Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng

Chương 30: Đều Kìm Nén Cục Tức

​Hồng Mai xoa xoa hai vành tai nóng bừng, giá mà có một ngụm trà lạnh để uống lúc này thì tốt biết mấy.

​Đang lúc lim dim buồn ngủ, không ngoài dự đoán, nàng ấy nghe thấy một tiếng kiều hô kinh hãi, cơn buồn ngủ tức thì bay biến sạch sành sanh. Hồng Mai liếc mắt nhìn về phía căn phòng, rồi lẳng lặng lùi ra xa thêm chút nữa.

​Lúc này, trong phòng đang sục sôi nồng nhiệt như lửa, hương vị cũng trở nên khác biệt hoàn toàn.

​Kiều Vãn Nguyệt khép hờ đôi mắt, ánh mắt ướt át như tơ, đôi môi hơi sưng đỏ, vừa nhìn là biết đã bị hôn quá nhiều.

​Nàng liếc nhìn nam nhân đang ra sức, thầm nghĩ hai lần trước ngài ấy chỉ biết làm liều, chẳng có chút kỹ xảo nào, vậy mà mới qua vài ngày, Tần Yến đã thay đổi hẳn. Tư thế hiện tại Kiều Vãn Nguyệt từng đọc thấy trong sách, gọi là "Lão hán đẩy xe", vô cùng thử thách thể lực và sức mạnh vùng eo.

​Thể lực không tốt hoặc lực eo bụng không đủ thì sẽ không thể kiên trì được lâu, Tần Yến đã giữ tư thế này bao lâu rồi nhỉ?

​Kiều Vãn Nguyệt không biết, nàng chỉ biết mình sắp chịu không nổi nữa rồi. Đột nhiên, cơ thể khẽ run lên, trong đầu như có pháo hoa nổ tung, rực rỡ lóa mắt, vô cùng sung sướng.

​Cơ thể lập tức thả lỏng, nhưng động tác của Tần Yến vẫn chưa dừng lại, thậm chí khoảnh khắc nhìn thấy nàng khẽ run lên, ngài lại càng thêm kịch liệt.

​"Là chỗ này sao?" Nam nhân trầm giọng hỏi một câu.

​"Gì cơ?"

​Tần Yến đang nói gì, nàng nghe không hiểu.

​Ngài không nói thêm, chỉ một mực dùng hành động để giải thích. Chốc lát sau, Kiều Vãn Nguyệt đã hiểu ra, vội vàng lắc đầu nói không phải.

​"Nói dối thành tinh rồi."

​"Không có mà."

​Như để trừng phạt nàng, nam nhân nhanh ch.óng đẩy nhanh nhịp độ, những âm thanh vang dội và xa lạ vang lên, quẩn quanh trong phòng hồi lâu không dứt.

​Khoảng nửa canh giờ sau, căn phòng mới khôi phục lại sự bình yên.

​Kiều Vãn Nguyệt mệt lả nhắm mắt nghỉ ngơi, mơ màng nói: “Gọi Hồng Mai vào giúp ta.”

​Trên trán lấm tấm mồ hôi làm ướt những lọn tóc mai, Tần Yến dịu dàng vuốt lại giúp nàng, thương tiếc hôn lên mắt nàng, rồi lại hôn lên môi, sau đó mới rút lui.

​Ngài xuống giường rót cho nàng ly nước, nàng nhắm mắt uống cạn, nằm xuống lại nói: “Ngài gọi Hồng Mai vào đi.”

​"Đợi đã." Ngài đáp lại một câu mang hàm ý không rõ.

​Kiều Vãn Nguyệt mở choàng mắt, đập vào mắt là sự oai vệ đang vươn cao, dọa nàng sợ hãi phải dùng giọng điệu cầu xin: “Đừng tới nữa Hầu gia, ngủ đi mà.”

​"Lần cuối cùng thôi."

​Sau khi kết thúc, lý trí Tần Yến mới quay lại, ngài muộn màng nhận ra, hình như bản thân đã ăn quen bén mùi rồi.

​Ngài nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, ánh mắt ngập tràn cảm xúc không rõ cứ đăm đăm nhìn rất lâu.

​—

​Sáng hôm sau trời sáng, Kiều Vãn Nguyệt vừa tỉnh, t.h.u.ố.c bổ đã được đưa tới. Nàng hỏi Hồng Mai: “Ngài ấy uống chưa?”

​"Dạ uống rồi, Hầu gia đã đi thượng triều rồi ạ."

​Người nam nhân này hành hạ nàng cả đêm mà vẫn có thể bò dậy đi thượng triều, không thể không thừa nhận thể lực quá tốt, so đo với ngài ấy quả thực chẳng có lợi lộc gì.

