Cô ma nhỏ nghe vậy liền nhỏm thẳng người dậy, vươn hai cái tay nhỏ nhắn ra dùng hết sức bình sinh bấu c.h.ặ.t lấy hai bên má anh mà nhéo mạnh một phát rõ đau: "Anh mau ch.óng tự mình cảm nhận xem xét kỹ lưỡng xem nào, cái cảm giác đau đớn nhức nhối này mà là ảo giác ảo ảnh được cơ à?"
"Tôi vẹn nguyên là con người thật tồn tại hiển hiện bằng xương bằng thịt bằng xương bằng thịt hẳn hoi nhé, quyết không phải ảo giác ảo ảnh đâu nha!" Cô ma nhỏ dốc hết sức bình sinh hét lớn vào tai anh.
"Thế thì tốt quá rồi." Anh khẽ khàng lẩm bẩm tự nói một mình: "Tôi rốt cuộc cũng không còn phải chịu đựng cái cảnh ngộ cô độc một mình một bóng trên đời này nữa rồi."
"Anh từ trước đến nay vốn dĩ đâu có phải chịu cảnh một mình một bóng đâu cơ chứ." Cô ma nhỏ nở một nụ cười hì hì ha ha ghé sát cái gương mặt nhỏ nhắn lại gần sát bên cạnh anh, tiếp lời: "Anh có muốn cùng tôi tiến hành ký kết khế ước định ước luôn không thế, như thế thì tôi đã có thể vĩnh viễn vĩnh viễn ở lại bên cạnh bầu bạn chăm sóc cho anh suốt đời suốt kiếp được rồi."
"Cái khế ước định ước này, liệu có gây ra bất kỳ thương tổn tổn hại gì cho linh hồn cô không thế?" Anh kính cận cất tiếng gặng hỏi nàng.
Cô ma nhỏ nghe vậy bỗng chốc chợt nhớ tới cuộc đối thoại giao lưu giữa bản thân và một con ma nữ khác vào cái thời điểm trước khi đặt chân tá túc tại nơi này năm xưa.
Con ma nữ đó đã từng mở lời răn đe dặn dò nàng vô cùng nghiêm ngặt: [Vạn lần vạn lần đừng có mà điên cuồng dại dột tự mình mò tới ký kết khế ước với con người ta đấy nhé, cái điều đó đồng nghĩa với việc cô tự nguyện dâng hiến linh hồn chịu sự sai bảo điều hành của hắn, biến thành con ma riêng thuộc quyền sở hữu của người đàn ông đó đấy thôi.]
[Một khi khế ước đã được ký kết thành công xong xuôi rồi thì vào cái thời điểm trước khi người đàn ông đó cạn kiếp nhân sinh tạ thế qua đời, cô sẽ vạn lần vô phương bước chân vào cánh cửa luân hồi đầu t.h.a.i chuyển kiếp được nữa đâu, nếu như số mệnh hắn vô cùng trường thọ sống lâu trăm tuổi thì cô sẽ phải c.ắ.n răng chịu đựng cái cảnh ngộ biến thành cô hồn dã quỷ vất vưởng đầu đường xó chợ suốt mấy chục năm trời ròng rã đấy. Chỉ cho đến khi hắn chính thức nhắm mắt xuôi tay tạ thế qua đời thì cô mới có thể hoàn toàn được giải thoát mà thôi.]
[Tôi đã chấp nhận biến thành con ma riêng thuộc quyền sở hữu của người đàn ông đó rồi thì làm sao có thể coi là cô hồn dã quỷ vất vưởng đầu đường xó chợ được cơ chứ?] Cô ma nhỏ vẫn còn nhớ như in cái câu trả lời đanh thép của bản thân đáp trả lại lời nàng năm xưa.
Sâu thẳm thâm tâm nàng luôn vẹn nguyên dấy lên một thứ niềm tin mãnh liệt cho rằng chắc chắn đang có một ai đó đang chôn chân nằm im chờ đợi hình bóng nàng quay trở về, nàng bắt buộc phải nhanh ch.óng đi tìm kiếm thấy được hắn mới thôi.
Thế là nàng khẽ chớp chớp đôi mắt tròn xoe, nở một nụ cười rạng rỡ như hoa mùa xuân, lấp l.i.ế.m đáp lời anh: "Chẳng qua là một cái lời hẹn ước định ước nhỏ giữa hai đứa mình mà thôi mà."
"Vạn lần không có một chút thương tổn tổn hại nào đâu nha."
"Vậy thì..." Anh kính cận khẽ nâng nâng gọng kính cận lên định bụng mở miệng thốt ra câu chữ gì đó tiếp theo, thế nhưng còn chưa kịp nói hết câu thì cô ma nhỏ đã nhanh như chớp dùng hai cái tay nhỏ nhắn ấn mạnh hai bàn tay anh ghim c.h.ặ.t xuống mép ghế sofa, rồi dứt khoát cúi rạp cái thân hình nhỏ nhắn xuống, áp đôi môi nhỏ nhắn mềm mại dán c.h.ặ.t vào bờ môi anh trao một nụ hôn sâu.
Một luồng hơi lạnh nhè nhẹ bỗng chốc từ đâu ùa về vây hãm lấy tâm trí.
Đây chính là cái nụ hôn đầu tiên tuyệt mỹ diễm lệ nhất mà anh kính cận thu hoạch được kể từ sau khi cô ma nhỏ đặt chân tá túc tại tòa trạch t.ử này đến nay.
"Ái chà chà, hôn trúng đích rồi nhé." Cô ma nhỏ thẹn thùng vội vàng giơ hai cái tay nhỏ nhắn che kín mít cái gương mặt nhỏ nhắn lại, vui sướng hân hoan khôn xiết đứng tại chỗ xoay liền tù tì mấy vòng tròn liền.
Cái cảm giác ấm áp nồng nàn từ bờ môi anh truyền tới khiến thâm tâm nàng bỗng chốc lại dấy lên một thứ cảm giác hệt như bản thân đang được hồi sinh sống lại một lần nữa vậy á.
"Đây chính là cái phương thức cách thức tiến hành ký kết khế ước định ước của các người đó sao?" Anh kính cận trút một hơi thở dài nhẹ nhõm thườn thượt, giơ cánh tay dài ra nắm trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô ma nhỏ kéo kéo về phía trước người mình.
"Trước khi đặt chân tới nơi này, cô chắc chắn là cũng từng nảy sinh ra cái ý định muốn cùng kẻ khác tiến hành ký kết khế ước định ước như thế này rồi có phải không hả." Trong giọng nói của anh bỗng chốc ẩn chứa một tia lạnh lẽo buốt giá nhẹ nhàng ghen tuông.
Thế nhưng cô ma nhỏ lại chẳng mảy may phát giác ra cái chi tiết bất thường đó chút nào cả, nàng ung dung nằm bò ra mép ghế sofa ngay sát bên cạnh người anh kính cận, khẽ nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ nhắn, nở một nụ cười đắc ý hoan hỉ vô cùng: "Bị tôi lừa gạt qua mặt rồi nhé, anh chính là người đàn ông đầu tiên độc nhất mà tôi tìm kiếm thấy được trên cái cuộc đời này đấy, tôi vừa ra tay một phát là đã bách chiến bách thắng thành công mỹ mãn ngay lập tức rồi còn đâu."
Thực chất vẫn còn dư lại một câu nói thầm kín nữa, mà cô ma nhỏ quyết giữ kín trong lòng không chịu mở miệng thốt ra ngoài nửa chữ.
Chính là ngay từ cái nhìn đầu tiên khi mới giáp mặt nhìn thấy gương mặt anh kính cận năm xưa, thâm tâm nàng đã lập tức dấy lên một thứ nguyện vọng mãnh liệt muốn được ở lại bên cạnh bầu bạn chăm sóc cho anh suốt đời suốt kiếp, cùng anh tiến hành ký kết khế ước định ước để vĩnh viễn vĩnh viễn gắn bó khăng khít bên nhau không rời rồi.
"Ồ, hóa ra cô quả thực chính là một cái đồ đại ác ma tàn nhẫn mưu mô xảo quyệt mà." Anh kính cận âm thầm trút một hơi thở dài nhẹ nhõm thườn thượt, cất giọng nhẹ nhàng bâng quơ lấp l.i.ế.m: "Đã lừa gạt qua mặt dắt mũi tôi một vố t.h.ả.m hại khốn khổ đến nhường này rồi cơ chứ."
Cô ma nhỏ đã thực hiện cuộc phản công phản sát lần thứ hai thành công mỹ mãn vang dội rồi đấy thôi.
08
Kể từ sau khi cái công cuộc ký kết khế ước định ước diễn ra thành công mỹ mãn xong xuôi, anh kính cận bỗng nhiên đột ngột bắt đầu trở nên bận rộn rộn ràng một cách vô cùng kỳ quái lạ lùng.
Anh suốt ngày chạy qua chạy lại thư viện mượn về nhà đầy rẫy biết bao nhiêu là những chồng sách vở dày cộp nặng nề để ngồi nghiên cứu nghiền ngẫm tra cứu, lần nào cũng cắm đầu vào đọc sách đến tận nửa đêm rạng sáng mới chịu thôi.
Bên cạnh người anh lúc nào cũng mở sẵn chiếc máy tính xách tay, liên tục tìm kiếm tra cứu thảy toàn là những cái thứ thông tin kỳ quái lạ lùng khôn tả xiết.
Cô ma nhỏ thỉnh thoảng cũng nảy sinh lòng hiếu kỳ hứng thú đối với đống sách vở đó, chạy tới lật giở vài cuốn sách xem xét thử xem ra làm sao, kết cục lần nào cũng bị những cái tên sách kiểu như 《Mẹo dân gian kỳ bí diễn biến》, 《Nghiên cứu linh hồn học thuyết》, 《Sự ra đời và thực hiện khế ước》 làm cho chán ngán ghẻ lạnh mất sạch sành sanh hứng thú ngay lập tức.
"Anh không cần phải đi làm việc kiếm tiền nuôi thân nữa hay sao vậy?" Cô ma nhỏ mở lời bày tỏ sự hoang mang lo sợ vô cùng hiếu kỳ của mình. Thực chất thì ngay từ cái thời điểm ban đầu mới bước chân tá túc vào tòa trạch t.ử nhà anh kính cận này, thâm tâm nàng đã lập tức muốn thấu suốt biết rõ cái điều này rồi, tại sao anh kính cận suốt ngày chỉ biết ru rú trong nhà mà chẳng thấy đi làm việc kiếm tiền gì cả vậy chứ.
Bàn tay đang lật giở sách vở của anh kính cận bỗng chốc khựng lại mất một nhịp: "Cái công việc ngành nghề của tôi vốn dĩ là có liên quan mật thiết đến mảng phát minh sáng chế sáng tạo chế tác, trước đây quả thực là vô cùng bận rộn rộn ràng khôn xiết, thế nhưng hiện tại thảy mọi việc đều đã được thu xếp ổn định ổn thỏa đâu vào đấy hết rồi nên bản thân cũng được thảnh thơi nhàn hạ hơn rất nhiều."
Anh kính cận mở lời giải thích một cách vô cùng chung chung khái quát, cô ma nhỏ nghe xong xuôi quả thực cũng chẳng mảy may thông tỏ thấu suốt được cái gì cho lắm, thế nhưng cái điều đó cũng chẳng hề làm ảnh hưởng đến cái việc nàng tiếp tục mở to đôi mắt tròn xoe lấp lánh ánh sáng nhìn chừng trừng vào anh kính cận đầy ngưỡng mộ: "Nói như vậy tức là anh nhất định là một nhân vật vô cùng lợi hại tài ba lỗi lạc lắm có phải không hả."
"Cũng tạm ổn mà thôi." Khóe môi anh kính cận khẽ cong lên một nụ cười nhẹ bâng quơ: "Có thể đ.á.n.h bại hoàn toàn một kẻ lợi hại như tôi đây, thiết nghĩ cô mới chính là cái người tài ba lỗi lạc hơn rất nhiều đấy chứ."
Cái cô ma nhỏ tài ba lỗi lạc nghe vậy liền nở một nụ cười đắc ý hoan hỉ vô cùng, mãn nguyện vui sướng ôm khư khư chú mèo nhỏ vào lòng mở tivi lên xem bộ phim hoạt hình Tom và Jerry yêu thích.
