Thiếu nữ áo xanh c.ắ.n môi, gắng gượng nở một nụ cười.

Khoảng cách giữa nàng và Tạ Lệnh Nghi chỉ còn ba bước.

Hắn khoanh tay trước n.g.ự.c, dựa lưng vào cánh cửa sau, đối với thiếu nữ bất ngờ tiến lại gần dường như chẳng mảy may để tâm.

Trong mắt nàng lóe lên một tia mất mát.

“Tạ công t.ử.”

Dù vậy, nàng vẫn giữ nụ cười, đoan trang hành lễ.

Tạ Lệnh Nghi chỉ khẽ gật đầu, không thốt một lời.

Má nàng bất giác ửng hồng, cảm thấy bản thân đường đột đến luống cuống.

Một phen vội vã tiến đến như vậy, e rằng hắn căn bản chẳng nhớ nàng là ai.

Thiếu nữ cúi đầu, thần sắc thẹn thùng, cất giọng nhẹ nhàng tự giới thiệu:

“Tiểu nữ họ Trang, huynh trưởng là Trang Nhất Sơn, từng là đồng học ở Quốc T.ử Giám với Tạ công t.ử. Tiểu nữ từng được gặp công t.ử ngoài cửa Giám…”

Nào chỉ là ngoài Quốc T.ử Giám, thực ra trong không ít yến hội bọn họ cũng từng chạm mặt.

Chỉ là nam nữ có khoảng cách, hơn nữa số nữ t.ử ái mộ Tạ Lệnh Nghi quá nhiều, hắn không nhớ tới nàng cũng là lẽ thường.

Trang Nhất Sơn, nhi t.ử của Viện phán Thái Y Viện, tuy không quá thân thiết với Tạ Lệnh Nghi, nhưng cũng từng giao hảo qua lại.

Song hắn cũng đã chẳng còn trên đời.

Đối diện nữ t.ử trước mắt, Tạ Lệnh Nghi hoàn toàn không có ấn tượng, chỉ lại gật đầu một cái, xem như đáp lễ.

Trang Mi Nhi thấy hắn bớt đi vài phần lạnh lẽo, ngượng ngùng c.ắ.n môi, rốt cuộc lấy hết can đảm:

“Tạ công t.ử, ta… có một thỉnh cầu hơi quá đáng.”

Nàng vừa nói dứt, đối diện lại chẳng có bất kỳ hồi âm nào.

Trong phút chốc, nàng đỏ mặt, ngượng ngập không sao cất thêm lời.

Nha hoàn Tâm Liêm đứng cạnh nhìn mà sốt ruột, chờ mãi không thấy tiểu thư nhà mình nói tiếp, còn vị Tạ công t.ử trước mắt thì vẫn lạnh nhạt như băng sương.

Nàng đành c.ắ.n răng, tiến lên một bước:

“Tạ công t.ử, tiểu thư nhà ta vốn trở về quê thăm tổ mẫu, chẳng ngờ trên đường hồi kinh gặp phải đạo tặc. Hộ vệ cùng hạ nhân đều bị g.i.ế.c sạch, chỉ may mắn có người cứu giúp. Hôm nay mới từ thành Diệu Châu báo quan xong. Nếu công t.ử cũng trở về kinh, xin cho chúng ta được đi cùng đường?”

Trang Mi Nhi mặt càng đỏ bừng, tay siết c.h.ặ.t khăn lụa, vừa hồi hộp vừa mong chờ phản ứng của Tạ Lệnh Nghi.

Trong lòng lại thầm vui mừng, Tâm Liên quả thực nói khéo quá, về sau nhất định phải thưởng thêm tiền tiêu vặt cho nàng!

“Các ngươi đã báo quan, quan phủ không phái người đi theo sao?”

Tạ Lệnh Nghi mở miệng, giọng điệu vẫn thản nhiên.

Chẳng qua chỉ là lộ trình hai ngày, nữ quyến quan gia gặp nạn, quan viên địa phương lại không phái người hộ tống?

“A… có, có hai vị quan sai đi cùng.” Tâm Liên vội đáp, rồi nhanh nhảu thêm vào: “Chỉ là… Tạ công t.ử ngọc thụ lâm phong, phẩm hạnh cao khiết, lại từng đồng học cùng đại công t.ử nhà ta ở Quốc T.ử Giám. Nếu được đồng hành với công t.ử, trong lòng chúng ta mới thật sự yên ổn.”

Tạ Lệnh Nghi nghiêng mắt nhìn nha hoàn kia, quả là miệng lưỡi lanh lợi.

Ánh mắt hắn lại rơi về phía Trang Mi Nhi: thiếu nữ kia cúi gằm, dường như sắp rũ cả gương mặt xuống đất.

“Ta…”

Tạ Lệnh Nghi vừa định mở miệng, cánh cửa sau lưng bỗng đẩy ra.

Hắn khựng lại, thân thể lảo đảo, suýt mất thăng bằng, may mà chống được. Một bàn tay nhỏ nhắn cũng theo bản năng đẩy hắn một cái.

“Ta tắm xong rồi.”

Giọng Cố Hựu Sanh vang lên.

Nàng vừa cất lời mới phát hiện phía trước Tạ Lệnh Nghi còn có hai người đứng đó.

Do dáng hắn cao lớn che khuất, từ trong phòng nhìn ra nàng hoàn toàn không nhận thấy.

Hai nữ t.ử kia cùng lúc ngây ra nhìn nàng.

Cố Hựu Sanh vốn không quen phô trương, dẫu không che rèm, nàng chỉ hơi mỉm cười, xem như chào hỏi cho phải phép.

Trang Mi Nhi nhìn nữ t.ử vừa bước ra từ trong phòng, trong lòng như bị dội một gáo nước lạnh.

Nàng vốn còn nghĩ bản thân có cơ hội, nào ngờ Tạ Lệnh Nghi lại không ở một mình!

Phải rồi, nếu trong phòng không có người quan trọng, hắn cần gì phải đứng thủ ngoài cửa?

Nếu không phải đối phương chiếm vị trí khác biệt, Tạ công t.ử đường đường với thân phận kia, há lại tự mình làm kẻ giữ cửa?

Cả người Trang Mi Nhi run lên, lảo đảo suýt ngã, may có Tâm Liên nhanh tay đỡ lấy.

Nữ t.ử trong phòng, kiều diễm mềm mại, tóc còn chưa khô, buông rối trên vai, tản ra một vẻ đẹp khó diễn tả, vừa mị hoặc vừa tươi mới.

Tâm Liên liếc nhìn chủ t.ử nhà mình: dù tiểu thư có mang khăn che mặt, đôi mắt hạnh kia cũng đáng yêu trong sáng. Nhưng so với người vừa xuất hiện thủy linh sáng rỡ kia thì…

Thực xin lỗi, tiểu thư.

Người thua rồi.

Dù có tháo khăn xuống, dung mạo tiểu thư cũng chẳng thể lấn át nổi khí chất của vị cô nương kia.

“Này… vị này là?”

Trang Mi Nhi cố lấy lại thanh âm, gắng gượng hỏi.

Tạ Lệnh Nghi chẳng hề giới thiệu. Hắn chỉ nghiêng người, nhẹ giọng dặn Cố Hựu Sanh:

“Ngươi đi vắt khô tóc, Tạ Cửu sẽ gọi đồ ăn mang đến.”

“Được.”

Cố Hựu Sanh khẽ đáp, gật đầu với hai chủ tớ rồi thong thả quay lại phòng.

Tạ Lệnh Nghi mới quay sang Trang Mi Nhi, thản nhiên nói:

“Nếu Trang cô nương không chê, sáng mai giờ Thìn chúng ta cùng xuất phát hồi kinh.”

Có quan binh đi kèm, cũng xem như danh chính ngôn thuận, không đến mức trai đơn gái chiếc.

Trang Mi Nhi sững người, hắn đối với nàng trước sau thái độ khác biệt, dường như biến thành hai con người.

“Đa tạ Tạ công t.ử.”

Tâm Liên cơ trí cướp lời cảm ơn, kéo chủ t.ử đang thất thần trở về phòng.

Trang Mi Nhi miễn cưỡng hành lễ, ánh mắt vô thức nhìn theo bóng Tạ Lệnh Nghi quay người vào phòng nữ t.ử kia, trái tim chợt nặng trĩu.

Nàng buông xuôi để Tâm Liên lôi đi. Vào đến phòng, cả người vẫn như hồn lìa khỏi xác.

Tâm Liên bực bội véo mạnh vào cánh tay nàng.

“Ai da…” Trang Mi Nhi đau đến tỉnh táo đôi chút.

“Tiểu thư, tỉnh lại đi. Cứ ngẩn ngơ thế này, ngày mai đã phải lên đường rồi.”

Tâm Liên rót trà nóng, nhét vào tay nàng.

