"Ngươi mau ch.óng động não suy nghĩ cân nhắc kỹ lưỡng thêm một chút nữa đi, cái người đàn ông đó ngày hôm ấy cưới hỏi rình rang rước về nhà vẹn nguyên quyết chẳng phải là cô vợ mới xinh đẹp nào cả đâu nghe chưa, anh ta là đang tiến hành tổ chức đại lễ phối minh hôn cho cô đấy, muốn danh chính ngôn thuận rước cái linh vị vong hồn của cô bước qua cánh cửa lớn nhà họ Tạ quá môn làm vợ hiền chính thất đấy thôi." Anh kính cận cất giọng giải thích điều hành tình huống: "Cái cuốn sách vở kia, cô cố tình thẳng tay xé rách mất tiêu cái trang sách cuối cùng rồi, thế nhưng lại chẳng thèm bớt chút thời gian chăm chú quan sát đọc thấu suốt ngay từ cái trang sách đầu tiên tiên phong. Thực chất ngay tại cái chương mục mở đầu mở lời của cuốn sách, chính tay tác giả đã nắn nót viết rõ dòng chữ ghi chép rõ ràng, cuốn sách này là tác phẩm dốc hết lòng thành báu vật được viết nên để dành ban tặng riêng cho người vợ hiền quá cố tên gọi Uyển Uyển của mình, mong mỏi cuốn sách này có thể phần nào nhen nhóm mang lại chút tia hy vọng mong manh gối đầu làm niềm an ủi cho thảy những con người phải chịu cảnh đứt gánh giữa đường chia ly đôi lứa ngoài kia. Sau này bản thân tôi cũng đã từng cất công đi tìm kiếm tra cứu tra cứu thảy mọi nguồn thông tin tư liệu liên quan mật thiết đến cuộc đời của người đàn ông đó rồi, dẫu cho cái lượng tài liệu ghi chép cổ đại còn sót lại lưu giữ bảo tồn đến ngày nay vô cùng ít ỏi hiếm hoi, thế nhưng vì cái sự kiện một người đàn ông bằng xương bằng thịt tự nguyện đứng ra đứng ra tổ chức đại lễ phối minh hôn rước vợ ma về nhà vào cái thời điểm bấy giờ quả thực là một cái giai thoại vô cùng hy hữu hiếm có xưa nay chưa từng thấy, thành ra câu chuyện tình yêu cảm động đó mới được người đời trân trọng ghi chép lưu giữ bảo tồn vẹn nguyên truyền tụng cho đến tận ngày hôm nay đấy thôi."
[Hóa ra là như vậy, hóa ra anh ấy từ trước đến nay chưa bao giờ phụ tình phụ bạc lừa dối tôi cả, trái lại còn luôn một lòng chung thủy thực hiện vẹn nguyên lời thề thốt hứa hẹn năm xưa. Thế nhưng bản thân tôi, tôi rốt cuộc đã làm ra cái chuyện tội ác tày trời gì thế này cơ chứ? Tôi thế mà lại dám cả gan ra tay sát hại tước đoạt mạng sống của anh ấy ngay đúng vào cái ngày đại hôn thành thân của hai đứa...] Hai dòng huyết lệ chảy tràn trên gương mặt con ma nữ bỗng chốc từ từ biến chuyển hóa thành những giọt nước mắt trong suốt thanh khiết sạch sẽ, nương theo đó cái hình bóng linh hồn hư ảo của nàng cũng bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu rã đám tiêu tán dần vào không trung.
Nàng khẽ nở một nụ cười t.h.ả.m hại đầy chua xót cúi gầm cái đầu xuống nhìn chăm chú vào đôi bàn tay của mình, những chiếc móng vuốt thon dài sắc lẹm đáng sợ lúc nãy giờ đây đã sớm tự động rụt ngắn lại biến mất khôi phục trở lại cái kích cỡ chiều dài bình thường như trước rồi.
[Xin phép được đa tạ cái lòng tốt của hai người nhiều nhiều nhé.] Nàng khẽ quay đầu lại hướng ánh mắt nhìn về phía cái địa điểm vị trí ngọn núi vách đá nơi mình đã từng tạ thế qua đời năm xưa một cái thật sâu: [Tôi hiện tại đã có thể hoàn toàn an tâm dứt khoát rời khỏi nơi này đi đầu t.h.a.i chuyển kiếp được rồi...]
