quyển Sổ Đỏ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia