Lời của Nhu di nương vô cùng khó nghe.
Tống Liễu Liễu lập tức đỏ hoe mắt, quay sang nhìn Hầu gia.
Hầu gia cau mày quát mắng Nhu di nương:
“Là do bình thường ta quá nuông chiều nàng, mới khiến nàng ngày càng không biết phép tắc, lại dám nói ra những lời độc địa như vậy!”
Nhu di nương thoáng sững sờ.
Nàng tủi thân định mở miệng giải thích nhưng Hầu gia đã cắt ngang lời nàng.
“Kể từ hôm nay, nàng ở yên trong viện mà tự kiểm điểm.”
“Không có lệnh của ta, không được bước ra ngoài nửa bước.”
Nhu di nương ngây người.
Trên mặt đầy vẻ không dám tin.
Ta ngồi ở vị trí chủ tọa, khẽ nhướng mày.
Xem ra Hầu gia thật sự rất coi trọng Tống Liễu Liễu.
Đến cả Nhu di nương cũng bị hắn trách phạt.
Phải biết rằng năm xưa, vì muốn tranh cao thấp với ta, Nhu di nương từng cố ý làm hỏng lễ vật mừng thọ mà ta chuẩn bị dâng lên Thái hậu.
Vậy mà Hầu gia cũng không nổi giận đến thế.
Chỉ trách mắng vài câu cho có lệ rồi bỏ qua.
Nhu di nương uất ức ngồi một bên không nói lời nào.
Hầu gia lại bất mãn nhìn về phía ta.
“Nàng thân là chủ mẫu, vậy mà lại quản giáo thiếp thất dưới tay thành ra thế này, thật không nên.”
Ta tựa người ra sau, trong lòng cười lạnh.
“Chính Hầu gia cũng nói là người đã nuông chiều nàng ấy.”
“Vậy thì liên quan gì đến ta?”
Một câu mềm mỏng ấy của ta khiến hắn nghẹn họng không nói được lời nào.
Lúc này, Tống Liễu Liễu đã rụt rè nghiêng người dâng trà lên cho ta.
Ta lười để ý tới hắn.
Nhận lấy chén trà, tượng trưng nhấp một ngụm rồi đặt xuống.
Sắc mặt Hầu gia vô cùng khó coi.
Hắn dẫn theo Tống Liễu Liễu rời đi.
Còn Nhu di nương thì nhìn theo bóng lưng hai người bằng ánh mắt đầy ghen ghét.
Khóe môi ta khẽ cong lên.
Nhu di nương khác với ta.
Trong lòng nàng có Hầu gia.
Hầu gia thiên vị Tống Liễu Liễu đến mức ấy, nàng chắc chắn không thể nhẫn nhịn.
Một người là tình cũ năm xưa.
Một người là tân sủng hiện tại.
Còn ta…chỉ cần ngồi trên núi xem hổ đấu là được rồi.
…
Dương Thành vừa đưa tới một đợt vải mới, màu sắc mới lạ, hoa văn cũng rất đẹp.
Ta đang ngồi trong viện lựa vải thì có nha hoàn đến bẩm báo.
Nói rằng Nhu di nương và Tống Liễu Liễu đã xảy ra xung đột, nghe đâu Nhu di nương còn đ.á.n.h Tống Liễu Liễu.
Nguyên nhân là vì lô trang sức mới từ Dương Thành được đưa tới.
Từ trước đến nay, sau khi đưa đến chỗ ta chọn trước, phần còn lại đều để Nhu di nương lựa trước tiên.
Nhưng lần này, trên đường nha hoàn mang đồ đến cho Nhu di nương, Tống Liễu Liễu đã nhanh tay chọn hết những món mà Nhu di nương thích.
Nhu di nương biết chuyện thì tức không chịu nổi, bất chấp bản thân vẫn đang bị cấm túc, dẫn người đến tìm Tống Liễu Liễu để nói phải trái.
Ai ngờ mới nói được vài câu, chẳng biết vì sao Tống Liễu Liễu lại ngã ngồi xuống đất.
Tống Liễu Liễu vừa khóc vừa nói là Nhu di nương đã đẩy nàng ta.
Chuyện vừa xảy ra liền có người báo cho con dâu ta là Tô thị.
Tô thị là con dâu do chính tay ta lựa chọn.
Ngày nàng gả vào phủ, ta đã giao quyền quản lý nội viện cho nàng.
Hiện giờ mọi việc lớn nhỏ trong phủ đều do nàng quán xuyến.
Nàng là người hiểu chuyện, bình thường rất hiếu thuận với ta, làm việc cũng vô cùng biết chừng mực.
Mà chuyện lần này nàng xử lý cũng rất thỏa đáng.
Năm đó Nhu di nương theo Hầu gia từ Dương Thành đến kinh thành, từ chính thất biến thành thiếp thất.
Trong lòng Hầu gia luôn cảm thấy có lỗi với nàng nên đã cho nàng thân phận quý thiếp.
Thân phận của Nhu di nương cao hơn Tống Liễu Liễu.
Theo lẽ thường, đương nhiên phải để Nhu di nương lựa trước.
Tô thị bảo Tống Liễu Liễu đem toàn bộ trang sức ra.
Đợi Nhu di nương chọn xong những món mình thích rồi mới trở về tiếp tục cấm túc.
Nể mặt Hầu gia, nàng còn lấy từ tư khố của mình hai món đồ quý giá tặng cho Tống Liễu Liễu coi như an ủi.
Đến đó chuyện này mới xem như kết thúc.
Nghe nha hoàn kể xong, ta hài lòng gật đầu rồi chọn được một tấm vải vừa ý.
Ai ngờ chưa được bao lâu thì Hầu gia đã tới.
Sắc mặt hắn âm trầm, khí thế lạnh lẽo, vừa bước vào đã trực tiếp chất vấn ta.
“Tạ Thời Nghi, đây chính là nàng dâu tốt mà nàng chọn sao? Gan lớn đến mức dám hà khắc với thứ mẫu!”
“Ta đã thắc mắc vì sao năm đó nàng nhất quyết chọn Tô thị, hóa ra là vì nàng ta luôn nghe lời nàng. Giờ đây lại làm theo ý nàng để làm nhục Liễu Liễu!”
Nhìn bộ dạng nổi trận lôi đình của Hầu gia, ta khẽ nhíu mày rồi cho nha hoàn lui xuống.
“Hầu gia nói vậy là có ý gì?”
Hầu gia cười lạnh.
“Nếu không phải nàng không dung nổi Liễu Liễu, sai Tô thị làm nhục nàng ấy, sao nàng ấy lại bị ép đến mức muốn tìm cái c.h.ế.t?”
“Liễu Liễu một thân một mình tới kinh thành, không nơi nương tựa. Nàng tuổi đã lớn như vậy mà vẫn độc ác, ghen tuông đến thế, thật là mất hết đức hạnh!”
Hóa ra Hầu gia vừa tới viện của Tống Liễu Liễu thì bắt gặp nàng ta treo cổ tự vẫn.
Sau khi được cứu xuống, nàng ta lại nói vài câu nước đôi mập mờ.
Thế là Hầu gia chẳng phân biệt đúng sai đã chạy tới viện của ta để hưng sư vấn tội.
Nghe những lời ấy, ta ngồi thẳng người dậy, trong lòng lạnh ngắt, không khách khí đáp trả:
“Hầu gia chẳng lẽ đã già đến hồ đồ rồi sao? Nàng ta sống hay c.h.ế.t thì liên quan gì đến ta?”
“Hầu gia cứ đi hỏi cho rõ đầu đuôi sự việc rồi hẵng nói, đừng vô duyên vô cớ đổ oan cho người khác.”
“Kẻo người ngoài lại tưởng Hầu gia tuổi cao rồi, đến trắng đen phải trái cũng không phân biệt nổi.”
Nghe vậy, Hầu gia càng nổi giận hơn.
Hắn vừa định phát tác thì người bên cạnh ghé sát tai nói gì đó.
Cơn giận trên mặt hắn lập tức khựng lại.
Nhưng hắn vẫn thẹn quá hóa giận.