Có lẽ tuổi đã cao rồi mới bắt đầu theo đuổi chân ái.
Tiễn xong đôi điên nam điên nữ ấy, ta suy nghĩ một lúc.
Đã đến lúc phải giúp lão già hồ đồ kia tỉnh táo lại rồi.
Ta cố tình tạo hiện trường giả, làm như mấy cây mai trong viện đã bị phá hủy.
Đồng thời tuyên bố với bên ngoài rằng chúng đã bị pháo hoa tối qua làm hỏng.
Sau đó ta âm thầm sai người đến phủ Trưởng công chúa truyền lời, nhờ người giúp ta một việc.
Ta nói với bên ngoài rằng viện mới sửa từ đầu xuân thực chất là để chuẩn bị cho Trưởng công chúa.
Không bao lâu sau, Chu ma ma bên cạnh Trưởng công chúa đã tới.
Chuyến đi này của bà khiến cả phủ đều biết.
Thì ra viện ấy là để chuẩn bị cho Trưởng công chúa.
Mùa đông năm nay Trưởng công chúa sẽ tới Hầu phủ ở một thời gian, ôn chuyện cũ với ta, đồng thời ngắm cả vườn hồng mai.
Nghe được chuyện đó, Tống Liễu Liễu lập tức hoảng hốt.
Nàng ta vội vàng đi tìm Hầu gia hỏi phải làm sao.
Nhưng nàng ta không biết rằng tình cảnh của Hầu gia lúc này cũng chẳng khá hơn là bao.
Ta đã cho người âm thầm truyền tin hắn sủng thiếp diệt thê, mặc cho Tống Liễu Liễu làm loạn.
Đối thủ trong triều lập tức nhân cơ hội dâng tấu buộc tội.
Hoàng thượng còn đặc biệt triệu hắn vào cung khiển trách một trận.
Lúc Hầu gia xám xịt trở về phủ, Tống Liễu Liễu vẫn kéo tay áo hắn hỏi không ngừng phải làm sao mới tốt.
Cố nén sự bực bội trong lòng, Hầu gia tìm đến ta.
Hắn nói Tống Liễu Liễu không phải cố ý.
Liệu có thể trồng lại thêm một ít cây mai hay không.
Ta cười lạnh một tiếng.
Lập tức nói rõ, số mai ấy đều là giống quý hiếm, giá trị ngàn vàng.
Họa là do Tống Liễu Liễu gây ra.
Muốn ta đứng ra thu dọn hậu quả cho nàng ta thì tuyệt đối không thể.
Nếu không thể khôi phục nguyên trạng, ta chỉ đành nói thật mọi chuyện với Trưởng công chúa.
Cuối cùng, Hầu gia chỉ còn cách tự bỏ tiền túi ra giải quyết.
Nhưng đó đâu phải một khoản nhỏ.
Hắn lấy đâu ra nhiều bạc như vậy?
Hắn tìm đến Tô thị, muốn chi tiền từ công quỹ.
Tô thị trực tiếp đem sổ sách ra cho hắn xem.
Bao năm qua Hầu gia ăn chơi hưởng lạc, tiêu tốn không ít bạc.
Nếu không có nàng ngày ngày tính toán quán xuyến, Hầu phủ đã sớm thu không đủ chi.
Trong phủ thật sự không còn khoản bạc dư dả nào.
Không còn cách nào khác, Hầu gia chỉ đành đi vay mượn khắp nơi.
Nhưng hắn lại không tiện mở miệng với đồng liêu.
Thế là ánh mắt liền hướng tới Nhu di nương.
Những năm qua, Hầu gia thưởng cho Nhu di nương không ít thứ.
Nàng đều cất riêng làm tiền riêng của mình.
Lúc Hầu gia vì bạc mà sứt đầu mẻ trán, phải mặt dày tới chỗ Nhu di nương vay tiền.
Ta đang ngồi xem sổ sách các sản nghiệp riêng của mình.
Tháng này lại có thêm không ít khoản thu vào.
Quả thật thoải mái vô cùng.
…
Nhu di nương tạm thời chuyển vào một viện nhỏ ở.
Hai ngày nay Hầu gia thường xuyên nghỉ lại chỗ nàng.
Cả người Nhu di nương cũng trở nên thần thái sáng láng hơn hẳn.
Nhưng chẳng biết vì sao, đột nhiên nàng lại đổ bệnh.
Bệnh đến như núi lở, nghiêm trọng đến mức ngay cả xuống giường cũng không nổi.
Ngược lại, Hầu gia đã lấy được không ít trang sức của Nhu di nương.
Hắn đem bán đi, rồi đưa bạc cho ta để tu sửa lại mấy cây mai trong viện.
Sau khi trả tiền, hắn vẫn còn dư lại một khoản không nhỏ.
Hai ngày nay lại tiếp tục cùng Tống Liễu Liễu sống những ngày vui vẻ, hoàn toàn quên mất Nhu di nương.
Ta vừa cảm thấy Hầu gia quá mức bạc tình, vừa thấy kỳ lạ.
Dù Nhu di nương đã có tuổi, nhưng trận bệnh này đến quá dữ dội.
Đang suy nghĩ, đại nha hoàn bên cạnh Nhu di nương bỗng tới.
Nàng quỳ phịch xuống trước mặt ta, cầu xin ta cứu Nhu di nương.
Nha hoàn ấy nói mình hiểu đôi chút về d.ư.ợ.c lý.
Triệu chứng của Nhu di nương nhìn qua rất giống phong hàn.
Nhưng nếu quan sát kỹ thì hoàn toàn không phải.
Cho dù thật sự là phong hàn đi nữa, thân thể chủ t.ử nhà nàng vốn luôn khỏe mạnh, sao có thể trở nặng đến mức này?
Ta cũng cảm thấy chuyện này có điều đáng ngờ.
Bao năm nay ở trong phủ, Nhu di nương tuy luôn muốn tranh hơn thua với ta.
Nhưng tất cả cũng chỉ là những chuyện nhỏ nhặt.
Chưa từng làm ra chuyện hại người mất mạng.
Ngược lại, nàng còn là người có lòng thiện.
Thường xuyên đến chùa quyên góp tiền nhang khói.
Nàng không có con cái nhưng lại đặc biệt yêu thích trẻ con.
Khi tôn nhi của ta chào đời, Nhu di nương còn mang từ nhà mẹ đẻ tới hai cây ngọc như ý được làm bằng ngọc thượng hạng, nói là để thêm phúc khí cho đứa trẻ.
Chỉ là vì có ta ở đó, nàng lại quá mức bướng bỉnh.
Rõ ràng thích đứa bé nhưng nhất quyết không chịu thể hiện ra ngoài.
Có Nhu di nương trong phủ, cuộc sống yên bình cũng thêm được vài phần thú vị.
Nếu nàng thật sự là loại người tâm địa nhơ bẩn, thủ đoạn độc ác, ta đã chẳng thể dung túng nàng đến tận hôm nay.
Nghĩ đến khả năng có kẻ giở trò sau lưng, ta âm thầm mời đại phu từ bên ngoài đến khám cho Nhu di nương.
Không ngờ vừa khám đã phát hiện vấn đề.
Đại phu nói đây là dấu hiệu trúng độc.
Chỉ là loại độc này được hạ rất kín đáo.
Ban đầu sẽ không có biểu hiện gì khác thường.
Nhưng theo thời gian, độc tố tích tụ dần trong cơ thể.
Đến lúc phát tác, chỉ cần sơ suất một chút là không còn đường cứu chữa.
Ta giật mình kinh hãi.
Lập tức sai người kiểm tra kỹ lưỡng viện của Nhu di nương.
Quả nhiên rất nhanh đã phát hiện manh mối.
Cây trâm ngọc bị đập vỡ trước đó đã mời thợ giỏi sửa lại.
Hiện giờ Nhu di nương vẫn cài nó trên đầu.
Cuối cùng phát hiện bên trong cây trâm có giấu thứ gì đó.