"Nàng tiên cá đưa chàng hoàng t.ử đang bất tỉnh vào bờ rồi trốn ra xa, chờ người đến cứu chàng."
"Cô ấy, một cô gái trẻ phát hiện ra hoàng t.ử, sau khi tỉnh dậy, anh tưởng rằng cô gái đã cứu mình."
"Sau khi trở về biển, nàng tiên cá vẫn không thể quên được hoàng t.ử.
Thế là Naan tìm đến mụ phù thủy, đổi giọng nói để lấy đôi chân, trở thành người."
"Mụ phù thủy nói rằng nếu hoàng t.ử yêu và cưới Naan thì Naan sẽ có linh hồn bất t.ử."
"Nếu hoàng t.ử cưới một người phụ nữ khác, Naan sẽ c.h.ế.t vào buổi sáng trước đám cưới của hoàng t.ử, biến thành bọt biển."
"Vì hoàng t.ử, nàng tiên cá không chút do dự uống lọ t.h.u.ố.c đó.
Từ đó trở đi mỗi bước chân của Naan luôn có cảm giác như đang đi trên mũi d.a.o."
"Nàng múa cho hoàng t.ử xem, điệu múa của nàng nhẹ nhàng thanh nhã khiến mọi người sửng sốt."
"Không ai biết nàng phải chịu đựng loại đau đớn nào."
"Hoàng t.ử rất yêu nàng tiên cá, yêu thích vẻ ngoài cũng như điệu múa của nàng."
"Nhưng hoàng t.ử cũng yêu cô gái đã cứu mình."
"Hoàng t.ử không biết rằng chính nàng tiên cá mới là người thực sự cứu mình."
"Sau này nhà vua chọn cho hoàng t.ử một cô dâu, cô ấy là công chúa nước láng giềng.
Và cũng chính là cô gái đó.
Hoàng t.ử chuẩn bị kết hôn với người con gái mình yêu."
"Nàng tiên cá nhỏ đã nhảy múa cho họ bất chấp nỗi đau tột cùng bởi vì đây cũng sẽ là ngày cuối cùng cô ở bên họ."
"Màn đêm buông xuống chị em nàng tiên cá bất ngờ xuất hiện trên bãi biển."
"Để cứu em gái, họ đã đổi mái tóc dài yêu quý của mình để lấy một con d.a.o sắc từ tay mụ phù thủy."
"Chỉ cần đ.â.m nó vào n.g.ự.c hoàng t.ử, nàng tiên cá nhỏ có thể trở về biển."
"Tuy nhiên khi nàng tiên cá bước vào phòng ngủ, nàng đã nghe thấy hoàng t.ử đang thì thầm tên cô dâu trong giấc mơ."
"Thế là nàng tiên cá hôn lên trán hoàng t.ử lần cuối, run rẩy ném con d.a.o xuống biển rồi nhảy xuống eo biển đen."
"Khi trời sáng mọi người không ai có thể tìm thấy nàng tiên cá."
"Mà cạnh thuyền chỉ có một mảng bọt trắng bồng bềnh."
"Câu chuyện kết thúc tại đây."
Mặc dù tôi đã đọc câu chuyện cổ tích này khi còn nhỏ nhưng đến giờ tôi vẫn bị cuốn hút bởi nó.
Toàn bộ câu chuyện cổ tích là một bi kịch với giọng điệu sâu lắng và chất chứa nỗi buồn.
Lúc nhỏ tôi chỉ cảm thấy nàng tiên cá thật đáng thương, nhưng bây giờ trong lòng lại có một cảm giác khác.
Con người quá tốt bụng, có thể tưởng tượng ra một câu chuyện hài hòa và đẹp đẽ như vậy.
Nhan Kinh Ca cụp mắt xuống, dùng đầu ngón tay nghịch mái tóc dài màu bạch kim của mình.
"Ngay cả khi chị của nàng tiên cá thực sự sẵn sàng đổi tóc của mình với phù thủy để lấy một con d.a.o găm thì chắc chắn không phải là để đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c nàng tiên cá."
"Kẻo cô ấy sẽ cảm động và biến thành bong bóng vì một người đàn ông vào ngày hôm sau."
Trước khi kịp thoát khỏi dư vị buồn bã của câu chuyện, tôi đã bị choáng váng.
"Nếu chuyện cổ tích thực sự được viết như thế này thì chúng sẽ không dành cho trẻ em."
Giọng nói của Nhan Kinh Ca nhẹ nhàng.
"Tàu của con người thả rất nhiều thứ xuống biển mỗi ngày, phần lớn là cặn bã."
"Nhưng cũng có những tinh hoa, chẳng hạn như sách và kiến thức."
"Nhan Nini bị mê hoặc khi xem câu chuyện cổ tích này."
