10

"Tìm kiếm thấy được rồi nhé." Anh kính cận trút một hơi thở dài nhẹ nhõm thườn thượt, gương mặt hiện rõ biểu cảm vô cùng phức tạp nửa cười nửa không, nửa muốn khóc lại nửa muốn cười hoan hỉ.

Anh nhanh tay cầm cây xẻng sắt lên, bắt tay vào công cuộc đào bới xúc tuyết chậm rãi từng chút từng chút một.

Lớp tuyết dày bị chôn vùi vùi lấp sâu hoắm khủng khiếp vô cùng, bên trong lại còn lẫn lộn đầy rẫy biết bao nhiêu là cành cây củi mục cùng đất đá cản trở chân tay nữa chứ.

Anh hùng hục đào bới xúc tuyết giữa cái điều kiện thời tiết giá rét thấu xương thấu tủy thế này, vậy mà trên trán vẫn cứ rỉ ra những giọt mồ mồ hôi hột lăn dài xuống má.

Cô ma nhỏ đứng một bên nhìn thấy vậy bỗng chốc dấy lên lòng thương xót trắc ẩn xót xa vô cùng, liền nhanh tay nhặt lấy một cây xẻng sắt khác lao vào ghé vai sát cánh cùng anh đào bới xúc tuyết bảo vệ.

"Tự mình ra tay đào bới xúc tuyết tìm kiếm t.h.i t.h.ể giấu xác của chính bản thân mình thế này, cái trải nghiệm trải nghiệm này nhìn đi nhìn lại trông quả thực có đôi phần vô cùng mới mẻ khôi hài quá đi mất chú ơi." Cô ma nhỏ vừa hùng hục đào bới xúc tuyết vừa mở miệng cảm thán ca tụng một câu đầy dí dỏm.

Hì hục đào bới ròng rã suốt khoảng một hai tiếng đồng hồ trôi qua, một bàn tay trắng bệch cắt không còn giọt m.á.u đột ngột lộ diện hiển hiện ra ngoài lớp tuyết trắng, ngay sau đó lần lượt là cánh tay thon dài, bờ vai nhỏ nhắn, hõm cổ trắng ngần, rồi đến cái gương mặt sạch sẫn thanh tú với hàng lông mi dài thượt đang bị đóng băng đông cứng hoàn toàn, chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn cùng bờ môi nhỏ nhắn chúm chím.

Diện mạo sắc mặt trông quả thực hệt như đang nằm im ngủ say sưa một giấc ngủ ngon lành mà thôi vậy á.

Cô ma nhỏ khẽ khom khom cái thân hình nhỏ nhắn xuống, ngơ ngác ngẩn ngơ dán c.h.ặ.t đôi mắt nhìn chừng trừng vào cái con người bằng xương bằng thịt đang nằm im lìm trước mắt kia một hồi lâu.

"Hóa ra cái người con gái bên trong ảnh chụp kỷ niệm đặt ở đầu giường năm xưa quả thực chính là bản thân tôi đây chứ đâu cơ chứ..." Nàng khẽ lẩm bẩm tự nói một mình một câu như vậy.

[Đã tìm kiếm thấy được thấu suốt rồi có phải không hả?] Một thanh âm âm u lạnh lẽo đầy u tối đáng sợ đột ngột vang lên bên tai.

Cô ma nhỏ giật mình thon thót vội vàng quay ngoắt cái đầu nhỏ nhắn lại nhìn, thì thấy bóng hình con ma nữ kia đang đứng lù lù ngay trước mặt hai đứa bọn họ tự bao giờ rồi.

[Đã tìm kiếm thấy được thấu suốt rồi có phải không hả?] Nàng lại một lần nữa lên tiếng lặp đi lặp lại cái câu hỏi vừa rồi một lần nữa.

Anh kính cận nhanh như chớp sải bước chân dài lên phía trước, dùng cả cơ thể to lớn của mình chắn ngang ngay trước mặt cô ma nhỏ che chắn bảo vệ, cất giọng lạnh lùng đáp lời: "Tìm kiếm thấy được rồi, thế nhưng cái chuyện này vẹn nguyên quyết chẳng có một chút liên can hệ trọng gì đến cô cả đâu nghe chưa."

