“Phu nhân, người nói xem…”
“Được Hầu gia sủng ái đến mức này, vị trí Hầu phu nhân của người còn giữ được bao lâu nữa?”
“Con người mà già rồi thì nên biết chấp nhận thua cuộc.”
Nói xong, nàng ta lấy tay che miệng cười.
Niềm đắc ý trong mắt gần như không giấu nổi.
Ta nhàn nhạt liếc nàng ta một cái.
Nheo mắt dựa vào ghế nghỉ ngơi.
“Tống di nương nếu còn không đi nhanh.”
“Chỉ e sẽ để Hầu gia phải chờ lâu.”
Tống Liễu Liễu giống như tung một quyền vào bông.
Không nhận được phản ứng như mong đợi.
Nàng ta tức đến nghiến răng.
“Ngươi chẳng qua chỉ đang cố gắng gượng mà thôi.”
“Đợi khi ta trở thành Hầu phu nhân.”
“Ta thật muốn xem lão bà bị ruồng bỏ như ngươi sẽ sống thế nào!”
Nói xong, nàng ta giậm chân một cái rồi quay người bỏ đi.
Ta nhìn theo bóng lưng nàng ta.
Khóe môi chậm rãi hiện lên một nụ cười lạnh.
Khoảng thời gian này, Tống Liễu Liễu ở trong phủ có thể nói là ngang ngược hết mức.
Hết lần này đến lần khác chạy tới trước mặt ta gây sự.
Nhưng ta chưa từng để tâm.
Càng đứng cao thì khi ngã xuống càng đau.
Đó là đạo lý từ xưa đến nay.
Những ngày tháng đắc ý của nàng ta…sắp kết thúc rồi.
…
Khi Hầu gia được người ta khiêng trở về phủ, ta vẫn đang tựa nghiêng trên trường kỷ nghe nha hoàn đọc thoại bản.
Tiểu tư bên cạnh hắn cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng.
Mặt Tống Liễu Liễu cũng trắng bệch.
Hóa ra Tống Liễu Liễu muốn có phần thưởng của trận mã cầu.
Hầu gia liền chủ động ra sân thi đấu.
Ai ngờ trận đấu mới diễn ra được một nửa, hắn đột nhiên mất sức, ngã từ trên lưng ngựa xuống.
Nhìn bộ dạng ấy của Hầu gia, ta khẽ cụp mắt.
Chỉ bình thản sai người đi mời đại phu.
Sau khi bắt mạch, chân mày đại phu càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.
Cuối cùng chỉ biết lắc đầu thở dài.
Ông nói Hầu gia vốn có nội thương từ trước.
Gần đây lại uống rượu nên dẫn đến bệnh cũ tái phát.
Lại thêm lần ngã ngựa này làm tổn thương nội tạng.
Chỉ e thời gian không còn nhiều.
Ta phất tay cho đại phu lui xuống.
Nhưng vẫn liên tiếp mời thêm không ít danh y tới khám.
Thậm chí còn dâng thẻ bài vào cung, mời cả thái y đến.
Kết quả chẩn đoán của thái y cũng không khác gì những đại phu trước đó.
Ta gật đầu.
Đến cả thái y cũng nói như vậy.
Vậy thì ta yên tâm rồi.
Lập tức dùng thủ đoạn cứng rắn bắt giữ Tống Liễu Liễu.
Áp giải nàng ta tới trước giường bệnh của Hầu gia.
Ta nói thẳng rằng chính nàng ta xúi giục Hầu gia uống rượu.
Mới dẫn đến kết cục ngày hôm nay.
Theo gia pháp, đáng lẽ phải đ.á.n.h c.h.ế.t.
Nhưng tuổi tác ta đã cao, lòng dạ cũng mềm hơn trước.
Cho nên giữ lại cho nàng ta một mạng.
Đánh năm mươi trượng rồi bán vào kỹ viện là được.
Nghe vậy, Tống Liễu Liễu lập tức mềm nhũn người, ngã quỵ xuống đất.
Hầu gia trên giường cũng trợn tròn mắt.
Đáng tiếc nửa người hắn đã liệt.
Miệng méo mắt lệch.
Muốn nói cũng không nói được.
Chỉ có thể nằm đó chờ c.h.ế.t.
Ta cười lạnh, sai người lôi Tống Liễu Liễu đi xử lý.
Mặc cho nàng ta khóc lóc kêu gào thế nào ta cũng không thèm nhìn lấy một cái.