"Nó tin chắc rằng đây chính là số mệnh được sắp đặt riêng cho mình."
"Tiên cá có tuổi thọ hàng trăm năm và hầu hết đều sống theo ý mình."
"Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không cần phải chịu trách nhiệm về hành động của mình."
"Chỉ vì một người đàn ông mà em ấy gặp một lần mà bỏ rơi gia đình và bạn bè của mình, thậm chí sẵn sàng phản bội c.h.ủ.n.g t.ộ.c và hy sinh mạng sống của mình."
"Có một người em gái ngu ngốc như vậy thì anh không thể không quản."
Tôi nghe đến ngơ ngác.
"Vậy nên anh giúp tôi là vì muốn trừng phạt em gái anh?"
"Còn lý do thứ ba thì sao?"
"Bởi vì tôi nợ mụ phù thủy một ân huệ."
"Ồ tôi tưởng phù thủy là ác quỷ."
"Đó là sự bịa đặt của lịch sử loài người."
"Phù thủy luôn dũng cảm."
Tôi choáng váng, sau đó nghĩ lại, đặt lòng bàn tay lên bong bóng trong suốt và mỉm cười với anh ấy.
"Được rồi.
Nhưng nói sai là cô em gái ngu ngốc của anh đã hủy hoại hôn lễ của tôi.
Anh cũng coi như nợ tôi một ân tình."
"Sai thì phải trả."
Nhan Kinh Ca nói.
"Tôi cũng có người muốn trừng phạt.
Nàng tiên cá ngây thơ và ngu ngốc.
Còn hoàng t.ử thì tham lam và độc ác."
"Vậy mời cô hợp tác với tôi."
"Cùng nhau trừng phạt hai người đó."
---
Sở Cảnh sắp phát điên rồi.
Kể từ khi họ lướt qua nhau trong nhà hàng đêm đó, dấu vết của Cố Bắc lại một lần nữa tràn ngập trong cuộc sống anh ta.
Anh rất vui mừng, nóng lòng chờ đợi nhưng vẫn không thể tìm thấy cô.
Một cái nhìn trong đám đông.
Một chiếc váy ở góc phố.
Hai lời thì thầm trong cơn mê.
Nó giống như ảo ảnh không thể thấy rõ.
Là giấc mơ không thể tỉnh dậy.
Anh ta nhớ cô đến phát điên nhưng vẫn không nắm được một sợi tóc nào của cô.
Sự hối hận và tội lỗi cứ bóp c.h.ặ.t trái tim Sở Cảnh khiến anh ta không thể thở nổi.
Cơn sốt cao bắt đầu vào đêm mưa cách đây 5 năm, dường như cuối cùng cũng đã trở lại sau cơn ác mộng.
Sở Cảnh cuối cùng cũng nhận ra mình khốn nạn tới mức nào, lại nỡ làm tổn thương trái tim người mình thực sự yêu thương.
Tuy nhiên ngay khi Sở Cảnh quyết định cắt đứt quan hệ với Nhan Nini thì một điều bất ngờ lại xảy ra.
Vụ án Cố Bắc mất tích 5 năm trước bị lật lại.
Đã có nhân chứng và vật chứng mới.
Đầu tiên, một thuyền viên trên tàu du lịch cách đây 5 năm đã chủ động khai báo hành vi phạm tội.
"Tôi nói."
Người đàn ông gầy gò, mặt đầy râu quỳ trong phòng thẩm vấn.
"Đêm đó tôi thấy cô dâu đi ra boong."
"Cô ta làm gì?"
Viên cảnh sát hỏi.
"Cô ta... cô ta nói chuyện với một người đàn ông."
Thuyền viên nuốt nước bọt.
"Người đó không có chân.
Có đuôi cá."
Cả phòng im lặng.
"Thằng khốn, mày đùa à?"
"Không đùa."
Anh ta khóc.
"Tôi sợ.
Tôi tưởng ma.
Cho nên tôi trốn.
Tôi không cứu cô ấy."
Hai ngày sau, đội cứu hộ vớt được một chiếc vali ở rạn san hô.
Bên trong là váy cưới, nhẫn, và một cuốn nhật ký.
Trang đầu tiên viết:
"Ngày 17 tháng 3.
Nếu em c.h.ế.t, xin đừng trách anh ấy.
Anh ấy không yêu em nhiều đến thế."
Chữ ký: Cố Bắc.
Sở Cảnh cầm cuốn nhật ký, tay run đến mức không lật nổi trang.
"Anh ấy không yêu em nhiều đến thế."
Năm chữ đó như d.a.o cứa.
Nhan Nini nhìn thấy trên báo.
Cô ta cười.
"Thấy chưa?
Cô ta tự bỏ đi."