[Hì hì.] Con ma nữ khẽ nở một nụ cười lạnh đầy mỉa mai châm chọc, tiếp lời: [Làm sao mà lại vô can quyết chẳng có liên can gì được cơ chứ hả anh trai ơi? Nếu như không có sự dẫn đường chỉ lối của tôi đây trợ giúp một tay, thì cô ấy làm sao có thể thuận buồm xuôi gió tìm kiếm thấy được anh để tiến hành ký kết khế ước định ước thành công viên mãn được cơ chứ?]

"Cô rốt cuộc là đang nảy sinh âm mưu mưu kế tính toán muốn làm cái chuyện gì thế hả?" Anh kính cận khẽ nhíu c.h.ặ.t hàng chân mày lại cất tiếng gặng hỏi nàng.

[Muốn làm cái chuyện gì á?] Con ma nữ thong dong đưa những chiếc móng vuốt thon dài sắc lẹm ra mân mê miết nhẹ lọn tóc mây xõa tung rũ rượi, cất giọng nhẹ nhàng bâng quơ lấp l.i.ế.m: [Tất nhiên là muốn một hớp nuốt chửng tiêu diệt sạch sành sanh cái linh hồn thanh khiết của cô ấy, để mượn xác hoàn hồn hồi sinh sống lại một lần nữa rồi chứ còn gì nữa.]

[Bản thân tôi đã phải c.ắ.n răng chịu đựng nằm im chờ đợi suốt bao nhiêu năm trời ròng rã qua rồi, khó khăn lắm mới may mắn chờ đợi được một con ma báu vật có đầy đủ các điều kiện thiên thời địa lợi nhân hòa thế này, lại còn có thêm một cái thể xác xác thịt được bảo tồn vẹn nguyên nguyên vẹn hoàn hảo không sứt mẻ gì thế này nữa chứ, thử hỏi làm sao tôi có thể dễ dàng buông tay từ bỏ cơ hội vàng này được cơ chứ?]

"Thế nhưng cái hồi trước chị đối xử với tôi đâu có phải là cái bộ dạng độc ác đáng sợ thế này đâu cơ chứ." Cô ma nhỏ mang theo lòng tổn thương xót xa tủi hờn lên tiếng chất vấn dằn vặt nàng.

[Thế thì chứng tỏ cái đầu óc của cô quả thực là quá mức ngu muội ngốc nghếch vô phương cứu chữa rồi đấy cô em ơi.] Con ma nữ khẽ nở một nụ cười nhẹ đầy mỉa mai châm chọc: [Cái hồi trước cô chưa từng đạt thành công viên mãn khế ước định ước, chẳng qua cũng chỉ là một cái vong hồn hư ảo bình thường vô dụng chẳng đáng một xu mà thôi, bản thân tôi đối xử tốt với cô chu đáo vị tha chút ít, ra tay trợ giúp giúp đỡ cô sớm ngày tìm kiếm thấy được lang quân báu vật của lòng mình thì có gì là sai trái đâu cơ chứ. Thế nhưng hiện tại, giá trị lợi dụng của cô đã vẹn nguyên hết sạch sành sanh rồi, khôn hồn thì mau ch.óng ngoan ngoãn nằm im chịu c.h.ế.t để cho tôi một hớp nuốt chửng tiêu diệt sạch sành sanh đi cho rảnh nợ nghe chưa.]

"Hóa ra là như vậy, hai đứa mình đã tiến hành ký kết khế ước định ước được một khoảng thời gian dài ròng rã rồi, thế nhưng vào cái thời điểm trước khi chị đặt chân mò tới nơi này, vẹn nguyên chẳng có một con ma đói nào dám cả gan mò tới quấy phá làm loạn cuộc sống của hai đứa cả, thảy thảy những con ma đói quấy phá vừa qua đều là do một tay chị âm thầm bày mưu tính kế dẫn dắt kéo bè kéo cánh mò tới có phải không hả?" Cô ma nhỏ bỗng chốc lấy lại được đôi phần bình tĩnh tỉnh táo lạnh lùng, lập tức phát giác ra cái chi tiết mấu chốt hệ trọng của vấn đề.

[Xem ra cái đầu óc cũng không đến cái nỗi quá mức ngu muội đần độn lắm đâu nhỉ.] Con ma nữ mãn nguyện khẽ nở một nụ cười nhẹ, rồi ngay giây tiếp theo sau đó lập tức thu liễm thu hồi sạch sành sanh nụ cười lại hoàn toàn, sắc mặt chuyển lạnh đáng sợ: [Thế thì mau ch.óng biết điều biết chuyện một chút đi cho rảnh nợ nghe chưa, mấy cái trò bài hát giai điệu驱 quỷ con nít ranh rẻ tiền bên trong chiếc điện thoại di động của hắn kia vẹn nguyên vô phương cứu vớt nổi mạng sống của cô đâu nha.]

"Quả thực là như vậy thật." Anh kính cận vô cùng bình tĩnh tỉnh táo lạnh lùng bấm nút tắt phụt màn hình chiếc điện thoại di động lại bỏ vào túi, rồi quay sang hướng về phía cô ma nhỏ cất giọng dặn dò kỹ lưỡng: "Hiện tại, cô mau ch.óng rảo bước chân tiến lên phía trước nhập hồn bước vào bên trong thể xác xác thịt của chính mình đi, trong đầu liên tục thầm niệm khẩu quyết hồn gọi lối về, hồn gọi lối về. Thảy mọi sự vụ phiền toái bên ngoài cứ việc mặc kệ giao hết cho tôi lo liệu xử lý là được rồi."

"Thế nhưng..." Cô ma nhỏ vẫn còn khao khát muốn mở miệng mở lời thốt ra câu chữ gì đó tiếp theo, thế nhưng vừa mới chạm phải ánh mắt kiên định đong đầy niềm tin của anh kính cận một cái, liền lập tức câm nín ngoan ngoãn nghe lời bậm môi không nói năng gì nữa cả.

Nàng理應 tin tưởng hoàn toàn vào cái năng lực xử lý ứng phó tình huống của người đàn ông của đời mình.

Ngay vào cái khoảnh khắc cô ma nhỏ đang từng bước từng bước một rảo bước chân tiến về phía t.h.i t.h.ể xác thịt của mình nhập hồn, sắc mặt con ma nữ bỗng chốc đột ngột đại biến kinh hoàng, vội vàng cất tiếng gặng hỏi dằn vặt anh: "Làm sao ngươi có thể thấu suốt biết rõ được cái bí thuật cách thức hồi sinh nhập hồn này được cơ chứ? Chẳng phải chính tay tôi đã tự mình..."

"Đã tự mình ra tay thẳng tay xé rách mất tiêu cái trang sách cuối cùng rồi có phải không hả?" Anh kính cận khẽ bật cười một tiếng nhẹ bâng quơ đầy mỉa mai châm chọc: "Thật xin lỗi cô nhé, có lẽ là vì cô đã tạ thế qua đời làm ma suốt bao nhiêu năm trời ròng rã qua rồi nên đầu óc lạc hậu lỗi thời, hoàn toàn không thấu suốt biết rõ được cái tốc độ phát triển khoa học công nghệ hiện đại vũ bão của nhân gian thời nay rồi. Thời đại mạng internet bùng nổ toàn cầu như hiện nay, người ta hoàn toàn có thể thuận buồm xuôi gió tìm kiếm tra cứu tra cứu thảy mọi nguồn thông tin dữ liệu dữ liệu liên quan mật thiết đến bất kỳ một cái ấn phẩm sách vở xuất bản phát hành nào trong quá khứ cả thảy, chỉ cần quyết không phải là những cái cuốn sách cổ tịch quý hiếm bị thất truyền từ thời cổ đại xa xưa ra, thì hầu như thảy thảy đều có thể dễ dàng tìm kiếm tra cứu ra được bản sao lưu hết sạch sành sanh luôn rồi."

Những chiếc móng vuốt thon dài sắc lẹm của con ma nữ bỗng chốc bấm mạnh găm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ m.á.u.

"Linh hồn của cô hiện tại chắc là cũng đã sắp sửa chạm tới cái giới hạn chịu đựng phải tiêu tán biến mất hoàn toàn rồi có phải không hả? Thế nên thâm tâm cô mới bộc lộ cái sự nôn nóng vội vàng khao khát muốn một hớp nuốt chửng tiêu diệt sạch sành sanh Viên Viên đến cái mức độ kinh hoàng nhường này. Phía trên cái trang sách cuối cùng bị cô thẳng tay xé rách kia, ngoại trừ việc ghi chép rõ ràng cái phương thức bí thuật mượn xác hoàn hồn hồi sinh sống lại của vong hồn ra, thì có phải là cũng có ghi chép rõ ràng cả cái phương pháp cách thức dùng để đối phó tiêu diệt sạch sành sanh cái loại oán quỷ ác ma tàn nhẫn tích tụ đầy rẫy oán hận thù hằn như cô đây có phải không hả?"