Trang Mi Nhi ôm chén trà, ngơ ngác lẩm bẩm:

“Ta mới rời kinh nửa tháng, Tạ công t.ử đã đính hôn rồi sao?”

Tạ Lệnh Nghi luôn luôn giữ mình thanh sạch, bên cạnh chưa từng có bóng dáng nữ t.ử nào. Người nọ nhìn cũng không phải kẻ tầm thường, chẳng lẽ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, hắn đã định ra hôn sự?

Tâm Liên lắc đầu:

“Không đâu, chúng ta mới ra khỏi kinh chừng ấy ngày, cho dù muốn đính hôn cũng chẳng thể nhanh như vậy. Huống chi, đó lại là Tạ gia, sao có thể qua loa được?”

“Ngươi thấy rồi chứ? Người kia… ngươi cũng thấy rồi chứ? Ta không đến mức hoa mắt điên loạn đâu?”

Trang Mi Nhi run run hỏi.

“Tiểu thư, ta thấy.”

Tâm Liên bất đắc dĩ đáp, trong lòng cũng không nói nên lời.

“Đó là tình huống gì chứ? Là Tạ Lệnh Nghi đó, làm sao hắn lại săn sóc nữ t.ử kia đến vậy?”

Trang Mi Nhi càng nghĩ càng thấy khó hiểu, cuối cùng chỉ còn một đáp án trong đầu: quan hệ của hai người, tuyệt đối không tầm thường.

“Tiểu thư, uống ngụm trà cho tỉnh đã.”

Tâm Liên đưa chén lên.

Trang Mi Nhi nhấp môi, lập tức “phụt” một tiếng phun ra:

“Như vậy làm sao mà bình tĩnh được!”

Tâm Liên chỉ còn biết bật cười, cầm quạt phe phẩy:

“Nô tỳ quạt cho người, hạ hỏa một chút.”

Gió lay động, tóc Trang Mi Nhi rối tung, nàng bực bội đứng bật dậy:

“Không được! Ở lì trong phòng thì biết được gì? Chúng ta ra ngoài xem thử.”

Nói rồi nàng lại che khăn lên mặt, kéo Tâm Liên cùng đi.

Hai người rón rén mở cửa. Đúng lúc Tạ Cửu bưng khay đồ ăn đi ngang, nghe động cũng chẳng bận tâm.

Trang Mi Nhi hoảng hồn, thấy hắn rẽ về phòng của Tạ Lệnh Nghi, nàng bèn giả bộ khép cửa lại thật chậm, rồi nghiêng người nhìn lén.

Quả nhiên, Tạ Cửu gõ cửa, kính cẩn gọi:

“Chủ t.ử, cô nương, dùng cơm.”

Hắn chỉ xưng “cô nương”, không gọi tên.

Bên trong truyền ra giọng nữ t.ử:

“Vào đi.”

Trang Mi Nhi nghe tim mình nhói lên, hận không thể xuyên qua cánh cửa kia mà nhìn rõ.

Tâm Liêm phải kéo gấp tay áo nàng, lôi về phòng. Trang Mi Nhi ngồi phịch xuống ngay sát cửa, cả người căng cứng, hệt như đang dựng thẳng đôi tai mà nghe ngóng.

Tâm Liên thấy vậy chỉ biết thở dài, yên lặng quạt cho nàng.

Một lúc sau, có tiếng cửa mở khẽ.

Giọng Tạ Lệnh Nghi vọng đến, trầm thấp mà rõ ràng:

“Nàng muốn ăn chút hoa quả tươi, ngươi đi hỏi thử.”

“Vâng.”

Là Tạ Cửu đáp.

Ngoài hành lang lại yên tĩnh.

Trang Mi Nhi lặng lẽ đẩy cửa nhìn ra, chỉ thấy dãy hành lang vắng ngắt, còn căn phòng cuối kia đã đóng c.h.ặ.t.

Một ý nghĩ lạnh lẽo xẹt qua tâm trí nàng: Chẳng lẽ Tạ Lệnh Nghi đêm nay muốn ở cùng nàng ta?

“Không thể nào!”

Trang Mi Nhi run rẩy, tay siết c.h.ặ.t ngang hông, rồi cả người mềm nhũn, ngã dựa vào lòng Tâm Liên, sắc mặt trắng bệch

Chương 52: Xin Giúp Đỡ - Chuyện Mà Quỷ Vương Không Biết: Thông Linh Sư Giết Ta (2) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia