26
Sau ngày hôm đó, mẹ của Thẩm Chấp liên lạc với tôi thường xuyên hơn.
Gần như chiếm hết thời gian rảnh của tôi.
Có lúc tôi còn thấy bà hơi phiền.
Bà nói:
“Mẹ nào mà chẳng phiền như thế.”
Bà lại nói:
“Dù con với con trai cô không thành đôi, cô vẫn là mẹ của con.”
Vẫn là giọng điệu bình thường ấy.
Nhưng lại khiến lòng người ấm áp đến lạ.
Khiến tôi nhớ đến một buổi trưa trước kỳ thi đại học.
Sau khi lo xong tang lễ cho mẹ, ngày đầu tiên tôi trở lại trường học.
Một bạn học vốn không thân với tôi cứ ngồi bên cạnh kể về mẹ mình.
Cô ấy mở hộp cơm ra, khoe mẹ đã nấu những món gì cho mình.
Vừa ăn vừa nói mẹ yêu cô ấy đến nhường nào.
Thương cô ấy học hành vất vả.
Lo cô ấy ăn không ngon, ngủ không yên.
Đặc biệt mang đến những món cô ấy thích nhất để bồi bổ cơ thể.
Khi ấy, tôi nghe không nổi những chuyện như vậy.
Tôi chạy ra khỏi lớp học.
Chạy thật xa.
Cuối cùng ngồi xổm ở hành lang mà khóc.
Thẩm Chấp đuổi theo, đưa khăn giấy cho tôi.
Tôi bật khóc:
“Tôi không còn mẹ nữa rồi.”
Anh nói:
“Không sao.”
“Sau này mẹ anh sẽ là mẹ em.”
Ngày hôm sau, anh mang theo hai phần cơm.
Đưa cho tôi một hộp.
“Ăn đi, mẹ chúng ta làm đấy.”
Tôi nhận lấy rồi nói:
“Anh đừng nói linh tinh.”
Hai món mặn, một món rau.
Nhìn rất phong phú.
Nhưng lại thoang thoảng mùi lông heo cháy.
Mùi vị khiến người ta không nuốt nổi.
Khi ấy sức khỏe rất quan trọng.
Cuối cùng cả hai đều không ăn.
Vậy mà anh còn nói:
“Lần sau muốn mang cơm thì nói với anh.”
“Anh sẽ bảo mẹ chúng ta làm tiếp.”
Từ sau đó, mỗi khi thấy tâm trạng tôi không tốt, Thẩm Chấp lại mang cơm cho tôi.
Trong điện thoại vẫn liên tục vang lên những lời càm ràm của mẹ anh.
“Lúc nào cũng tăng ca, chẳng thấy bóng dáng đâu, làm mẹ lo muốn c.h.ế.t.”
Sống mũi tôi cay xè.
Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được nữa.
Đến lúc ấy tôi mới chợt nhận ra.
Giọng nói này...
Chính là giọng nói ngày hôm đó.
Tôi đã gọi cho Thẩm Chấp hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng cũng có người bắt máy.
Một giọng nữ rất dịu dàng hỏi tôi:
“Gia Gia à, có chuyện gì thế con?”
Khi ấy tôi quá tự ti.
Lại luôn lo được lo mất.
Bây giờ nghĩ lại.
Rõ ràng đó là giọng điệu đầy lo lắng mà.
27
Tôi và mẹ Thẩm Chấp ngày càng thân thiết.
Một lần nữa bà lại than thở:
“Hôm qua con trai mẹ lại uống một cân rưỡi rượu trắng, mẹ đau lòng muốn c.h.ế.t.”
Tôi nói:
“Nếu anh ấy còn uống như vậy nữa, bảo anh ấy gọi cho cháu.”
“Cháu sẽ giúp cô dạy dỗ anh ấy.”
Và rồi lần đầu tiên tôi nhận được điện thoại của Thẩm Chấp.
Anh rất có tâm cơ, cố ý thở nhẹ bên đầu dây bên kia.
“Nghe nói em đau lòng vì anh?”
“Thật hay giả vậy?”
Tôi khuyên anh:
“Đừng uống nhiều nữa, không tốt cho sức khỏe.”
Giọng anh nghẹn lại nơi cổ họng.
“Lâm Gia.”
“Nếu em chịu để ý tới anh.”
“Ngày nào anh cũng có thể uống một cân rưỡi.”
Tôi bật cười:
“Vẫn là đừng uống nữa.”
“Lúc nào không bận em sẽ gọi cho anh.”
Từ sau ngày đó.
Mỗi lần tan làm từ phòng thí nghiệm trở về nhà.
Dao Dao đều chạy như bay ra cửa đón tôi.
Hôn lên má tôi một cái.
Sau đó nói:
“Mẹ ơi, bố bảo hôm nay bố mơ thấy mẹ.”
“Bảo con hỏi mẹ có nhớ bố không.”
“Mẹ ơi, bố bảo hôm nay bố uống một cân rưỡi.”
“Bảo con nói với mẹ là đầu bố ch.óng mặt lắm.”
“Mẹ ơi, bố bảo hôm nay bố ăn cá hấp.”
“Nhưng không ngon bằng cá mẹ làm.”
“Mẹ ơi, bố bảo hôm nay bố mơ thấy mẹ.”
“Bảo con hỏi mẹ có nhớ bố không.”
...
28
Thành quả nghiên cứu suốt hai năm vẫn chưa thật sự hoàn thiện.
Nhưng triển vọng tương lai rất khả quan.
Sau đó được một công ty trong nước mua lại bản quyền.
Giáo sư cử tôi sang hỗ trợ kỹ thuật.
Ngày tôi trở về nước.
Trời nắng rực rỡ.
Thẩm Chấp đến đón ở sân bay.
Dao Dao chạy vào lòng anh gọi:
“Bố ơi?”
Tình cảm của hai bố con đã rất tốt rồi.
Lâu ngày không gặp.
Khí chất của Thẩm Chấp càng thêm lạnh lùng và sắc bén.
Suốt dọc đường anh không nói với tôi câu nào.
Cho đến khi lái xe đưa chúng tôi về nhà anh.
Một căn hộ lớn nằm ở trung tâm thành phố.
Rộng rãi và sáng sủa.
Thẩm Chấp xách vali, đặt vào góc trong cùng của phòng khách.
Anh đưa ra một lời giải thích rất hợp lý.
Để tôi có thể yên tâm ở lại.
“Anh đã sang tên căn nhà này cho Dao Dao rồi.”
“Đừng từ chối thay con bé.”
“Tôi mới không từ chối đâu.”
Đồ cho con gái tôi.
Càng nhiều càng tốt.
Ngôi nhà không được bài trí quá nhiều.
Nên trông khá trống trải.
Tôi đi tham quan từng căn phòng.
Càng xem càng hài lòng.
Đặc biệt là hai phòng tắm rộng rãi kia.
Khi quay lại phòng khách.
Thẩm Chấp vẫn ngồi vững trên sofa.
Hoàn toàn không có ý định rời đi.
“Anh cho em 2 năm.”
“Vậy mà em vẫn chưa kết hôn.”
“Vị đàn anh tính tình rất tốt của em, rốt cuộc có được không vậy?”
Chúng tôi thường xuyên gọi điện.
Tôi đã giải thích rõ với anh từ lâu rồi.
Nếu anh muốn nghe tận tai một lần nữa thì cứ nghe vậy.
Tôi nói:
“Giữa tôi và anh ấy chưa từng có bất kỳ quan hệ nào.”
Thẩm Chấp khẽ gật đầu.
“Ừ.”
“Lần này em trở về.”
“Anh không còn lý do gì để buông tay nữa rồi.”
Thẩm Chấp đúng như tên của anh.
Cố chấp vô cùng.
Không đợi tôi trả lời.
Anh đã sải bước tới.
Cổ tay tôi bị anh nắm lấy.
Nóng dần lên.
“Lâm Gia.”
“Lòng em sao có thể nhẫn tâm đến thế?”
“Anh bảo em mang Dao Dao đi.”
“Muốn thông qua con bé để có thể đường đường chính chính gặp em.”