Lời vừa dứt thì cái hình bóng linh hồn hư ảo của nàng cũng bỗng chốc tiêu tán hoàn toàn biến mất hút không một dấu vết giữa cái không gian ngọn núi tuyết quanh năm giá rét này.
Anh kính cận bỗng chốc khẽ thở phào nhẹ nhõm thườn thượt đầy nhẹ nhõm, hai cánh tay dài đang gồng cứng găm găm bấy lâu nay rốt cuộc cũng có thể hoàn toàn buông lỏng hạ xuống được đôi chút, ngay giây tiếp theo ngay sau đó anh bỗng thấy thân hình Viên Viên khẽ loạng choạng chao đảo vài cái, rồi đổ ập cả cơ thể về phía người anh mà ngã nhào xuống.
"Viên Viên, cô làm sao thế này?!" Anh cuống cuồng lo sợ cả lên, nhanh tay dang hai cánh tay dài ra ôm trọn lấy cả cơ thể Viên Viên vào lòng ghim c.h.ặ.t ghì c.h.ặ.t.
"Tôi tự dưng cảm thấy toàn thân chẳng còn một chút sức lực nào cả anh ơi." Nàng có đôi phần ngượng ngùng xấu hổ khẽ mở miệng thốt ra câu chữ nhỏ nhẹ: "Cả người rã rời rệu rã hết cả rồi." Anh kính cận giơ bàn tay thon dài ra mơn trớn vuốt ve cái cơ thể ấm áp nồng nàn sảng khoái trong lòng mình, hai vành mắt bỗng chốc đỏ hoe ướt đẫm lệ, thế nhưng khóe môi vẫn cứ khẽ cong lên nở một nụ cười rạng rỡ hạnh phúc vô cùng.
Anh nhanh tay đỡ lấy cơ thể Viên Viên cõng lên trên tấm lưng rộng lớn rắn rỏi của mình, cộng thêm cái sức nặng của chiếc ba lô hành lý nữa, tính ra cái trọng lượng đè nặng trên vai lúc này quả thực là vô cùng trầm uất nặng nề khôn xiết, thế nhưng thâm tâm anh lại cảm nhận được một thứ cảm giác vô cùng bình yên thư thái an lòng hơn bao giờ hết.
Anh kính cận cứ như vậy mà ung dung cõng trên lưng cả một cái thế giới báu vật tuyệt mỹ diễm lệ nhất của cuộc đời mình, chậm rãi từng bước từng bước một rảo bước chân đi bộ xuống núi hướng về phía con đường về nhà.
"Cái bộ não bộ ký ức của tôi, xem chừng có vẻ như vẫn chưa thể hoàn toàn khôi phục khôi phục lại vẹn nguyên sạch sành sanh hết thảy đâu anh ơi, vẫn còn bị đ.á.n.h mất xóa bỏ mất tiêu biết bao nhiêu là những cái chi tiết chuyện cũ nữa cơ." Viên Viên uể oải nằm bò ra trên tấm lưng rộng lớn của anh kính cận lầm lầm lì lì nhỏ giọng mở lời oán trách oán hận.
"Chẳng sao cả đâu cô ơi, thảy những cái chi tiết chuyện cũ bị đ.á.n.h mất kia cứ việc để cho bản thân tôi mỗi ngày trôi qua đều sẽ tự mình mở miệng kể lể nói tường tận tỉ mỉ cho cô lắng nghe thấu suốt lại từ đầu là được rồi mà." Anh kính cận cất giọng dịu dàng dỗ dành nàng.
