Chung Độc

Chương 8

La Sát thấy hắn thần thái khác thường nên hiểu được hắn ta cũng không hoàn toàn vô tâm với mình, nhất thời cũng cảm thấy xấu hổ, thế là vươn tay cầm khăn che mặt mang lên lại.

“Chờ một chút, ngươi đừng vội mang lên”

La Sát ngừng tay, kinh ngạc trừng hắn.

Hai mắt hắn sáng lên loè loè, hứng trí bừng bừng đề nghị nói “Dù sao bây giờ ngươi đã tháo khăn che mặt xuống, chúng ta liền thử xem, thử xem ngươi thở ra khí độc mạnh như thế nào, được không ?”

La Sát nhăn mi lại, giọng điệu lạnh lùng “Ta cũng không đáp ứng cho ngươi nghiên cứu ta”

Hắn cười lại nói “Không phải ta đã nói rồi sao, chỉ cần nghiên cứu độc trên người ngươi xong, ta lập tức thả ngươi, không phải ngươi rất muốn thoát thân sao ?”

La Sát nửa tin nửa ngờ hỏi “Vậy ngươi muốn nghiên cứu trong thời gian bao lâu ?”

“Ta cũng không biết, bất quá càng bắt đầu sớm thì chấm dứt sớm, ngươi cũng có thể thoát thân càng sớm” Hắn nói rất thoải mái, nhưng thật ra trong lòng cũng không xác định rõ.

Ánh mắt La Sát lợi hại cỡ nào a, đã sớm nhìn ra vẻ mặt do dự của hắn, liền hừ lạnh một tiếng, thần thái cực kỳ không rõ ràng “Chê cười, ta không tin ngươi”

Tề Dị cũng không buông tha cho, tiếp tục khuyên nhủ “Ngươi đừng nói như vậy, dù sao trước mặt ngươi ta không làm gì quá đáng cả, thử một lần cũng không được sao ?”

La Sát bị hắn quấn lấy phiền muốn c.h.ế.t, nở nụ cười lạnh “Nếu ngươi muốn nghiên cứu thật thì đã không tự mình đến thử, từ đó cho thấy độc trong cơ thể ta mạnh như thế nào rồi sao ?”

Hắn nói lời này vốn là muốn đùa cợt, lại không nghĩ rằng Tề Dị còn gật đầu “Ý kiến hay, vậy ngươi thổi khí đến ta đi, để cho ta tự mình thử, thử xem độc trong người ngươi mạnh như thế nào”

“Này…” La Sát giật mình, chần chừ một lát.

Hắn lo lắng độc hại đến người khác…Nếu người bình thường ngửi thấy hơi thở của hắn thì ít nhất là hôn mê ba ngày, nếu thân thể gầy yếu một chút thì thậm chí có khả năng mất mạng, lỡ may hắn…

Đột nhiên La Sát bất ngờ phát hiện mình có ý niệm không nên có trong đầu. Quái ! Hắn có gì phải lo lắng chứ, Tề Dị này cũng không thân quen gì với hắn cả, cho dù c.h.ế.t thì cũng không có tí quan hệ nào với hắn hết !

“Đến đi, trăm ngàn lần đừng khách khí” Tề Dị tiến lên, nóng lòng muốn thử. Hắn luôn tự xưng là tuyệt kỹ sử dụng độc thiên hạ vô song, gọi là kẻ tài cao thì gan cũng lớn, cho nên tuyệt không sợ bị hơi thở độc của La Sát gây thương tích.

“Ngươi…Được rồi” La Sát bị hắn bức cho không có cách nào khác, thế là thổi khí nhẹ nhàng về phía Tề Dị.

Tề Dị dùng sức hít vào, chỉ sợ hít không hết toàn bộ. Hơi thở La Sát giống như xạ hương thơm mê người, khả năng độc tính trong đó rất mạnh, vượt qua mong muốn của hắn rất xa.

