Làm chủ mẫu Hầu phủ mấy chục năm.
Ta quản lý mọi việc lớn nhỏ trong phủ đâu ra đấy.
Nuôi dạy con trai con gái thành tài, mỗi người đều đã thành gia lập thất.
Ngay cả tiểu tôn tử cũng trắng trẻo bụ bẫm, lanh lợi đáng yêu.
Vốn dĩ ta nên được an hưởng tuổi già, tận hưởng niềm vui sum vầy bên con cháu.
Nào ngờ Hầu gia đã ngoài năm mươi lại nạp thêm một mỹ thiếp.
Nàng ta được sủng ái đến mức không biết trời cao đất dày, vậy mà còn dám đến trước mặt ta buông lời cuồng ngôn:
“Phu nhân tuổi đã gần đất xa trời, lại chẳng được sủng ái yêu thương. Vị trí Hầu phu nhân sớm muộn gì cũng là của ta.”
Ta chỉ nhàn nhạt liếc nàng ta một cái.
Rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ không hiểu sự đời.
Sự sủng ái của nam nhân đáng giá được bao nhiêu?
Chỉ có quyền thế và phú quý nắm chắc trong tay mình mới là thứ chân thực nhất.