​"Em đem đổ đi, đừng để ai nhìn thấy nhé."

​Hồng Mai khó xử: “Nhưng đây là t.h.u.ố.c bổ mà, phu nhân tối qua... không uống sao ạ?”

​Nàng rúc lại vào trong chăn: “Hầu gia uống là vì lớn tuổi rồi, cơ thể ta đang khỏe lắm nên không uống đâu, đổ đi đổ đi, sau này cứ mang đổ hết cho ta.”

​"Vâng ạ."

​Hồng Mai đem t.h.u.ố.c đi đổ rồi quay lại. Kiều Vãn Nguyệt quan tâm hỏi han xem có ai nhìn thấy không, Hồng Mai lắc đầu bảo không có, nàng ấy đã tìm một góc không người để đổ.

​Kiều Vãn Nguyệt lúc này mới yên tâm. Nàng chỉ sợ có kẻ khua môi múa mép, đến lúc đó Dương thị chắc chắn sẽ gọi nàng đến chất vấn, đa một sự chi bằng bớt một sự, nàng ghét nhất là rắc rối.

​Hồng Mai biết nàng không thích uống t.h.u.ố.c, ghét vị đắng, bảo nàng ấy đem t.h.u.ố.c đi đổ cũng có thể hiểu được. Nhưng dù sao sức khỏe cũng quan trọng, bèn đề nghị: “Nô tỳ nghe nói Thái phu nhân mỗi ngày đều dùng yến sào, hay là chúng ta không uống t.h.u.ố.c thì ăn yến sào đi phu nhân.”

​Nàng uể oải nằm trên giường, một tay xoa xoa eo, gật đầu: “Ừ, em đi nói với nhà bếp, mỗi ngày hầm một bát yến sào mang tới đây.”

​Dù sao cũng tốt hơn là uống bát t.h.u.ố.c đen ngòm.

​Hồng Mai vâng dạ một tiếng, quay người đi đến nhà bếp. Không bao lâu sau đã quay lại, sắc mặt trông không được tốt cho lắm.

​Kiều Vãn Nguyệt mỏi eo nhức chân nên giờ vẫn chưa chịu dậy, thấy sắc mặt Hồng Mai khó coi bèn hỏi: “Người nhà bếp làm khó em à?”

​Hồng Mai lắc đầu phủ nhận: “Quản sự ma ma nhà bếp nói, t.h.u.ố.c không thể cắt, là Thái phu nhân phân phó, nhưng phu nhân muốn ăn yến sào cũng được, họ sẽ đưa tới mỗi ngày.”

​Nét mặt nàng lập tức buông lỏng, còn tưởng là chuyện gì to tát, hóa ra chỉ là chuyện vặt.

​"Thuốc đưa tới thì cứ đổ đi là xong, chuyện đơn giản biết mấy."

​Hồng Mai nghĩ lại cũng thấy đúng, cái đầu óc của nàng ấy đúng là không biết linh hoạt. Chuyện đổ t.h.u.ố.c, quá đơn giản.

​Tối qua nghỉ ngơi không tốt, vừa vui đùa một lát đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, Kiều Vãn Nguyệt miễn cưỡng xốc lại tinh thần, hỏi: “Trúc Thanh đã đưa thư đến Lâm phủ chưa?”

​Trúc Thanh đang dọn dẹp bàn trang điểm, nghe vậy quay đầu nhìn nàng: “Gửi rồi ạ, Lâm cô nương nói vài ngày nữa rảnh rỗi sẽ ghé qua.”

​Lâm Tô Tô đến Tần phủ tìm nàng tiện hơn nhiều so với đến Kiều gia, có mối quan hệ thông gia ở đây, hộ vệ canh cửa nào dám không cho Lâm Tô Tô vào.

​Nếu Tô Tô vài ngày nữa mới đến tìm nàng, vậy nàng sẽ tạm thời không ra ngoài nữa, hai ngày nay phải lo bồi bổ cơ thể, nghỉ ngơi cho khỏe rồi mới ra ngoài chơi, như vậy mới có tinh thần.

​Kiều Vãn Nguyệt đang mải nghĩ xem nên cùng Tô Tô đi đâu chơi mới tốt, Phi Vân Trang là không thể đi nữa rồi? Thịnh Kinh còn chỗ nào thú vị nữa không? Nàng phải suy nghĩ thật kỹ mới được.

​Chớp mắt đã đến buổi chiều, Tần Yến hôm nay về sớm. Khi đến cổng viện, bước chân ngài bất giác nhanh hơn một chút, ngay cả chính ngài cũng không hề nhận ra.