Trong phút chốc hắn cảm thấy đầu choáng váng hoa mắt, tiếp theo trước mắt tối sầm rồi ngất luôn.

Thấy hắn hôn mê làm cho thần sắc La Sát phức tạp vô cùng, vừa vui sướng lại vừa lo lắng, cực kỳ mâu thuẫn.

Hắn chậm rãi tới gần Tề Dị, thử lay lay hắn “Này ! này ! Ngươi còn tỉnh không ?”

Thấy Tề Dị không có phản ứng, hắn nhẹ nhàng thở phào một cái, biết rằng giờ phút này là cơ hội đào tẩu, bất quá trước khi định trốn đi thì trước hết hắn phải giải ma cân tô cốt tán trong cơ thể đã, nếu không cho dù có thể thoát khỏi tay Tề Dị thì cũng không có cách thoát khỏi nhiệm vụ Quỷ Vương giao cho.

La Sát vươn tay vào trong người hắn tìm kiếm, lập tức tìm ra bình nhỏ bạch ngọc đựng giải d.ư.ợ.c.

Hắn vội vàng mở nắp bình ra, đem bình nhỏ đặt ở ch.óp mũi ngửi một lát, lập tức phát giác tay chân đã hoạt động được như lúc trước, cũng vận được nội công như thường.

Hắn đứng dậy suy nghĩ sâu xa nhìn khuôn mặt tuấn tú của Tề Dị, sắc mặt ngưng trọng vô cùng.

Giờ phút này, một chưởng của hắn có thể đ.á.n.h c.h.ế.t Tề Dị, để báo thù việc hắn cưỡng chế mình tháo khăn che mặt xuống và nhốt mình lại, nhưng lại nghĩ đến mấy ngày nay Tề Dị đối với mình rất lễ độ săn sóc thì lại không ra tay được.

La Sát trầm tư một lát rồi lại thở dài, cuối cùng quyết định cho Tề Dị một con đường sống. Hắn đội khăn che mặt lên, không hề lưu luyến rời khỏi phòng. Lúc này dĩ nhiên khinh công của hắn đã khôi phục, thân pháp nhanh nhẹn giống như quỷ mị, căn bản không nhìn thấy hành tung của hắn.

Ước chừng một canh giờ sau Tề Dị mới từ từ tỉnh dậy, khi đứng dậy mới phát giác trong phòng trống vắng, chẳng biết La Sát đã đi đâu.

Thế này hắn mới hiểu được chính mình quá tự tin mới có thể làm cho La Sát thừ dịp trốn thoát, nghĩ đến độc tính trong người La Sát không phải mạnh bình thường, ngay cả hắn bách độc bất xâm cũng bị hôn mê đến một canh giờ.

Tề Dị cười tự nhủ “Chỉ có Ma Y Tề Dị làm người khác hôn mê, không nghĩ tới ta cũng có ngày bị người khác làm cho hôn mê, ha ha, là ta quá mức xem thường độc trong người hắn”

Thiên hạ này rộng lớn, muốn tìm kiếm một người khó khăn giống như mò kim đáy biển, huống chi người hắn muốn tìm hành tung không rõ thần bí như Quỷ hồn. Đến tột cùng hắn phải đến nơi nào mới tìm được La Sát vừa độc lại vừa đẹp đây ?

Trong đầu Tề Dị chọt loé lên một ý nghĩ, bên môi hiện lên ý cười.