"Cái tên đại danh chính thức trên giấy tờ của cô chính là Hứa Tinh Nguyên, còn cái tên tiểu danh tên gọi ở nhà thân thương của cô vẹn nguyên chính là Viên Viên đấy thôi. Hai đứa chúng mình vốn dĩ là thanh mai trúc mã hàng xóm láng giềng sát vách nhà nhau từ thuở nhỏ cơ, ngày trước cha mẹ tôi suốt ngày phải bận rộn rộn ràng đi công tác bôn ba nước ngoài suốt thôi, thành ra thảy đều phải mở lời cậy nhờ nhờ vả cha mẹ cô ra tay trợ giúp để mắt tới trông nom nuôi dưỡng tôi hộ. Cái hồi nhỏ đó cô nhìn tôi trông quả thực là vô cùng ngứa mắt chán ghét ghẻ lạnh lắm cơ, suốt ngày đi rêu rao nói xấu sau lưng tôi nói tôi là cái đồ mặt đơ lạnh lùng kiêu ngạo khó gần. Thế nhưng trên thực tế rõ ràng bản thân tôi đâu có phải là cái loại người thanh cao lãnh đạm gì cho cam đâu cơ chứ, chẳng qua là vì cái lần nào cứ hễ nhìn thấy hình bóng cô xuất hiện một cái là thâm tâm tôi lại lập tức căng thẳng lo sợ cuống cuồng cả lên, luống cuống chân tay chẳng biết phải mở miệng thốt ra câu chữ gì cho phải đạo mà thôi..."
"Về sau này hai đứa chúng mình lại may mắn thuận buồm xuôi gió cùng nhau thi đỗ bước chân vào học chung một tòa trường cấp ba nữa cơ, bản thân tôi thỉnh thoảng cũng có đôi lần nhận được vài bức thư tay thư tình của các cô nàng nữ sinh khác gửi gắm bám đuôi, có một lần kia, cô thế mà lại dám cả gan ra tay trợ giúp giúp đỡ cho một cô nàng nữ sinh khác mang bức thư tình tới trao tận tay cho tôi nữa chứ, cái lần đó tôi quả thực là đã nổi trận lôi đình ba đình sấm sét tức giận khôn xiết, quyết không thèm mở miệng nói năng ho he mặt nặng mày nhẹ với cô suốt một khoảng thời gian dài ròng rã luôn. Về sau này vì muốn dốc lòng tạ lỗi chu tạ lỗi làm hòa với tôi nên cô đã phải c.ắ.n răng chịu khó tự tay gấp ròng rã suốt một trăm ngôi sao lấp lánh bằng giấy bỏ ngăn nắp vào bên trong một cái hũ thủy tinh tinh xảo đem tặng ban tặng cho tôi giải sầu, cô còn mở miệng luyên thuyên nói bên trong mỗi ngôi sao nhỏ nhắn kia thảy đều có chứa đựng một câu nói câu chữ ca tụng khen ngợi ngọt ngào về tôi do chính tay cô viết nên cơ, cô bảo thảy những lời ca tụng của cô viết ra chắc chắn là phải hay ho lọt tai hơn rất nhiều so với mấy cái thứ thư tình của đám con gái kia viết rồi, cô cầu xin tôi vạn lần đừng có suốt ngày nổi giận hờn dỗi làm gì nữa cho mệt xác..."
"Đến cái thời điểm chuẩn bị khai phong điền phiếu đăng ký nguyện vọng thi đại học, tôi có cất tiếng gặng hỏi cô xem thâm tâm khao khát muốn thi đỗ bước chân vào học tập sinh sống tại cái thành phố phương nào, cô lúc đó c.h.ế.t sống quyết giữ kín như bưng không chịu mở miệng thốt ra ngoài nửa chữ, cô bảo cái loại chuyện đại sự hệ trọng thế này một khi đã mở miệng thốt ra trước thì linh khí sẽ bị tiêu tán biến mất hết sạch sành sanh luôn, kết cục tự khắc sẽ bị xôi hỏng bỏng không thi trượt thẳng cẳng cho mà xem. Thế nhưng chung cuộc cái mưu kế tính toán đi trước một bước của cô rốt cuộc vẫn bị bản thân tôi dùng vài câu chữ ngọt ngào lừa gạt dụ dỗ dắt mũi khai phong tuôn ra sạch sành sanh thảy hết rồi còn đâu..."