Sau đó mới quay đầu nhìn Hầu gia nằm trên giường.
Bây giờ…đã đến lượt kẻ đầu sỏ rồi.
Ta chậm rãi nói:
“Hầu gia chắc còn chưa biết đâu.”
“Vừa rồi ta bắt được Tống Liễu Liễu ở cửa hông của phủ.”
“Nàng ta biết ngài sắp c.h.ế.t rồi.”
“Vinh hoa phú quý cũng chẳng còn hy vọng gì nữa.”
“Cho nên cuốn tiền của ngài, định bỏ trốn.”
Sắc mặt Hầu gia lập tức đỏ tím như gan heo.
Bàn tay run rẩy siết c.h.ặ.t chăn đệm.
Nhìn bộ dạng hắn vùng vẫy như một con lợn c.h.ế.t đang hấp hối.
Tâm trạng ta vô cùng tốt.
“À phải rồi.”
“Thuốc mà Nhu di nương khó khăn lắm mới cầu được cho ngài ấy.”
“Từ lâu đã bị người ta tráo mất rồi.”
“Bao năm qua, thứ ngài uống chẳng qua chỉ là t.h.u.ố.c viên bình thường mà thôi.”
“Nếu không, với thân thể của ngài, lại thêm công hiệu của loại t.h.u.ố.c ấy.”
“Sống thêm hai mươi năm nữa cũng chẳng thành vấn đề.”
“Ngài đối xử với nàng ta như vậy.”
“Cuối cùng lại tự hại c.h.ế.t chính mình.”
“Hmm, xem như cũng đáng đời.”
Hầu gia vẫn luôn cho rằng mình đang uống thần d.ư.ợ.c giữ mạng.
Cho nên mới dám uống vài chén rượu mà không hề kiêng kỵ.
Nhưng ta cố tình vạch trần tất cả để hắn c.h.ế.t cho rõ ràng.
Loại người chà đạp chân tình của người khác như hắn.
Vậy mà còn muốn người ta đối đãi với mình như thuở ban đầu.
Đúng là si tâm vọng tưởng.
C.h.ế.t như vậy còn là quá nhẹ cho hắn.
Thứ ta muốn chính là g.i.ế.c người tru tâm.
Cuối cùng…Hầu gia bị ta chọc tức đến c.h.ế.t.
…
Sau khi lo liệu tang sự xong xuôi.
Hầu phủ như được thay một diện mạo mới.
Con trai kế thừa tước vị.
Con dâu hiếu thuận hiểu chuyện.
Ta làm lão phu nhân Hầu phủ vô cùng thư thái.
Buổi trưa hôm ấy.
Ta vừa chợp mắt nghỉ ngơi được một lát đã bị một tràng ồn ào đ.á.n.h thức.
Nhu di nương hấp tấp từ ngoài cửa chạy vào.
Nha hoàn phía sau còn ôm theo một hòm đồ.
Hóa ra nàng lại muốn kéo ta đ.á.n.h bài lá
Thật hết cách với nàng.
Cuối cùng đành gom đủ người rồi chiều theo ý nàng.
Có lẽ vì vừa mới ngủ dậy.
Hôm ấy ta thua nàng không ít bạc.
Nhu di nương vui đến không khép được miệng.
Đánh bài chán rồi, nàng lại nhất quyết bắt ta ăn bánh do chính tay mình làm.
Hai người ngồi đối diện nhau trên chiếc sàng la hán.
Nhu di nương bỗng cảm thán:
“Không ngờ đấu đá cả một đời.”
“Cuối cùng vẫn là hai chúng ta làm bạn với nhau.”
Nhìn bộ dạng ấy của nàng, ta chỉ thấy buồn cười.
Trong mắt ta.
Những chuyện nàng làm năm xưa chẳng qua chỉ như trẻ con cãi nhau.
Nếu thật sự độc ác như Tống Liễu Liễu, ta đã sớm xử lý nàng rồi.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào.
Rơi trên chiếc bàn nhỏ giữa phòng.
Trong lòng ta vô cùng dễ chịu.
Thì ra…đây chính là cảm giác của cuộc sống thăng quan, phát tài, phu quân c.h.ế.t.
Sớm biết thoải mái đến vậy.
Mấy chục năm trước ta đã tiễn hắn xuống mồ rồi.
Cũng may bây giờ vẫn chưa muộn.
Hết.