​Trường Sinh đi theo ngài mười mấy năm, đối với thói quen và những thay đổi nhỏ nhặt của ngài luôn cảm nhận rất nhanh. Thấy ngài đột nhiên tăng nhanh bước chân, Trường Sinh còn tưởng ngài có chuyện quan trọng cần xử lý nên mới vội vã như vậy.

​Đợi khi bước vào trong sân đi đến dưới hành lang, bước chân nam nhân lại chậm lại, thong dong điềm tĩnh bước đi. Trường Sinh nương theo ánh mắt ngài nhìn sang, nhướng mày hiểu ra đôi chút.

​Trong sân vang lên tiếng nói cười vui vẻ, bóng dáng thiếu nữ kiều diễm thoăn thoắt chạy qua chạy lại trong đình viện. Sau khi bịt mắt mò mẫm nửa ngày mà không được, nàng bực bội kéo mảnh vải che mắt xuống, nói: “Không chơi nữa không chơi nữa, mấy người hùa nhau ăn h.i.ế.p ta.”

​"Phu nhân, chúng nô tỳ thật sự không có, là do động tác của phu nhân chậm quá thôi."

​Kiều Vãn Nguyệt cùng bọn họ chơi trốn tìm một lát, bịt mắt mãi không bắt được ai, lại thêm eo mỏi chân run, tức giận ăn vạ không chịu chơi nữa.

​Mấy nha hoàn Hồng Mai tụm lại trêu chọc nàng, Kiều Vãn Nguyệt mặc kệ họ cười, nói gì cũng không chơi nữa, mệt người, lại còn rước bực.

​Thấy dáng vẻ tức tối phồng má của nàng, Hồng Mai vốn định an ủi, nhưng ánh mắt vừa chuyển lại thấy Tần Yến đang đứng dưới hành lang. Sắc mặt nàng ấy khẽ biến, lập tức ra hiệu cho người bên cạnh. Mấy nha hoàn nhanh ch.óng thu lại vẻ mặt đùa giỡn, nháy mắt ra hiệu cho nhau rồi lủi đi mau lẹ.

​Biểu cảm của bọn họ lọt vào mắt Kiều Vãn Nguyệt. Nàng quay đầu nhìn lại, thấy Tần Yến đang đứng ở hành lang, không biết đã nhìn bao lâu rồi.

​Kiều Vãn Nguyệt sắc mặt không đổi, thành thục cất tiếng chào hỏi: “Ủa, ngài về rồi à? Hôm nay về sớm nhỉ.”

​Thấy người về nàng cũng không có động tác đón tiếp, ngược lại đi đến bên bàn đá ngồi xuống, ăn nốt miếng bánh dở vừa nãy cho đỡ phí.

​Trái tim vốn đang bình lặng của nam nhân trong khoảnh khắc bước vào viện bỗng cuộn trào mãnh liệt. Chẳng hiểu tại sao, ngài chỉ thấy hân hoan vui vẻ. Tiếng cười trong trẻo êm tai như vậy rất hiếm khi xuất hiện ở Hầu phủ, lúc này nghe thấy, tâm trạng vô cùng tốt.

​Ngón tay buông thõng bên người từ từ chắp ra sau lưng: “Không có việc gì nên về sớm.”

​Tần Yến chân dài, bước đi luôn dài hơn người khác nửa bước, chớp mắt đã đến trước mặt nàng, hỏi: “Sao không chơi nữa?”

​"Ai da, mỏi eo quá."

​Nàng không có ý gì khác, chỉ nói thật lòng, nhưng Tần Yến lại cho rằng nàng đang oán trách chuyện hoan ái tối qua. Thần thái ngài lập tức trở nên mất tự nhiên, nhìn quanh thấy không có người, vẻ mặt mới hơi hòa hoãn.

​"Giữa thanh thiên bạch nhật, đừng ăn nói bậy bạ."

​Động tác ăn bánh của Kiều Vãn Nguyệt khựng lại, nghi hoặc khó hiểu: “Ta nói bậy bạ gì chứ? Chỉ kêu mỏi eo một tiếng, thế cũng không được sao.”

​Biểu cảm của cô nương nhỏ thoắt cái trở nên vi diệu: “Hầu gia, ngài quản hơi bị rộng rồi đấy, nói một câu cũng không cho.”

​Kiều Vãn Nguyệt đảo mắt, chợt hiểu ra ý của ngài. Nàng cười gian xảo đứng lên, nhìn ngài cười: “Hầu gia, có phải ngài nghĩ nhiều rồi không, ta không có ý đó đâu nhé.”

​Tần Yến ngượng ngùng quay đầu đi, ném lại một câu cộc lốc: "Không có." Rồi bước đi mất.