"Hai đứa chúng mình rốt cuộc cũng đã thuận buồm xuôi gió thi đỗ bước chân vào học tập sinh sống tại cùng một cái thành phố lớn rộng lớn, khoảng cách địa lý giữa hai tòa trường đại học cũng chẳng cách xa nhau là mấy, thành ra cô cứ việc thường xuyên suốt ngày chạy qua chạy lại tòa trường của tôi để thăm nom xem xét tôi hoài hà... Còn chú mèo nhỏ Bì Bì kia chính là cái món báu vật bám đuôi do hai đứa chúng mình tự tay nhận nuôi nuôi dưỡng về sau này đấy thôi, hồi đó chính cô là người đã phát hiện ra hình bóng của nó đang bị người ta nhẫn tâm vứt bỏ vất vưởng đầu đường xó chợ dọc bên vệ đường, thế là cô liền nhanh tay bế thốc nó về nhà chăm sóc nuôi nấng cho đến tận ngày hôm nay đấy chứ đâu."
"Vào cái năm học đại học năm thứ ba, tôi lấy hết can đảm đứng ra mở lời tỏ tình bày tỏ tình cảm thầm kín với cô, cô đã gật đầu lia lịa đồng ý nhận lời rồi. Cô vạn lần vô phương thấu suốt biết rõ được cái khoảnh khắc hạnh phúc ngập tràn vui sướng khôn xiết của tôi vào cái thời điểm bấy giờ nó khủng khiếp đến nhường nào đâu..."
"Đến cái thời khắc sắp sửa tốt nghiệp ra trường..."
"Nói đi cũng phải nói lại, bản thân tôi hình như đã từng mở miệng hứa hẹn đồng ý nhận lời thực hiện thảy ba cái điều kiện yêu cầu của anh rồi cơ mà, sao cho đến tận thời điểm hiện tại vẫn chưa thấy anh mở miệng đề xuất nhắc nhở lấy một cái điều kiện nào thế hả." Viên Viên bỗng nhiên đột ngột từ trên lưng anh lầm bầm lẩm bẩm vặn vẹo hỏi một câu đầy dí dỏm.
Anh kính cận nghe vậy khẽ xốc xốc cái thân hình nhỏ nhắn của nàng lên trên lưng cho ngay ngắn t.ử tế lại đôi chút, rồi cất giọng trầm thấp trầm khàn mở lời: "Thế thì cô mau ch.óng mở to hai tai ra mà lắng nghe thấu suốt cho thật kỹ lưỡng thảy ba cái điều kiện yêu cầu tối thượng của cuộc đời tôi đây nhé."
"Ừm, tôi đang lắng nghe đây."
"Điều kiện tiên phong thứ nhất, bắt buộc phải dành trọn vẹn tình cảm nồng nàn sâu thâm thẳm để yêu thương tôi suốt đời suốt kiếp."
"Được rồi."
"Điều kiện tiếp theo thứ hai, danh chính ngôn thuận gả cho tôi làm vợ hiền chính thất quá môn."
"Được rồi."
"Điều kiện cuối cùng thứ ba, từ nay về sau cho đến tận vạn năm sau quyết không bao giờ được phép lén lút chuồn đi nơi khác rời bỏ tôi thêm một lần nào nữa nghe chưa."
Lời vừa dứt, tai anh bỗng khẽ thoáng nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào sụt sùi của người con gái đang áp c.h.ặ.t trên lưng mình khẽ thốt ra đúng một chữ ngắn gọn duy nhất: "Được."
Kể từ cái thời khắc mấu chốt ngàn cân treo sợi tóc ấy trở đi, cái con người phải chịu cảnh trôi nổi vô định vất vưởng không nhà không cửa bấy lâu nay rốt cuộc cũng đã tìm kiếm thấy được một bến đỗ bình yên để quay trở về nhà rồi, còn cái người đàn ông suốt ngày chỉ biết ru rú cô độc một mình một bóng nơi góc phòng tối tăm kia cũng đã may mắn thuận buồm xuôi gió chờ đợi được người cũ vẹn nguyên khắc cốt ghi tâm quay trở về bên cạnh cuộc đời mình rồi.
Hai trái tim nồng nàn ấm áp bỗng chốc xích lại gần nhau quấn quýt lấy nhau gắn bó khăng khít c.h.ặ.t chẽ không rời nửa phân.
-Hết-