Mặt trời lặn rồi trăng lên, trong nháy mắt Tề Dị và La Sát đã trong khách quán được mấy ngày.
Tề Dị vẫn như trước đối đãi với La Sát vô cùng tốt, mà La Sát cũng như trước không để ý chút nào tới hắn. Theo thời gian, La Sát bắt đầu cảm thấy xao động, hắn cứ việc nói năng hành động vẫn lạnh lùng, nhưng đáy lòng lại lâm vào lo âu.
Cuối cùng khi Tề Dị lại đưa trà và đồ ăn vào phòng hắn, La Sát không ngồi ở bàn ăn chờ hắn lui ra như thường, mà là mở miệng giữ hắn lại “Đợi chút, ngươi trước chớ đi, ta có việc muốn nói với ngươi”
Tề Dị nhướn mày, thần sắc khó hiểu hỏi “Chuyện gì ?”
La Sát trầm mặc một lát mới nhẹ nhàng tháo khăn che mặt xuống, để lộ ra khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành nhìn thẳng Tề Dị.
Cho dù lúc trước đã từng nhìn thấy dung mạo tuyệt mỹ của hắn, nhưng khi nhìn thấy lại một lần nữa thì Tề Dị vẫn nhịn không được mà ngừng thở, trong lòng sợ hãi.
Hắn giật mình nhìn La Sát, vẻ mặt hoang mang vô cùng “Ngươi đây là…”
La Sát nói nhỏ “Ngươi cảm thấy ta rất đẹp sao ?”
Mặc dù không rõ vì sao hắn lại hỏi như vậy nhưng Tề Dị vẫn thành thật đáp “Rất đẹp, rất rất đẹp”
“Ta nhớ rõ lần đầu tiên khi ngươi nhìn thấy ta thì rất muốn chạm đến ta…Bây giờ, ngươi vẫn muốn làm như vậy không ?” Trên mặt hắn là vẻ lạnh nhạt, ngón tay thon dài dấu trong tay áo bấu c.h.ặ.t nhau, cố nén không thoải mái trong lòng.
Tề Dị đầu tiên là nhíu mày, đột nhiên cười to ra tiếng rất ph*ng đ*ng, không thể kiềm chế được, lại chứa đựng mỉa mai nào đó nói không nên lời.
La Sát mím môi không hờn giận nói “Vì sao ngươi cười như vậy ?”
Tề Dị vừa cười vừa nói “Hiện tại ngươi muốn sử dụng mỹ nhân kế với ta sao ? Vô dụng thôi, ta không phải loại háo sắc như ngươi tưởng đâu”
A, nói vậy là hắn khát vọng thoát thân nên mới có thể ra hạ sách này, nếu chiêu này sử dụng với người khác thì nhất định hiệu quả kinh người, đáng tiếc hôm nay hắn gặp không phải ai khác, mà là mình người không có ý tưởng không ân phận với hắn.
“Ta…ngươi…ta không phải…” La Sát thấy tâm tư bị đoán trúng nên trên mặt không khỏi hơi đỏ ửng, càng có vẻ diễm lệ vô song.
Tâm Tề Dị vừa động thì vội vàng nghiêng đầu qua một bên “Ta thừa nhận ngươi rất đẹp, bất quá ta không hề có tà niệm với ngươi. Nếu ngươi đồng ý cho ta nghiên cứu độc trên người ngươi thì chờ ta nghiên cứu ra điều ta tâm đắc, ta sẽ thả ngươi”
Hắn nói lời này thì có chút chột dạ, bởi vì hắn thật sự không nghĩ tới sức quyến rũ của Lá Sát lại lớn như thế, ngay cả mình cũng nhịn không được mà động tâm.