Xem ra đây là lúc tìm người đến giúp đỡ rồi.

~~~~~~

p/s : Tề Dị là nữ chính, La Sát là nam chính

Edit-Beta : peruoi

Vì tìm kiếm La Sát mất tích nên Tề Dị đi vào kinh thành lớn nhất, cũng là đổ phường lớn nhất thiên hạ — đổ phường Thường Tiếu, tới gặp bạn thân ‘phiền toái’ — ‘nhất thắng’ Tiêu Thường Tiếu.

Giờ phút này hắn đang đứng trong đại sảnh nội viện ở đổ phường Thường Tiếu chờ đợi, không lâu sau, một nữ t.ử kiều diễm mặc y phục lóng lánh đi vào trong sảnh. Nữ t.ử này có một đôi mắt hoa đào linh động, cực kỳ phủ mị, vừa nhìn thấy cũng mê say rồi, lập tức trên mặt nàng vừa mừng vừa sợ tươi cười.

“A Dị !” Tiêu Thường Tiếu bước nhanh đến gần hắn, kéo hắn ngồi xuống.

Tề Dị câu môi cười một nụ cười đạm yếu ớt “Đã lâu không gặp”

Nàng thầm oán “Ngươi còn nhớ rõ ta sao, từ lần trước tới đây thời gian cũng quá lâu đi. Ngươi a, bạc tình như vậy đó, chỉ một lòng muốn tiêu d.a.o thiên hạ, tôi luyện y thuật, lần này đến kinh thành thì ở lâu một chút đi, ta phái người mời Tiểu Họa lại đây, chúng ta ôn chuyện một lần cho đã”

Tiểu Hoạ trong miệng nàng chính là ‘phiền toái’ ‘lưỡi hoa sen’ Hoa Xảo Ngữ, là con gái duy nhất của trạng sư ở kinh thành.

“Cũng tốt, bất quá lần này ta tới đây là có việc muốn nhờ ngươi giúp”

“Hử ? Cũng thật ngạc nhiên đó, ngươi nói đi, ta nhất định sẽ giúp ngươi”

Tề Dị cầm lấy ly trà hớp một ngụm, trong mắt xoẹt qua một tia sáng “Ta biết thủ hạ Nhân Mạch Quảng của ngươi, muốn mời ngươi thay ta tra một người…không, phải nói là một con quỷ”

“Quỷ ?” Tiêu Thường Tiếu lộ ra sắc mặt kinh ngạc.

Ánh mắt Tề Dị chớp động, đạm nói “A Tiếu, ngươi đã nghe qua Quỷ môn chưa ?”

Tiêu Thường Tiếu mở to mắt, kinh hô “Quỷ môn ! A Dị, làm sao ngươi có thể gặp phải Quỷ môn ?”

Khóe môi hắn hơi cong lên, cảm thấy bộ dạng giật mình của nàng ta rất thú vị “A Tiếu, Quỷ môn cũng không đáng sợ như ngươi tưởng tượng đâu, hơn nữa nói ta gặp phải Quỷ môn thì chính xác hơn là ta gặp phải La Sát”

Tiêu Thường Tiếu hơi nhíu mi “Vì sao ngươi lại muốn tìm hắn ?”

Hắn nhướn mi, thần sắc không còn lạnh nhạt, cười đến cực kỳ thoải mái “Ngươi cũng biết trong chốn võ lâm hình dung La Sát như thế nào đi ?”

“Ừ, độc nhất lại đẹp nhất…” Nàng vừa suy nghĩ thì lập tức hiểu được nguyên nhân Tề Dị tìm La Sát “Không phải ngươi muốn nghiên cứu độc trên người La Sát đấy chứ ?”

Hắn gật gật đầu, trong mắt b*n r* tia sáng, thần sắc cực kỳ hưng phấn “Đúng vậy, ta vô tình gặp được La Sát, cũng nghe đồn như bình thường, toàn thân hắn chứa kịch độc c.h.ế.t người, thậm chí hơi thở cũng là kịch độc, cho nên trên mặt hắn luôn dùng khăn che mặt ngăn độc làm từ băng viêm huyền tàm ti”

Tiêu Thường Tiếu tò mò hỏi “Vậy hắn là nam hay nữ ? Thật sự là quốc sắc thiên hương, nghiêng nước nghiêng thành sao ?”

Chương 8 - Chung Độc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia