Anh kính cận giơ tay lau lau vệt bụi bám trên mặt tròng kính, rồi bắt đầu lật giở từ trang sách đầu tiên tiên phong, chăm chú quan sát đọc vô cùng đàng hoàng nghiêm túc thấu suốt.

Bên trong cuốn 《Vong Hồn Ghi Chép Bản》 ghi chép đầy rẫy vô vàn những câu chuyện ly kỳ lý thú có liên quan mật thiết đến vong hồn hư ảo, thảy đều do chính tay tác giả đã phải tốn biết bao nhiêu tâm tư công sức mưu kế đi khắp nơi lặn lội tìm kiếm thu thập về.

Chỉ riêng những cái chương mục có liên quan mật thiết đến cái công cuộc ký kết khế ước định ước thôi là cũng đã lên tới mười mấy điều khoản rồi, anh kính cận細細 chăm chú quan sát đọc thấu suốt từng điều một, có những người dùng giọt m.á.u đào để lập khế ước thành, có những người lại dùng sợi tóc mây để lập khế ước thành, thế nhưng lật tìm mỏi rã cả mắt ra cũng chẳng thấy có lấy một cái điều khoản nào ghi chép về cái phương thức dùng nụ hôn sâu để lập khế ước thành cả.

Ngay tại cái trang sách cuối cùng của cuốn sách, đã bị ai đó cố tình thẳng tay xé rách mất tiêu cả một chương lớn rồi, chẳng biết rõ ràng bên trên đó ghi chép cái nội dung bí thuật gì nữa đây.

"Ái chà chà, anh vạn lần đừng có suốt ngày cứ suốt ngày nhíu c.h.ặ.t hàng chân mày lại như ông cụ non thế kia có được không hả." Cô ma nhỏ chẳng biết đã trôi nổi chạy tới bên cạnh anh từ lúc nào, khẽ giơ ngón tay thon dài ra b.úng nhẹ một phát rõ đau vào giữa trán anh giải sầu.

"Ừm, được rồi." Anh kính cận buông cuốn sách trên tay xuống bàn, quay sang hướng ánh mắt nhìn nàng cất tiếng gặng hỏi: "Hôm nay cô tính toán muốn ăn uống cái món gì đây hả?"

"Muốn ăn..." Cô ma nhỏ bắt đầu bay bổng trí tưởng tượng tự mình sáng chế nhào nặn ra những cái tên món ăn kỳ quái lạ lùng khôn tả xiết: "Món Gà Cay Phi Thiên Siêu Cấp Vô Địch Đại Ma Vương quyện cùng món Củ Cải Khô Chua Ngoa Lăng Lộn Điên Cuồng."

"Được rồi." Anh kính cận khẽ nâng nâng gọng kính cận lên một chút, xem chừng có vẻ như đã quá mức quen thuộc thích ứng với cái tật xấu quái gở này của nàng rồi.

Ngay vào cái khoảnh khắc anh đang tính toán cầm chiếc điện thoại di động lên để đặt mua nguyên liệu thực phẩm đồ đạc, thì bỗng nhiên có một bóng hình hư ảo xuyên qua cánh cửa lớn, đột ngột xuất hiện hiển hiện ngay trước mặt hai đứa bọn họ.

Đó là một con ma nữ, một con ma nữ sở hữu mái tóc dài thướt tha xõa tung rũ rượi, gương mặt trắng bệch cắt không còn giọt m.á.u, ánh mắt âm u lạnh lẽo đáng sợ vô cùng.

"Sao chị lại lặn lội mò tới tận nơi này thế kia?" Cô ma nhỏ vừa nhìn thấy hình bóng nàng một cái là lập tức vui sướng hân hoan khôn xiết v.út một cái lao tới chào đón.

"Đây là..." Anh kính cận bày ra cái bộ dạng cảnh giác cao độ phòng bị găm găm, nhanh tay kéo cô ma nhỏ ra phía sau lưng mình che chắn.

[Xem ra cái công cuộc ký kết khế ước định ước của cô đã diễn ra thành công mỹ mãn xong xuôi rồi đấy nhỉ, bằng không thì một kẻ phàm phu tục t.ử như hắn làm sao có thể có cái diễm phúc nhìn thấy được hình bóng của tôi cơ chứ.] Con ma nữ hướng ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy nhau của hai đứa bọn họ, khẽ nở một nụ cười nhẹ: [Cái vận khí số mệnh của cô quả thực là tốt đẹp hơn tôi rất nhiều rồi đấy.]

"Đây chính là cái người chị ma tốt bụng mà tôi đã từng có diễm phúc được quen biết trước đây đấy anh ơi." Cô ma nhỏ yếu ớt giơ tay kéo kéo vạt áo anh kính cận lấp l.i.ế.m giải thích: "Chị ấy đã ra tay trợ giúp giúp đỡ cho tôi biết bao nhiêu là việc thảy đấy."

Cô ma nhỏ liến thoắng cái miệng kể lể một tràng dài về cái việc con ma nữ đã phát hiện ra hình bóng nàng thế nào, rồi lại cùng nàng trải qua chuỗi ngày trôi nổi vất vưởng đầu đường xó chợ đi khắp nơi ra làm sao, cuối cùng tháp tùng đưa nàng tới tận cái thành phố trạch t.ử nhà anh kính cận tọa lạc này xong xuôi rồi thì mới chịu quay trở về nơi trú ngụ của mình.

"Nơi trú ngụ sao?" Anh kính cận cất tiếng gặng hỏi: "Là một cái nơi trú ngụ giống hệt như tòa trạch t.ử này của tôi đây có phải không hả?"

[Vạn lần không phải đâu anh trai ơi.] Con ma nữ cất tiếng đáp lời: [Thế nên tôi mới mở miệng cảm thán ca tụng cái vận khí số mệnh của cô nàng này tốt đẹp đến nhường nào chứ. Thế mà lại có thể thực sự tìm kiếm thấy được anh để tiến hành ký kết khế ước định ước thành công.]

"Cái khế ước định ước này..." Anh kính cận khẽ nhíu c.h.ặ.t hàng chân mày lại: "Rốt cuộc là mang cái công dụng bí thuật gì thế hả?"

[Anh trai vạn lần đừng có quá mức căng thẳng lo sợ làm gì cho mệt xác.] Con ma nữ tiếp lời: [Trước đây vì muốn dập tắt hoàn toàn cái ý niệm hoang tưởng huyễn hoặc trong đầu cô nàng này nên tôi mới cố tình mở miệng nói quá phóng đại cái sự thật về khế ước lên mà thôi, vạn lần không ngờ tới cô ấy lại có thể thực sự tìm kiếm thấy được anh.]

[Cái khế ước định ước này, muốn đạt thành công viên mãn thì cái điều kiện tiên quyết đi kèm quả thực là vô cùng vô cùng vô cùng hà khắc nghiêm ngặt luôn đấy.] Nàng cố tình dùng liên tiếp ba cái từ "vô cùng" để nhấn mạnh cái mức độ khủng khiếp của vấn đề.

[Điều kiện tiên phong trước nhất, phía vong hồn bắt buộc phải là một con ma lương thiện hoạt bát, suốt cuộc đời chưa bao giờ làm ra bất kỳ hành vi sai trái độc ác hại người nào cả thảy. Điều kiện tiếp theo, con ma này bắt buộc phải tích tụ được đầy rẫy biết bao nhiêu là những chấp niệm sâu nặng khắc cốt ghi tâm gối đầu thì mới có đủ sức mạnh chống chọi lại cái quy luật luân hồi đầu t.h.a.i chuyển kiếp mà tiếp tục lưu lại nhân gian, dẫu cho có lưu lại nhân gian đi chăng nữa thì bọn họ cũng thường xuyên rơi vào cái cảnh ngộ cô hồn dã quỷ vất vưởng đầu đường xó chợ do vô phương tìm kiếm thấy được bến đỗ bình yên, kết cục cuối cùng thảy đều là hồn bay phách tán biến mất hút hoàn toàn mà thôi. Bắt buộc bắt buộc trên thế gian này phải vẹn nguyên có một ai đó luôn một lòng nằm im chờ đợi hình bóng hắn quay trở về, thì mới có khả năng dẫn đường chỉ lối cho hắn tìm kiếm thấy được lối về nhà.]

"Cái khế ước định ước này, rốt cuộc là mang cái lợi ích công dụng gì thế hả?" Anh kính cận khẽ nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô ma nhỏ gặng hỏi.

[Cái khế ước định ước này, chính là một cái sợi dây sợi nhớ sợi thương sợi cáp kết nối tâm linh kết nối trực tiếp giữa hai thế giới người và ma, một khi đã đạt thành công viên mãn rồi thì người đàn ông coi như đã đặt một nửa bàn chân bước vào thế giới của cõi âm rồi, thế nên anh mới có cái diễm phúc nhìn thấy được hình bóng của tôi đây. Còn phía vong hồn cũng đồng nghĩa với việc đã đặt một nửa bàn chân bước vào thế giới của nhân gian rồi, nếu như cái thể xác xác thịt của cô ấy vẫn còn được bảo tồn vẹn nguyên nguyên vẹn hoàn hảo không sứt mẻ gì, thì cô ấy hoàn toàn có thể nương theo cái sợi dây sợi cáp kết nối này mà thuận buồm xuôi gió nhập hồn quay trở về bên trong thân xác của chính mình hồi sinh sống lại. Mà cái hồi trước tôi vô tình nhặt được hình bóng cô ấy là ở ngay trên một ngọn núi tuyết quanh năm giá rét, thiết nghĩ cái thể xác của cô ấy chắc là vẫn còn được bảo tồn khá là vẹn nguyên nguyên vẹn hoàn hảo đấy chứ nhỉ?]

[Thế nhưng, vào cái thời điểm trước khi cô ấy có thể thực sự hồi sinh sống lại hoàn toàn, chắc chắn sẽ có biết bao nhiêu là những loại cô hồn dã quỷ ác ma tàn nhẫn khác thèm khát nhỏ dãi chực chờ dòm ngó muốn nuốt chửng lấy cái linh hồn thanh khiết của cô ấy đấy nhé.] Con ma nữ khẽ nở một nụ cười quỷ dị đầy âm u đáng sợ: [Sẽ có vô vàn những loại cô hồn dã quỷ vất vưởng đầu đường xó chợ điên cuồng lao thẳng vào bên trong tòa trạch t.ử nhà anh, chỉ muốn một hớp nuốt chửng tiêu diệt sạch sành sanh cô ấy mà thôi. Thấy chưa kìa... Con ma tiên phong thứ nhất đã mò tới nơi rồi kìa.]

Lời vừa dứt, mái tóc dài xõa tung rũ rượi của con ma nữ bỗng chốc tung bay bạt mạng khắp phòng, trên đôi bàn tay nàng đột ngột mọc ra những chiếc móng vuốt thon dài sắc lẹm, nàng vung tay c.h.é.m mạnh một phát vào khoảng không gian trống trải trước mặt, một cái bóng đen kịt u tối đang chực chờ lao tới bỗng chốc bị cú c.h.é.m đ.á.n.h trúng phát ra một tiếng "xoẹt" rồi biến mất hút hoàn toàn không một dấu vết.

[Khoảng thời gian tiếp theo sau này, sẽ còn có thêm biết bao nhiêu là những loại cô hồn dã quỷ vất vưởng khác mò tới nơi này nữa, bọn họ vốn dĩ đâu có chịu sự chế ngự giới hạn của các quy luật vật lý thông thường đâu cơ chứ, nếu như để cho bọn họ thuận lợi nuốt chửng tiêu diệt sạch sành sanh cô ấy thì thảy mọi công sức mưu kế tính toán bấy lâu nay của hai đứa thảy đều đổ sông đổ biển hết sạch sành sanh luôn rồi. Linh hồn của tôi cũng đã sắp sửa đến cái thời khắc giới hạn phải tiêu tán biến mất hoàn toàn rồi, hai đứa tốt nhất là nên tự mình nhanh ch.óng vạch ra phương án đường đi nước bước mà tự cứu lấy mình đi thôi.]

"Chị đã sắp sửa phải tiêu tán biến mất hoàn toàn rồi sao?" Cô ma nhỏ nghe vậy bàng hoàng chấn động vô cùng, vội vàng lên tiếng gặng hỏi: "Tại sao lại có thể thành ra cái nông nỗi này cơ chứ, chị Uyển Uyển ơi?"

Cái con ma nữ tên gọi Uyển Uyển kia khẽ quay ngoắt cái đầu lại nhìn nàng nở một nụ cười nhẹ đầy chua xót: [Cái điều đó quả thực là điều hiển nhiên mà thôi con ơi, bởi vì cái người đàn ông luôn một lòng nằm im chờ đợi hình bóng tôi quay trở về năm xưa, vị Tạ lang quân báu vật của lòng tôi, vào cái thời điểm trước khi tôi kịp thời tìm kiếm thấy đường quay trở về bên cạnh anh ấy, thì anh ấy đã sớm nhắm mắt xuôi tay tạ thế qua đời mất tiêu từ lâu rồi còn đâu.]

Vừa mới nghe thấy con ma nữ kia mở miệng thốt ra cái tên gọi Uyển Uyển một cái, anh kính cận lập tức quay ngoắt cái đầu lại liếc nhìn cuốn 《Vong Hồn Ghi Chép Bản》 đang được đặt ngay ngắn trên mặt bàn viết một cái thật sâu.

Còn chưa kịp để cho cô ma nhỏ kịp hoàn hồn trở lại hoàn toàn, thì một cái bóng đen kịt u tối mới đã lại nhanh như chớp xuất hiện hiển hiện ngay trước bục cửa sổ kính rồi.

"Mau đi thôi mau đi thôi, hai đứa mình mau ch.óng trốn biệt tăm biệt tích vào bên trong kén chăn ấm áp đi anh ơi." Cô ma nhỏ cuống cuồng cả lên, giơ hai cái tay nhỏ nhắn ra sức kéo kéo tay anh kính cận định bụng chuồn lẹ vào phòng ngủ trốn tránh.

"Haiz, cô vạn lần đừng có hoang tưởng huyễn hoặc làm gì cho mệt xác nữa." Anh kính cận nặng nề thở dài một tiếng đầy bất lực: "Cái quy tắc vong hồn tuyệt đối không được làm hại con người đang nằm trong chăn kia vẹn nguyên thảy đều là do chính miệng tôi tự mình bịa đặt ra để lừa gạt qua mặt cô mà thôi, làm gì có cái sự thật đó đâu cơ chứ."

"Hả?!" Cô ma nhỏ cuống cuồng cả lên: "Sao lại có thể là do chính miệng anh tự mình bịa đặt ra được cơ chứ?"

"Cái chuyện đó để sau này hãy bàn luận tiếp đi. Viên Viên, mau ch.óng đeo cái này vào tai cho tôi nhờ cái nào." Anh kính cận nhanh tay nhặt lấy chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng đặt ngay ngắn lên trên cái đầu nhỏ nhắn của cô ma nhỏ, rồi nhanh như chớp kéo tuột cả cơ thể nàng ra phía sau lưng mình che chắn bảo vệ.

Ngay vào giây tiếp theo ngay sau đó, anh kính cận nhanh tay lôi chiếc điện thoại di động trong túi ra, mở lên một đoạn bài hát sở hữu dải tần số âm thanh vô cùng kỳ quái lạ lùng hướng thẳng về phía cái bóng đen kịt u tối vừa mới phá cửa lao vào phòng kia mà phát tán. Nương theo từng tràng giai điệu tiếng hát truyền đi, cái bóng đen kịt u tối kia bỗng chốc giống như bị một nguồn sức mạnh vô hình nào đó bóp méo, toàn thân co rúm vặn vẹo biến dạng liên tục theo hình gợn sóngMode, cho đến tận cái thời khắc cuối cùng trước khi biến mất hoàn toàn, nó còn cố tình dốc hết sức bình sinh hét lớn một tràng gào thét ch.ói tai đầy oán hận: [Bà đây nhất định sẽ còn quay trở lại nơi này báo thù lợi hại hơn nữa cho mà xem...] Lời vừa dứt thì cũng là lúc nó biến mất hút hoàn toàn không một dấu vết.

"Vừa rồi rốt cuộc là đã xảy ra cái chuyện gì thế hả anh?" Cô ma nhỏ vội vàng giật phắt chiếc tai nghe chống ồn ra khỏi tai gặng hỏi, anh kính cận thấy vậy cũng nhanh tay tắt phụt đoạn nhạc đi.

"Bị dọa cho khiếp vía co giò chạy thục mạng mất tiêu rồi." Anh kính cận nhẹ nhàng đưa bàn tay thon dài ra xoa xoa vuốt ve hai bên tai nhỏ nhắn của nàng, mở lời giải thích: "Khoảng thời gian trước đây, bản thân tôi luôn một lòng tìm kiếm tra cứu tra cứu thảy mọi nguồn thông tin dữ liệu có liên quan mật thiết đến vong hồn hư ảo, cũng đã từng đích thân liên hệ kết nối với vài tòa phòng thí nghiệm trung tâm chuyên môn nghiên cứu về mảng linh hồn học thuyết rồi. Cô chẳng phải là vẹn nguyên hoàn toàn vô phương gánh chịu hay tiếp nhận nổi thảy mọi sự tấn công vật lý thông thường của con người đó sao? Thế nên tôi mới nảy sinh ra cái hoài nghi cho rằng cái loại sinh vật vong hồn hư ảo này vốn dĩ là có mối liên hệ mật thiết tồn tại nương tựa vào mảng tinh thần học thuyết, biết đâu chừng sẽ phải gánh chịu sự tác động chế ngự mạnh mẽ đến từ các loại sóng điện từ hay sóng âm thanh thì sao."

"Thế là tôi liền chủ động cung cấp chia sẻ một phần những cái chi tiết bất thường có liên quan mật thiết đến cô mà bản thân tự mình quan sát thu thập được cho bọn họ nghiên cứu, bọn họ liền dựa theo những cái chi tiết dữ liệu đó mà dốc lòng chế tác nhào nặn ra vài đoạn bài hát giai điệu được cho là có khả năng xua đuổi vong hồn trừ tà diệt ma vô cùng mạnh mẽ. Ban đầu cái thứ này đối với bản thân tôi quả thực là chẳng có cái lợi ích giá trị gì cho cam cả, bởi vì thâm tâm tôi chưa bao giờ nảy sinh ra cái ý định muốn xua đuổi hay tiêu diệt cô rời khỏi nơi này cả, thế nhưng..."