"Em câm miệng."
Sở Cảnh gầm lên.
"Là do anh.
Là do anh đẩy cô ấy đi."
Anh lao ra ngoài.
Lái xe như điên đến bờ biển.
Đêm đó biển động.
Sóng đ.á.n.h vào đá tung trắng xóa.
Sở Cảnh đứng ở mép đá, hét.
"Tiểu Bắc!
Anh xin lỗi!
Ra đây đi!"
Không có ai trả lời.
Điện thoại rung.
Số lạ.
Anh bắt máy.
"Alo?"
"Hoàng t.ử."
Giọng nam rất nhẹ, rất mê hoặc.
"Em ấy đang ở chỗ tôi."
Sở Cảnh sững người.
"Anh là ai?"
"Người đã cứu cô ấy."
Nhan Kinh Ca nói.
"Người mà các người gọi là tiên cá."
"Đừng nói nhảm."
"Tin hay không tùy anh."
Nhan Kinh Ca cười khẽ.
"Nhưng nếu anh muốn gặp cô ấy, đến bến tàu số 7.
Một mình."
Tút.
Sở Cảnh cúp máy, lao lên xe.
Bến tàu số 7 tối om.
Chỉ có một ngọn đèn vàng.
Dưới nước, một bóng người màu bạc nổi lên.
Nhan Kinh Ca.
Tóc trắng, mắt xanh, đuôi cá lấp lánh.
"Đưa cô ấy ra đây."
Sở Cảnh quát.
"Không vội."
Nhan Kinh Ca tựa vào mạn tàu.
"Trước đó, tôi muốn hỏi anh một câu."
"Hỏi."
"Nếu bây giờ em ấy c.h.ế.t, anh có đau không?"
"Có."
Sở Cảnh nói không do dự.
"Đau đến c.h.ế.t."
"Nếu em ấy sống, nhưng không bao giờ tha thứ cho anh thì sao?"
Sở Cảnh im lặng rất lâu.
"Vậy anh sẽ chuộc lỗi cả đời."
Nhan Kinh Ca gật đầu.
"Được.
Vậy thì vào đi."
Anh ta vẫy tay.
Mặt nước tách ra.
Bên trong là một bong bóng lớn.
Trong bong bóng, Cố Bắc đang ngủ.
Mặc váy trắng.
Gầy.
Tái.
"Tiểu Bắc!"
Sở Cảnh đập vào bong bóng.
"Em tỉnh lại đi!"
Cố Bắc mở mắt.
Thấy anh, cô không ngạc nhiên.
"Anh đến rồi."
"Ừ."
Anh gật đầu, nước mắt rơi xuống.
"Anh đến đón em về."
"Về đâu?"
Cô hỏi.
"Về nhà của anh và nàng tiên cá?"
"Anh và cô ta không có gì."
"Không quan trọng nữa."
Cô nói.
"Em mệt rồi."
Nhan Kinh Ca đứng bên ngoài.
"Quyết định đi.
Ở lại với biển, em sẽ sống.
Về với anh ta, em sẽ c.h.ế.t."
Sở Cảnh nhìn cô.
"Em chọn anh đi.
Anh hứa.
Anh sẽ không để em c.h.ế.t."
Cố Bắc nhìn anh rất lâu.
Rồi nhìn Nhan Kinh Ca.
Cuối cùng cô đưa tay, chạm vào thành bong bóng.
"Bong bóng vỡ."
Nước tràn vào.
Sở Cảnh ôm c.h.ặ.t lấy cô, hôn lên trán cô.
"Đừng sợ.
Có anh đây."
Cô nhắm mắt.
"Xin lỗi."
"Đừng xin lỗi."
Anh ôm cô c.h.ặ.t hơn.
"Anh xin em, sống."
Đội cứu hộ đến.
Kéo cả hai lên.
Trong bệnh viện, bác sĩ nói.
"Cô ấy mất m.á.u quá nhiều.
Không qua khỏi đêm nay."
Sở Cảnh nắm tay cô.
"Không sao.
Anh ở đây với em."
Cố Bắc mở mắt lần cuối.
"Sở Cảnh, kiếp sau... đừng gặp tôi nữa."
"Không."
Anh lắc đầu.
"Kiếp sau anh vẫn tìm em."
Cô cười.
"Đồ ngốc."
Rồi nhắm mắt.
Máy đo nhịp tim thành một đường thẳng.
Sở Cảnh không khóc.
Anh chỉ hôn lên tay cô.
"Ngủ đi."
Ngoài cửa sổ, biển rất yên.
Nhan Kinh Ca đứng ở ban công, nhìn lên.
Anh thổi một cái vỏ sò.
Một đàn cá phát sáng bơi qua mặt trăng.