​Kiều Vãn Nguyệt 'xì' một tiếng, nàng còn chưa nói gì mà, làm sao biết là không có chứ, còn bảo mình không nghĩ nhiều, đồ đạo mạo giả vờ.

​Tần Yến vào phòng thay y phục, nàng vẫn ở ngoài ăn điểm tâm. Nhưng chưa đầy nửa nén nhang sau, bên trong đã truyền đến giọng nói mang theo chút tức giận của Tần Yến.

​"Kiều Vãn Nguyệt."

​Ngài rất ít khi gọi thẳng tên nàng, lúc này gọi như vậy, nghe là biết đang tức giận.

​Bên ngoài cũng hơi oi bức, nàng bèn bỏ bánh xuống, vỗ vỗ tay đi vào, lát nữa sẽ để thị nữ thu dọn bàn. Kiều Vãn Nguyệt vừa đi vừa hỏi: “Gọi ta có chuyện gì?”

​"Nàng tự mình xem đi."

​Trên chiếc bàn trà nhỏ bên cạnh ghế quý phi, một đống vỏ hạt dưa và vài cái vỏ trái cây nằm chỏng chơ. Mùa hè không dọn dẹp, lát nữa sẽ chiêu dẫn ruồi muỗi. Tần Yến từng nói rõ là không thích nàng c.ắ.n hạt dưa, ăn uống trong phòng xong thì phải dọn dẹp ngay.

​Bây giờ chưa dọn, phần nhiều là do nha hoàn lười biếng, nhưng khi Tần Yến đối mặt với đống rác này, vẫn không khỏi nổi giận.

​Kiều Vãn Nguyệt thấy ngài nhìn chằm chằm vào bàn trà, liền biết tại sao Tần Yến tức giận. Nàng mím môi chậm rãi đi tới, ra đòn phủ đầu: “Con nha đầu Trúc Thanh này đúng là lười biếng, có cái bàn cũng không dọn.”

​Nói xong làm bộ làm tịch lớn tiếng gọi Trúc Thanh một tiếng. Trúc Thanh lập tức đi vào, dùng tốc độ nhanh nhất dọn dẹp sạch sẽ bàn trà.

​Tần Yến hít sâu một hơi, cơn giận tiêu tan quá nửa: “Không phải đã nói là không được nằm ườn ra ăn sao.”

​Một vài thói quen của nàng, Tần Yến thật sự rất đau đầu, nhưng bắt nàng sửa đổi, điều đó là không thể nào. Nếu nàng có thể sửa, mặt trời chắc mọc đằng Tây mất.

​Tần Yến không khỏi ngẫm nghĩ, hai người họ phải sống cùng nhau cả đời, sau này những ma sát va chạm sẽ không ít, nếu như lại gặp phải tình huống tương tự thì phải làm sao?

​Trong lòng bỗng dấy lên sự bực bội.

​Hàng lông mày của nam nhân nhíu c.h.ặ.t lại thành chữ xuyên (川), biểu cảm bứt rứt không kiên nhẫn hiện rõ trên mặt. Kiều Vãn Nguyệt nhìn thấy rành rành, nàng bĩu môi, thầm nghĩ nam nhân này thật phiền phức, vừa về nhà đã kiếm chuyện sinh sự. Chi bằng về muộn một chút, cả hai đều thoải mái.

​Nàng trầm mặc chốc lát, rồi vờ như chẳng mảy may bận tâm buông một câu: “Hay là bảo Trường Sinh đem quần áo của ngài sang phòng khách đi, cũng đỡ phải ngày nào cũng chạy qua đây thay đồ, kẻo làm lỡ dở công vụ của ngài.”

​Nàng muốn độc chiếm một căn phòng. Tần Yến ngoài việc nhìn thấu suy nghĩ của nàng, còn nghe ra một vài ý vị khác.

​Trong lòng ngài lập tức dâng lên một nỗi hụt hẫng chua xót, thật sự không bận tâm sao, cứ nằng nặc muốn đuổi ngài ra ngoài à?

​Theo như Tần Yến hiểu, đáng lẽ nàng phải là kiểu người hay bám víu mới đúng chứ, sao lại không phải?

​Không phải thì thôi. Lời đã nói đến nước này, nếu ngài cố chấp dây dưa, sẽ càng có vẻ như ngài hẹp hòi.

​Tần Yến còn chưa kịp mở miệng, nàng đã liếc nhìn n.g.ự.c ngài rồi lẩm bẩm: “Phu thê phải thấu hiểu và bao dung lẫn nhau, ta đều làm được, cớ sao ngài lại không thể?”