Anh khẽ nở một nụ cười bất lực đầy chiều chuộng: "Thế nhưng vạn vạn lần không ngờ tới cái thứ đồ chơi này lại có thể thực sự phát huy công lực giúp ích được cho chúng ta vào cái thời khắc mấu chốt ngàn cân treo sợi tóc này."

"Hóa ra là như vậy sao..." Cô ma nhỏ nghe xong xuôi liền nặng nề trút một hơi thở dài nhẹ nhõm thườn thượt đầy bất lực, tâm trạng bỗng chốc trở nên sa sút uể oải buồn bã vô cùng.

"Vạn lần đừng có tự mình ôm lòng buồn bã lo âu làm gì cho mệt xác cô ơi." Anh kính cận nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa vuốt ve cái đầu nhỏ nhắn của nàng, cất giọng dịu dàng: "Cái chuyện này vẹn nguyên đâu phải là lỗi lầm do cô gây ra đâu cơ chứ."

"Bùi Thanh..." Cô ma nhỏ giơ hai cái tay nhỏ nhắn bấu c.h.ặ.t lấy bả vai anh kính cận: "Có phải bản thân tôi thực sự là một cái đồ vô dụng phế vật lắm có phải không hả anh. Làm cái chuyện gì cũng chẳng nên thân hồn gì cả, suốt ngày chỉ biết làm vướng chân vướng tay gây thêm phiền toái cho anh mà thôi."

"Vạn lần vạn lần đừng có bao giờ nảy sinh ra cái suy tính lệch lạc đó trong đầu nghe chưa." Anh kính cận đưa hai bàn tay thon dài ra nâng niu cái gương mặt nhỏ nhắn của nàng lên, đàng hoàng nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt nàng mở lời: "Cô vô cùng tốt đẹp hiền lành hoạt bát, cô chưa bao giờ làm vướng chân vướng tay hay gây thêm phiền toái gì cho tôi cả đâu, bản thân tôi chưa bao giờ có cái suy nghĩ cho rằng cô là kẻ vô dụng cả. Có lẽ tự bản thân cô hiện tại đã bị mất sạch sành sanh ký ức nên không còn ấn tượng gì nữa rồi, thế nhưng thâm thẳm sâu bên trong ký ức của tôi, cô từ trước đến nay luôn vẹn nguyên là một người vô cùng vô cùng tốt đẹp hiền lành hoạt bát nhất trên cái cuộc đời này thảy hết."

Cô ma nhỏ chăm chú quan sát nhìn thẳng vào mắt anh, nhìn hồi lâu, rốt cuộc cũng chịu tin tưởng vào thảy những lời nói câu chữ ngọt ngào chân thành của anh thốt ra.

09

Anh kính cận nhanh tay nhanh chân thu dọn ngăn nắp thảy những món đồ đạc hành lý cần thiết mang theo bên mình, trong suốt cái quá trình thu dọn bận rộn rộn ràng ấy, anh còn phải tự mình ra tay dùng đoạn nhạc sóng âm xua đuổi tiêu diệt sạch sành sanh thêm khoảng bảy tám con ma đói thèm khát nhỏ dãi khác đang chực chờ mò tới nữa, mãi cho đến tận thời khắc cuối cùng thì mới có thể hoàn toàn thu xếp ổn thỏa đâu vào đấy hết thảy được.

Cô ma nhỏ tai đeo chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng, hai tay ôm khư khư chú mèo nhỏ Bì Bì vào lòng lầm lũi bám đuôi đi ngay phía sau lưng anh, hệt như một cái đuôi nhỏ bám người bám chân không rời nửa bước.

"Cô còn có cái món đồ đạc gì khao khát muốn mang theo bên mình nữa không thế?"

Cô ma nhỏ khẽ đưa tay vuốt ve vuốt ve bộ lông mềm mại của chú mèo nhỏ đang ngoan ngoãn thè lưỡi l.i.ế.m lông trong lòng, rồi khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ nhắn.

"Thế thì đi thôi nào." Anh kính cận nhanh tay đỡ lấy chú mèo Bì Bì từ trong tay nàng, quay sang hướng về phía cô ma nhỏ mở lời: "Chúng ta đi tới một nơi để nói lời từ biệt chia ly dứt khoát trước đã nhé."

Cái lời nói từ biệt chia ly dứt khoát này, chính là dành cho gia đình ba người của cậu chàng thanh niên tên Tiểu Phương kia đấy thôi.

Anh kính cận thêm một lần nữa đem gửi gắm chú mèo nhỏ Bì Bì nhờ vả bọn họ dốc lòng nuôi dưỡng hộ.

Cái lần này đi, hai đứa bọn họ lựa chọn phương thức di chuyển bằng xe ô tô bốn bánh, cô ma nhỏ ngồi chễm chệ trên băng ghế xe, dán mắt nhìn chừng trừng qua lớp cửa kính xe quan sát thấy anh kính cận đang đứng nói năng chuyện gì đó vô cùng nghiêm túc với người phụ nữ trung niên lớn tuổi kia, thế nhưng khoảng cách quá xa nên nàng vô phương nghe rõ thấu suốt được nội dung câu chữ là cái gì cả.

Anh kính cận tự tay giao chú mèo Bì Bì vào trong lòng bàn tay người phụ nữ, khẽ khàng nhỏ giọng mở lời: "Cái lần này đi, bản thân con đã thu thập được nguồn thông tin dữ liệu vô cùng chính xác chắc chắn gối đầu rồi, con có khả năng có khả năng lớn sẽ... dắt tay Viên Viên cùng nhau bình an vô sự quay trở về nơi này. Cô ơi, nếu như vạn nhất bản thân con đi chuyến này mà vô phương quay trở về được nữa, hoặc giả như cô có nghe phong phanh thấy cái tin tức con gặp phải t.a.i n.ạ.n rủi ro gì bỏ mạng dọc đường đi chăng nữa, thì xin cô hãy rộng lòng thương xót, đứng ra lo liệu lập giúp cho con và Viên Viên một tấm bia mộ chung đôi ngồi chung một chỗ với nhau nhé cô."

Người phụ nữ trung niên còn chưa kịp mở miệng thốt ra nổi lấy một câu nửa lời phản hồi, thì anh kính cận đã dứt khoát quay người sải bước lên xe nổ máy rời đi mất tiêu rồi. Bà ta vội vàng giơ bàn tay lên che c.h.ặ.t lấy khuôn miệng nhỏ nhắn, ánh mắt đong đầy lệ nhìn theo bóng chiếc xe ô tô đang xa dần, loáng thoáng nhìn thấy qua lớp kính xe có một cái đầu nhỏ nhắn của một người con gái đang tò mò nghếch ra ngoài ngó nghiêng. Nàng sở hữu mái tóc dài thướt tha xõa tung rũ rượi, cùng với đôi mắt to tròn xoe lấp lấp lánh ánh sáng và nụ cười tinh nghịch hoạt bát dễ thương vô cùng, dáng vẻ ấy hệt như đúc so với cái hình bóng người cũ vẹn nguyên khắc cốt ghi tâm bên trong ký ức năm xưa của bà vậy á.

Giọt nước mắt nóng hổi bỗng chốc từ đâu tuôn rơi dòng dòng làm ướt đẫm gò má người phụ nữ trung niên.

Tiếng động cơ xe ô tô gầm rú vang rền, cuốn theo chiếc xe lao nhanh vun v.út về phía phương xa khuất nẻo.

Cái nơi chốn bình yên giấu xác của cô ma nhỏ, chính là tọa lạc ngay trên một ngọn núi tuyết quanh năm giá rét thấu xương.

Ngọn núi tuyết này vốn dĩ đã được giới khoa học thẩm định kết luận là một ngọn núi lửa đang nằm im truyền kiếp ngủ say từ lâu rồi, theo đúng kế hoạch dự toán ban đầu thì nơi đây chính là địa điểm du lịch tuần trăng mật ngọt ngào định sẵn của hai đứa bọn họ sau khi kết hôn thành thân xong xuôi đấy thôi. Thế nhưng vào cái thời điểm ba tháng trước ngày diễn ra đại lễ thành hôn, anh kính cận vì muốn có được một khoảng thời gian thảnh thơi nhàn hạ trọn vẹn để ở bên cạnh bầu bạn chăm sóc cho cô ma nhỏ suốt tuần trăng mật ngọt ngào nên đã điên cuồng cày cuốc dốc hết sức bình sinh hoàn thành xong xuôi thảy mọi công việc tồn đọng từ sớm, thành ra khoảng thời gian đó anh bận rộn rộn ràng kinh hoàng lắm.

Thế là cô ma nhỏ lúc đó đang thảnh thơi nhàn hạ vô công rồi nghề liền tự nguyện xung phong nhận việc, nói muốn tự mình đi trước một bước để khảo sát tiền trạm xem xét tình hình thực tế tại cái địa điểm du lịch tuần trăng mật ngọt ngào của hai đứa trước xem ra làm sao, nói đoạn liền nhanh tay khoác chiếc ba lô nhỏ thêu hoa lên vai một mình xách đồ đạc lên đường thẳng tiến về phía ngọn núi tuyết kia.

Ngay vào cái thời điểm cô ma nhỏ đang lặn lội leo trèo lên phía trên đỉnh núi tuyết kia, thì ngọn núi tuyết bỗng nhiên đột ngột xảy ra một trận địa chấn rung chấn dữ dội vô cùng, trận rung chấn kinh hoàng ấy đã kéo theo một vụ sạt lở tuyết lở tuyết lở kinh hoàng đổ ập xuống từ trên cao thiêu rụi mọi thứ.

Đội ngũ cứu hộ cứu nạn cứu trợ sau đó đã liên tục lặn lội tìm kiếm thu hoạch được một số người may mắn sống sót sống sót cùng một vài t.h.i t.h.ể người xấu số, duy chỉ có độc nhất một mình cô ma nhỏ là hoàn toàn bặt vô âm tín, sống không thấy người c.h.ế.t không thấy xác, mất tích hoàn toàn không một dấu vết.

Toàn thể mọi người thảy đều mặc định khẳng định trong lòng rằng nàng chắc chắn đã không còn may mắn sống sót sống sót trên đời này nữa rồi, đã sớm bị lớp tuyết lạnh lẽo buốt giá thô bạo chôn vùi sâu hoắm dưới đáy sâu, vĩnh viễn ngủ say nghìn thu từ lâu rồi.

Thế là chỉ trong vòng một đêm ngắn ngủi trôi qua, ngọn núi tuyết quanh năm giá rét tọa lạc ở một vị trí cách cái thành phố trạch t.ử hai đứa đang sống không xa cho lắm kia, ngọn núi tuyết vốn dĩ đã được giới khoa học thẩm định kết luận là vạn năm không bao giờ phun trào trở lại kia, ngọn núi tuyết vốn dĩ được định sẵn là nơi lưu giữ bảo tồn biết bao nhiêu là những ký ức ngọt ngào ấm áp của đôi vợ chồng mới cưới kia, bỗng chốc biến chuyển thành một cái vết thương rỉ m.á.u khắc cốt ghi tâm đau đớn nhức nhối tột cùng sâu thẳm nơi cõi lòng vô phương chạm tới của mọi người.

Giữa biết bao nhiêu con người thảy đều suy sụp đau khổ tột cùng ấy, với tư cách là vị hôn phu chính thất định sẵn của cô ma nhỏ, anh kính cận lại sắm vai một người đàn ông vô cùng bình tĩnh tỉnh táo lạnh lùng nhất. Anh vô cùng bình tĩnh ở bên cạnh tháp tùng đỡ đần người thân trong gia đình cô ma nhỏ lo liệu thu xếp ổn thỏa đâu vào đấy hết thảy mọi việc sự vụ, đứng ra tiếp đón ứng phó với thảy mọi lời hỏi han quan tâm chia sẻ của họ hàng hang hốc thân thích bạn bè kéo đến nườm nượp.

Thế nhưng giữa biết bao nhiêu con người ấy, cũng chỉ có độc nhất một mình anh kính cận là kẻ cố chấp điên cuồng triệt để nhất mà thôi, anh quyết không chịu ký tên đóng dấu vào tờ giấy thẩm định kết luận phán định cô ma nhỏ đã tạ thế qua đời, chỉ chấp nhận thừa nhận nàng đang nằm trong trạng thái mất tích chưa rõ tung tích mà thôi, cứ đều đặn ba tháng một lần anh lại tự mình lái chiếc xe ô tô bốn bánh lặn lội tìm kiếm đến cái ngọn núi tuyết quanh năm giá rét này để tìm kiếm dò xét tung tích bóng dáng của cô ma nhỏ.

Lý trí của một người trưởng thành tỉnh táo liên tục mở lời nhắc nhở dằn vặt anh rằng cô ma nhỏ tuyệt đối vô phương có lấy một tia hy vọng may mắn sống sót sống sót nào cả đâu, thế nhưng cái sợi dây tình cảm nồng nàn sâu thẳm nơi cõi lòng lại khiến anh vô phương buông bỏ buông xuôi cái sự cố chấp điên cuồng này được.

"Viên Viên." Anh kính cận đ.á.n.h lái tấp xe vào bên bờ lề đường ngay dưới chân ngọn núi tuyết quanh năm giá rét, nhanh tay nắm trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng kéo kéo, rồi khoác chiếc ba lô hành lý lên vai mở lời: "Đi thôi nào."

Hai đứa bọn họ cùng nhau sải bước đi bộ nương theo cái con đường mòn quen thuộc mà anh kính cận đã từng tự mình lặn lội đi qua đi lại không biết bao nhiêu vạn lần trong quá khứ kia, chậm rãi từng bước từng bước một tiến lên phía trên đỉnh núi cao.

Vào cái mùa thời tiết này trong năm, trên ngọn núi tuyết hầu như vẹn nguyên chẳng có lấy một bóng dáng con người nào qua lại cả thảy.

Anh kính cận vừa sải bước đi bộ vừa khẽ khàng nhỏ giọng cất tiếng gặng hỏi cô ma nhỏ bên cạnh: "Viên Viên, cô hiện tại liệu có còn giữ lại chút ấn tượng ký ức nào về cái vị trí địa điểm giấu xác thể xác của mình ở cái xó xỉnh nào không thế?"

Cô ma nhỏ nhìn quanh bốn bề vách núi một hồi lâu với gương mặt hoang mang m.ô.n.g lung hoang mang vô cùng, rồi khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ nhắn.

"Tôi thực sự là chẳng còn một chút ấn tượng ký ức nào cả đâu anh ơi."

"Chẳng sao cả đâu cô ơi, chúng ta cứ việc từ từ chậm rãi tìm kiếm là được rồi mà."

Càng di chuyển lên phía trên cao đỉnh núi, điều kiện khí hậu thời tiết lại càng trở nên giá rét thấu xương thấu tủy hơn bao giờ hết.

Cô ma nhỏ bị cái lạnh thấu xương hành hạ làm cho toàn thân run lên bần bật, gương mặt nhỏ nhắn ngày một thêm phần trắng bệch cắt không còn giọt m.á.u t.h.ả.m hại vô cùng.

Anh kính cận thấy vậy vội vàng mở ba lô hành lý lôi ra một chiếc áo khoác bông dày cộp quấn c.h.ặ.t bảo vệ cơ thể nàng lại, cô ma nhỏ lúc này mới cảm nhận được đôi phần hơi ấm dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể.

Hai đứa bọn họ cứ việc vừa đi vừa dừng nghỉ ngơi thư thái, cứ hễ gặp phải trạm tiếp tế cứu hộ dọc đường là lại tấp vào nghỉ chân một lát.

Biết đâu chừng là vì cái điều kiện khí hậu trên ngọn núi tuyết thực sự là quá mức giá rét thấu xương đi, hoặc giả là vì cái mùa du lịch này quá mức ế ẩm đìu hiu vắng vẻ, thành ra suốt chặng đường dài leo núi vừa qua hai đứa bọn họ gặp phải số lượng vong hồn hư ảo vất vưởng dọc đường vô cùng ít ỏi hiếm hoi, đếm trên đầu ngón tay mà thôi.

Có một con ma vất vưởng dọc đường chẳng thèm lao lên tấn công gây hấn làm gì hai đứa cả, ngược lại còn đứng chôn chân một chỗ dùng một ánh mắt vô cùng sâu xa u tối nhìn chừng trừng vào cô ma nhỏ một hồi lâu rồi mở lời phán một câu đầy ẩn ý: [Thừa cơ hội lúc này mau ch.óng co giò chạy thục mạng rời khỏi nơi này đi, vẫn còn vẹn nguyên kịp thời đấy cô em ơi.]

Lời vừa dứt liền quay người rảo bước rời đi mất hút không một dấu vết.

Thế nhưng cái việc tìm kiếm thấy được thể xác xác thịt của cô ma nhỏ dẫu sao thì cũng là cái mục đích tối thượng bắt buộc phải hoàn thành cho bằng được cơ mà.

"Cô hiện tại đã nhớ ra được thêm chút chi tiết ký ức nào nữa chưa thế hả?" Anh kính cận lại một lần nữa lên tiếng gặng hỏi nàng.

Bốn bề vách núi vẹn nguyên thảy đều rơi vào trạng thái im lặng tĩnh mịch đáng sợ, thỉnh thoảng mới loáng thoáng nghe thấy tiếng một chú chim hoang dã nào đó khẽ đặt chân đậu lên cành cây làm rơi rụng xuống nền tuyết những tiếng động "lạt xạt" nhỏ nhoi mà thôi.

Nàng nhớ lại, hình như vào cái thời điểm đó xung quanh nơi nàng đứng có đông đảo biết bao nhiêu là người tụ tập, rồi sau đó... rồi sau đó có những tràng tiếng la hét thét gào kinh hoàng khiếp đảm vang lên, có tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết khóc than vang trời, có một cậu nhóc con nhỏ nhắn đang khóc lóc t.h.ả.m thiết t.h.ả.m thương vô cùng, nàng liền nhanh tay giơ cánh tay nhỏ nhắn ra kéo kéo cậu ta một phát cứu mạng, ngay giây tiếp theo sau đó vẹn nguyên trước mắt nàng thảy đều biến chuyển thành một màu trắng xóa ngợp trời của tuyết lở đổ ập xuống thiêu rụi mọi thứ.

Cái điều kiện thời tiết thực sự là lạnh lẽo vô cùng tận, lạnh thấu xương thấu tủy thấu tận thâm căn cố cốt, bóp nghẹt đóng băng thảy mọi tế bào tủy xương lại hoàn toàn vậy á, nàng hình như đang nằm im lìm bên trong một gian sơn động nhỏ nhắn khuất nẻo, phía trên đỉnh đầu có biết bao nhiêu là những khối đất đá cùng cành cây落木 gãy đổ thô bạo che chắn bao bọc kín mít lấy cơ thể nàng thảy hết.

Nàng vẫn còn nhớ như in cái chi tiết thâm thâm tâm luôn dấy lên một thứ niềm tin mãnh liệt cho rằng chắc chắn đang có một ai đó đang chôn chân nằm im chờ đợi hình bóng nàng quay trở về, nàng quyết không chịu nhắm nghiền hai mắt buông xuôi số phận, thế nhưng cái cơn buồn ngủ bập bùng bủa vây quá mức khủng khủng khiếp đi, thành ra nàng rốt cuộc cũng chẳng chống chọi nổi nữa mà thiếp đi ngủ say mất tiêu lúc nào không hay...

"Hình như là một gian sơn động nhỏ nhắn khuất nẻo anh ơi, phía trên đỉnh sơn động có đầy rẫy biết bao nhiêu là lớp tuyết dày cộp che chắn bao bọc kín mít, lại còn có cả cành cây gỗ mục gãy đổ nữa cơ..."

Anh kính cận chăm chú lắng nghe thấu suốt từng lời nói câu chữ của nàng thốt ra, trầm ngâm suy nghĩ cân nhắc một hồi lâu, rồi lôi tấm bản đồ địa hình vẽ chi tiết mà bản thân đã từng dán mắt nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu vạn lần trong quá khứ ra xem xét đối chiếu tra cứu một hồi, cuối cùng khoanh tròn định vị chính xác một cái vị trí địa điểm mục tiêu trên bản đồ.