Tạ Lệnh Nghi sắp xếp lại xe ngựa một lần nữa, rồi để lại cho chủ tớ Cố Hựu Sanh dùng.
Còn hắn thì đi mua một con ngựa, dự định sẽ cưỡi thẳng vào kinh thành.
Đến thời điểm đã hẹn, hắn cùng Tạ Cửu cưỡi ngựa đứng chờ ở đầu ngõ nhỏ, cũng không gõ cửa thúc giục.
Thực ra Cố Hựu Sanh đã chuẩn bị xong từ sớm. Người chưa chuẩn bị, lại chính là lão Tần.
Cả đêm qua ông cứ ngồi thẫn thờ, chẳng ngủ được.
“Còn chưa nghĩ thông suốt sao?”
Cố Hựu Sanh đã ăn uống xong xuôi từ lâu, chỉ còn lại ông ngồi ngẩn người.
“Nói cho cùng cũng đơn giản thôi. Nếu ngươi muốn mãi mãi làm quỷ, thì khỏi cần vào kinh cũng được.”
Lão Tần cúi gằm mặt, ỉu xìu như gà rù.
Dù tốt hay xấu, ông vẫn muốn có một cái c.h.ế.t yên ổn mới nhắm mắt được.
Cố Hựu Sanh hiểu nỗi băn khoăn của ông. Tạ Lệnh Nghi vốn ít lời, nói thẳng vài câu đã xong. Nhưng còn lão Tần, khi còn sống thì mở sòng bạc, thích ra vào kỹ viện…
Đừng nói Cố Hựu Sanh, ngay cả bản thân lão Tần cũng thấy mình chẳng phải hạng t.ử tế gì.
Hôm qua ông lén đi tìm gặp Liễu nương t.ử, nhưng nàng chẳng còn chút ấn tượng nào về ông cả. Hơn nữa, tuy nàng đẹp, lại không hợp khẩu vị của ông.
Lão Tần không hiểu vì sao năm xưa mình lại mua nàng về. Chẳng lẽ chỉ vì một chút lòng trắc ẩn?
Hay là thẩm mỹ của ông hồi đó và bây giờ khác nhau quá nhiều?
“Nếu ngươi không muốn mãi làm quỷ, thì bất kể trong kinh là tốt hay xấu, cũng phải đi một chuyến.”
Nói tới đó, Cố Hựu Sanh thôi không khuyên nữa.
Nàng định ra tiền viện chờ, lão Tần cũng lững thững đi theo.
“Cố cô nương, nếu ta thật sự có thể buông bỏ hết thảy để đi đầu thai, ngươi có thể cho ta một đạo công đức kim quang không?”
Đã c.h.ế.t hơn mười năm rồi, chuyện tốt xấu của khi còn sống còn ai để tâm nữa. Giờ chỉ mong có được một cái c.h.ế.t t.ử tế mà thôi.
Đôi mắt Cố Hựu Sanh thoáng nguy hiểm, nheo lại. Đám quỷ này, ai nấy cũng thèm ngó công đức kim quang của nàng!
Công đức kim quang đâu phải lúa ngoài ruộng, muốn hái là có, lại có thể đem ra bán dạo mỗi ngày?
Nàng liếc ông một cái đầy ý vị, không trả lời.
Lão Tần chỉ biết tặc lưỡi, lắc đầu. Rốt cuộc cũng chẳng được trông cậy. Dù xinh đẹp thế nào đi nữa, nếu không chịu ban cho ông một chút công đức thì cũng bằng không.
Người nhà Cố gia không ai tiễn Cố Hựu Sanh.
Cố Minh và Cố Yến Chi đều bận việc ở nha môn; Cố thúc với Lục Đậu như thường lệ cũng theo sát họ; ngay cả Hồng Đậu lần này cũng bị Cố Yến Chi lôi theo để tra án.
“Cố cô nương, nha hoàn của cô nương đâu rồi?”
Tạ Cửu thấy nàng chỉ có một mình đi ra, trên vai đeo tay nải, trong tay lại cầm chiếc dù đen quen thuộc.
“Hồng Đậu có việc, bị tỷ tỷ gọi đi rồi. Vài ngày nữa sẽ đến kinh thành tìm ta.”
Nếu công việc thuận lợi, có lẽ Hồng Đậu chẳng cần vào kinh, nàng đã sớm quay về.
“À… à.”
Tạ Cửu thất thần đáp lấy lệ.
Cố cô nương này đúng là độc lập, một mình ra đi xa, trong nhà lại chẳng ai tiễn đưa.
“Cố cô nương.” Tạ Lệnh Nghi bỗng nhớ ra, liền nói tiếp: “Ta còn có một vị biểu muội xa, tên là Tần Hiểu Hiểu, người phủ Tấn An, cùng tuổi với cô nương. Từ nhỏ thân thể yếu ớt, ít khi ra khỏi cửa, cho nên người từng gặp nàng cũng không nhiều.”