Cái chú mèo nhỏ tên Bì Bì kia tính đến nay cũng đã được ba tuổi rồi, anh kính cận nói cái hồi nó mới được một tuổi thì nghịch ngợm phá phách kinh hoàng lắm, về sau này mới chịu ngoan ngoãn an phận thủ thường hơn đôi chút, dạo gần đây chẳng biết vì cớ gì lại bắt đầu giở chứng trở nên nghịch ngợm hoạt bát phá phách trở lại rồi.
Biểu hiện cụ thể rõ rệt nhất chính là cái việc nó cứ liên tục mò tới uống trộm nước bên trong ly cốc uống nước của anh kính cận, thẳng tay cào bới làm đảo lộn lộn xộn hết thảy đống sách vở ngăn nắp của anh, rồi nhảy tót lên trên người cô ma nhỏ quậy phá, bị nàng giơ tay phát cho một phát rõ đau vào m.ô.n.g một cái là lập tức co giò chạy thục mạng trốn biệt tăm biệt tích ngay phía sau lưng anh kính cận cứu mạng.
Anh kính cận khẽ ngước cái đầu lên khỏi đống sách vở chất cao như núi kia, hướng ánh mắt nhìn chừng trừng đầy suy tư về phía một người một mèo đang đùa giỡn rượt đuổi nhau inh ỏi khắp phòng khách kia, rồi đột nhiên lẩm bẩm tự nói một mình: "Nói đi cũng phải nói lại, nó dường như cũng giống như tôi, luôn vẹn nguyên một lòng nằm im chờ đợi hình bóng cô quay trở về nơi này vậy á."
Một luồng sáng thông tuệ bỗng chốc chợt lóe lên bên trong tâm trí, anh kính cận giống như vừa bừng tỉnh giấc tỉnh mộng sau một giấc ngủ dài, vội vàng giơ tay nhặt lấy một cuốn sách lên lật giở đến chính xác trang thứ hai trăm tám mươi sáu, bên trên trang sách rõ ràng ghi dòng chữ nắn nót: [Một vong hồn tích tụ chấp niệm quá mức sâu nặng khắc cốt ghi tâm, nếu như trên thế gian này vẫn còn vẹn nguyên một ai đó luôn một lòng nằm im chờ đợi hình bóng hắn quay trở về, thì vong hồn hư ảo tự khắc sẽ nương theo cái sợi dây sợi nhớ sợi thương tình cảm nồng nàn ấy mà tự mình tìm kiếm thấy được lối về bến đỗ bình yên.]
Hàng chân mày vốn dĩ luôn nhíu c.h.ặ.t bấy lâu nay của anh kính cận bỗng chốc khẽ giãn ra được đôi phần nhẹ nhõm.
Cuốn sách đó mang cái tựa đề là 《Vong Hồn Ghi Chép Bản》, cái tên gọi nghe qua quả thực có đôi phần chẳng đáng tin cậy chút nào cả, tác giả của cuốn sách là một người sống ở cái thời điểm cách đây gần một trăm năm về trước, bên trên trang sách chỉ vỏn vẹn ghi lại vài dòng chữ chữ ngắn ngủi, ghi rõ cái sự kiện ông ta đột ngột tạ thế qua đời ngay đúng vào cái ngày đại hôn thành thân của mình, sau khi c.h.ế.t đi thì được người thân trong gia đình dốc lòng thu thập xuất bản phát hành cuốn sách này ra thị trường.
Nhà xuất bản phát hành cuốn sách là một cái tòa soạn nhỏ bé vô danh tiểu tốt chẳng ai hay biết, đã sớm bị phá sản sập tiệm đóng cửa từ lâu rồi, số lượng ấn phẩm xuất bản phát hành ra thị trường vô cùng ít ỏi hiếm hoi.
Lý do duy nhất giúp cho cuốn sách này vẫn còn được trân trọng lưu giữ bảo tồn bên trong thư viện quốc gia cho đến tận ngày hôm nay, chẳng qua là vì cái năm xuất bản phát hành của nó quá mức lâu đời cổ kính mà thôi, xét về mặt giá trị bảo tồn cổ vật thì cũng coi như là có đôi chút giá trị sưu tầm mà thôi.