"Ngươi rốt cuộc là đang nảy sinh âm mưu mưu kế tính toán muốn làm cái chuyện gì thế hả?"

"Theo tôi thấy thì, vẹn nguyên quyết chẳng phải vì cái nguyên cớ người đàn ông luôn một lòng nằm im chờ đợi hình bóng cô quay trở về năm xưa tạ thế qua đời nên cô mới rơi vào cái cảnh ngộ cô hồn dã quỷ vất vưởng đầu đường xó chợ vô phương tìm kiếm thấy được bến đỗ bình yên đâu cơ chứ?" Anh kính cận khẽ cười lạnh một tiếng đầy mỉa mai châm chọc, tiếp lời: "Nếu như bản thân cô thực sự cũng giống như Viên Viên, vẹn nguyên là một con ma lương thiện hoạt bát, thì thảy toàn thân cô quyết không bao giờ có thể tự dưng mọc ra những chiếc móng vuốt thon dài sắc lẹm đáng sợ thế kia đâu nghe chưa."

"Để cho tôi tự mình đưa ra một cái phán đoán suy luận thử xem sao nhé, cô mở miệng lừa gạt lấp l.i.ế.m nói với Viên Viên rằng cái người đàn ông luôn một lòng nằm im chờ đợi hình bóng cô năm xưa tạ thế qua đời vì bạo bệnh, thế nhưng trên thực tế rõ ràng cái người đàn ông tội nghiệp đó lại c.h.ế.t t.h.ả.m hại dưới chính đôi bàn tay nhuốm m.á.u tàn nhẫn độc ác của cô có phải không hả? Một khi vong hồn ác ma đã ra tay sát hại tước đoạt mạng sống của con người bằng xương bằng thịt, thì tự khắc sẽ biến chuyển trở thành một con ác quỷ tàn nhẫn thực sự, thế nên cô mới vô phương bước chân vào cánh cửa luân hồi đầu t.h.a.i chuyển kiếp được, chỉ có thể c.ắ.n răng chịu đựng nương tựa vào cái phương thức bí thuật quái quỷ này để tiếp tục duy trì sự tồn tại vất vưởng vật vờ của linh hồn trên cái cuộc đời này mà thôi."

[Ngươi nói nhảm nói rác, ngươi hoàn toàn nói nhảm nói rác thảy hết rồi... Anh ấy, vị Tạ lang quân báu vật của lòng tôi luôn một lòng nằm im chờ đợi hình bóng tôi quay trở về cơ mà, anh ấy đã c.ắ.n răng chịu đựng nằm im chờ đợi tôi suốt mười năm trời ròng rã qua cơ mà, cuối cùng vì quá mức u uất sầu não thương nhớ người cũ nên mới lâm bệnh nặng mà qua đời, cái sự thật nhất định là phải như vậy mới đúng chứ.] Con ma nữ nghe vậy bỗng chốc trở nên điên cuồng kích động tột độ, gương mặt vặn vẹo biến dạng trông cực kỳ tàn nhẫn dữ tợn, nơi khóe mắt bỗng chốc đột ngột chảy ra hai dòng huyết lệ đỏ rực dòng dòng, lăn dài xuống làm ướt đẫm cả vạt áo xiêm y.

"Không, trên thực tế rõ ràng cái người đàn ông bạc tình bạc nghĩa phụ tình phụ bạc kia chẳng những không thèm nằm im chờ đợi hình bóng cô quay trở về lấy một ngày nào cả, mà trái lại còn vô cùng nhanh ch.óng quay người cưới ngay một cô vợ mới xinh đẹp về nhà vui vầy hạnh phúc rồi kìa, có phải như vậy không hả?" Anh kính cận tiếp tục mở miệng thốt ra những lời nói câu chữ sắc lẹm như d.a.o găm xoáy sâu kích thích mạnh mẽ vào cái vết thương lòng của nàng: "Cô thử tự mình động não suy nghĩ cân nhắc kỹ lưỡng lại một chút xem nào, nếu như anh ta thực sự là tạ thế qua đời vì bạo bệnh thật, thì tại sao bản thân cô lại có thể biến chuyển trở thành cái bộ dạng oán quỷ ác ma tàn nhẫn đầy rẫy oán hận đáng sợ như ngày hôm nay cơ chứ?"

Con ma nữ nghe vậy bỗng chốc nghẹt mặt ra đơ lâm sàng mất một lúc lâu, đờ đẫn đưa đôi mắt lên chăm chú quan sát nhìn trừng trừng vào đôi bàn tay đang mọc đầy rẫy những chiếc móng vuốt thon dài sắc lẹm đáng sợ của mình một hồi, rồi đột ngột ngước cái đầu lên nở một nụ cười rùng rợn điên cuồng đầy tàn nhẫn dữ tợn: [Bà đây việc gì phải đứng đây phí hoài thời gian mở miệng nói năng nhảm nhí nói rác với hai cái đứa nít ranh các người làm gì cho mệt xác chứ, trực tiếp ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t sạch sành sanh cả hai đứa các người luôn một thể chẳng phải là nhanh gọn lẹ hơn nhiều sao chứ hả?]

Ngay vào cái khoảnh khắc nàng đang tính toán hùng hổ lao lên định bấu c.h.ặ.t lấy bả vai anh kính cận ra tay sát hại, thì bỗng nhiên đột ngột có một bàn tay trắng bệch cắt không còn giọt m.á.u từ đâu vươn ra, dùng sức mạnh găm c.h.ặ.t giữ c.h.ặ.t lấy cánh tay nàng cố định lại.

Là cô ma nhỏ, thế nhưng cái thân hình của nàng lúc này đã vô phương duy trì trạng thái vong hồn hư ảo nữa rồi, nàng đã thực sự nhập hồn thành công viên mãn rồi.

"Chị ơi, thảy những lời nói câu chữ anh ấy vừa thốt ra vẹn nguyên thảy đều là sự thật hiển nhiên mười mươi cả rồi đấy chứ, vị Tạ lang quân báu vật của lòng chị năm xưa quả thực chính là c.h.ế.t t.h.ả.m hại dưới chính đôi bàn tay nhuốm m.á.u tàn nhẫn độc ác của chị mà thôi." Viên Viên chậm rãi mở miệng thốt ra từng câu từng chữ một cách vô cùng rõ ràng rành mạch: "Chính miệng chị đã từng mở lời kể lể nói với tôi rằng, chị tạ thế qua đời vào cái năm ba mươi, còn vị Tạ lang quân báu vật của lòng chị lại tạ thế qua đời vào đúng cái năm ba mốt, nếu như anh ta thực sự đã c.ắ.n răng chịu đựng nằm im chờ đợi hình bóng chị suốt mười năm trời ròng rã qua như lời chị nói, thì thử hỏi làm sao anh ta lại có thể tạ thế qua đời vào đúng cái năm ba mốt được cơ chứ?"

[Thực sự... thực sự là chính tay tôi đã tự mình ra tay sát hại tước đoạt mạng sống của anh ấy sao?] Con ma nữ nghe vậy bỗng chốc nghẹt mặt ra hoàn toàn rơi vào trạng thái hoang mang m.ô.n.g lung hoang mang vô cùng, nàng suy sụp ngồi sụp xuống đất liên tục cất tiếng gặng hỏi dằn vặt chính bản thân mình: [Thực sự là chính tay tôi đã tự mình ra tay sát hại anh ấy rồi sao?]

[Đúng vậy, chính xác vẹn nguyên là chính tay tôi đã tự mình ra tay sát hại anh ấy rồi.] Con ma nữ khẽ nở một nụ cười t.h.ả.m hại đầy chua xót ngước mắt lên hướng về phía anh kính cận nhìn một cái, tiếp lời: [Sống ở đời sống trên đời sống thác vì tình, anh ấy trước đây đã từng mở lời thề thốt hứa hẹn hứa hẹn với tôi rằng cho dù có lên trời xuống đất đi chăng nữa thì cũng sẽ luôn một lòng nằm im chờ đợi hình bóng tôi quay trở về, thế nhưng kết cục thu hoạch được thực tế lại là cái sự kiện đau lòng tột độ ngay vào cái thời điểm chưa đầy ba tháng sau ngày tôi tạ thế qua đời, anh ấy đã lại rình rang chuẩn bị cưới ngay một cô vợ mới xinh đẹp về nhà vui vầy hạnh phúc rồi, thử hỏi làm như vậy thì coi tôi ra cái tích sự gì cơ chứ?]