Đào cô nương đã có người trong lòng, không muốn gả đến Sâm Châu nữa.
Khi nàng tìm tới cửa, ta vẫn còn đang ở bên sông giặt y phục cho Bùi Vân Chu.
Đào cô nương khóc ướt cả khăn tay thêu hoa, cầu xin ta mặc áo cưới của nàng, thay nàng gả cho vị phu quân ấy.
Ta nhìn Đào cô nương lệ ngập vành mi, lại nhìn số bạc trắng lóa được đưa đến trước mắt, trong lòng cũng bắt đầu rối rắm.
Phải chọn thế nào đây? Ta đã có hôn ước rồi mà.
May mà Bùi Vân Chu thông minh hơn ta, thư gửi đi chưa đầy hai ngày đã có hồi âm.
“Chuyện gì cũng nghe theo Đào cô nương.”
“Khoa cử sắp tới, chuyện nhỏ chớ hỏi lại.”