Thực ra Tần Hiểu Hiểu chưa từng vào kinh, Tạ Lệnh Nghi cũng chỉ gặp nàng đúng một lần. Hắn phải moi móc trí nhớ mới tìm ra được một thân phận phù hợp cho Cố Hựu Sanh.
“Ta đã rõ, Tạ công t.ử suy nghĩ chu đáo.”
Cố Hựu Sanh tuy đồng ý vào kinh, nhưng vốn không định đi lại lung tung trong thành. Thân phận “tiểu thư bệnh nặng, suy yếu” này quả là thích hợp nhất với nàng.
Tạ Cửu sắp xếp lại xe ngựa, rồi do dự.
Cố cô nương không có nha hoàn đi theo… hắn có nên đưa tay đỡ một chút không? Nhưng nam nữ thụ thụ bất thân, lỡ đâu nàng lại thấy thất lễ thì sao?
Đang lúc hắn còn lưỡng lự, chủ t.ử nhà mình đã đi thẳng tới trước mặt.
Tạ Lệnh Nghi khẽ cong cánh tay, đưa ra trước mắt Cố Hựu Sanh.
Trước nay nàng vẫn quen tự mình lên xe, nhưng nghĩ rằng nữ t.ử trong kinh thành có lẽ đều hành lễ như vậy, bèn đặt tay lên cánh tay hắn, nhờ lực mà bước lên.
Tạ Lệnh Nghi đúng là người luyện võ, cánh tay rắn chắc, ấm áp như đặt lên khối đá nóng.
Tạ Cửu: "…"
Tạ Lệnh Nghi chỉ thản nhiên nói:
“Cố cô nương, nếu trên đường có điều gì không vừa ý, cứ nói với ta.”
Dẫu trong xe chất đầy đồ ăn vặt, sách vở, nhưng quãng đường vào kinh phải mất chừng mười ngày. Một cô nương đi xa mà không có nha hoàn kề bên, nếu gặp chuyện bất tiện, e rằng hai người nam nhân bọn họ khó lòng giúp được.
Hay là… nên mua thêm một nha hoàn?
Cố Hựu Sanh chỉ nhẹ nhàng “vâng” một tiếng, cúi đầu chui vào xe ngựa.
Nàng nào biết Tạ Lệnh Nghi đã suy nghĩ cho mình nhiều đến vậy, chỉ cho rằng hắn nói khách khí mà thôi.
Xe ngựa Tạ phủ rất lớn, lại vững chãi hơn hẳn loại xe nàng vẫn thường đi.
Bên trong,ngoài thức ăn còn có không ít sách loại nàng ưa thích.
Cố Hựu Sanh cầm lấy một xâu kẹo hồ lô, khóe môi khẽ cong, nở nụ cười ngọt ngào.
Hôm qua Cố Yến Chi thuận miệng nhắc đến, vậy mà hắn cũng nghe lọt tai?
Nàng c.ắ.n một miếng, vị chua ngọt lan đầy trong miệng.
Tiện tay mở một cuốn sách trong xe.
Bìa sách đã cũ, chữ mờ chẳng còn đọc rõ, nhưng bên trong lại ghi chép thủ pháp chế biến món ăn cung đình.
Mắt Cố Hựu Sanh sáng lên. Nàng vội đặt lại xâu kẹo hồ lô vào giấy dầu, nâng cuốn sách bằng cả hai tay, chuyên chú đọc.
Chỉ hơi lật mạnh một chút thôi, những trang giấy cũng có thể rơi ra. Quả là một bản sách hiếm khó gặp trên đời.
Tạ Lệnh Nghi vì người ngoại tổ phụ của hắn, lần này đã thật sự dụng tâm.
Lúc này, lão Tần đang nằm thu mình trong một góc xe ngựa, ngẩn ngơ mà lo nghĩ. Ông cứ sầu muộn vì không biết sau khi vào kinh sẽ gặp phải chuyện gì.
Làm quỷ đã mười ba năm, ông vốn quen cái kiểu tự do lang bạt.
Mới c.h.ế.t hai năm đầu, ông còn một lòng muốn tìm lại ký ức. Nhưng về sau, dần dần hắn cũng chẳng còn để tâm nhiều nữa, chỉ là trong lòng vẫn còn vương vất một chút không yên.
Dẫu chẳng nhớ nổi điều gì rõ ràng, nhưng cứ nghĩ đến chuyến đi kinh thành lần này, ông lại có cảm giác chẳng lành.
Trong lòng rối bời, lão Tần sốt ruột đến mức gãi đầu bứt tai liên hồi.