06
Sau khi bữa cơm trưa vui vẻ ấm áp khép lại xong xuôi, anh kính cận cất bước rảo bước đi lên phía trên bậc cầu thang gỗ.
Hắn có nhấp một chút rượu thanh mai thơm nồng, thành ra hai bên gò má lúc này đã sớm hắt lên vài vệt đỏ ửng nhẹ nhàng dễ thương vô cùng rồi, cô ma nhỏ cứ việc bám đuôi đi ngay phía sau lưng anh, thỉnh thoảng lại nghịch ngợm giơ cái tay nhỏ nhắn ra kéo kéo vạt áo xiêm y của anh một cái.
Trên tầng hai có một gian phòng ngủ nhỏ nhắn vô cùng tinh tế đẹp đẽ, anh kính cận dắt tay nàng bước chân vào bên trong phòng.
Cô ma nhỏ ngay từ cái nhìn đầu tiên đã lập tức đem lòng yêu thích cái nơi chốn bình yên này rồi.
Bốn bề vách tường được dán lớp giấy dán tường màu trắng sữa vô cùng thanh khiết sạch sẽ, ô cửa sổ kính đang mở hờ một nửa đón gió mát, bức rèm cửa sổ thêu hoa nhí xinh xắn được kéo gọn sang một bên bên cạnh, đứng từ cái góc độ này mà phóng tầm mắt nhìn xuống phía dưới thì có thể thu trọn vào tầm mắt cảnh tượng cả một vùng hoa nhài trắng xóa nơi cổng lớn đang rập rình đung đưa theo làn gió xuân nhẹ nhàng.
Ngay bên cạnh chiếc giường đệm lò xo lớn màu cam nhạt kia, có một chú mèo nhỏ giống mèo Anh lông ngắn màu xanh xám béo ị đang nằm bò ra đất, thong dong đưa cái lưỡi nhỏ nhắn ra l.i.ế.m l.i.ế.m chùi vuốt cái móng vuốt nhỏ của mình.
Nó sở hữu cái dung mạo ngoại hình hệt như đúc so với cái chú mèo trong mơ của cô ma nhỏ vậy á, vô cùng đáng yêu hoạt bát dễ thương, quả thực là vô cùng thích hợp để bế thốc vào lòng mà thong dong vuốt ve vuốt ve bộ lông mềm mại suốt cả một buổi chiều muộn mà không biết chán.
Cô ma nhỏ không kìm nén nổi bản tính tò mò liền vui sướng nhảy tót tới vây quanh bên cạnh chú mèo nhỏ, vươn cái tay nhỏ nhắn ra trêu đùa ghẹo nó. Mà chú mèo nhỏ kia dường như cũng có khả năng nhìn thấu thấy được hình bóng của cô ma nhỏ vậy á, vội vàng đưa cái móng vuốt nhỏ nhắn ra chạm chạm vào bàn tay nàng.
"Mày tên là Bì Bì có phải không hả? Xin chào mày nhé, tao tên là Viên Viên nè." Cô ma nhỏ ngồi xổm ngay trước mặt nó, đưa ngón tay thon dài ra chọc chọc vào cái đệm thịt hồng hào dưới chân nó, ra vẻ đàng hoàng nghiêm túc mở lời tự giới thiệu bản thân mình với mèo.
"Meo~" Chú mèo Bì Bì cất tiếng kêu đầy nịnh bợ, ngoan ngoãn đưa cái đuôi dài quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô ma nhỏ.
Anh kính cận khẽ cúi đầu xuống nhìn, sâu thâm thẳm nơi đáy mắt đong đầy vẹn nguyên ý cười ấm áp nồng nàn.
"Cô rốt cuộc cũng đã gặp được nó rồi nhé, đây có đúng là cái chú mèo nhỏ trong mơ mà cô hằng khao khát muốn có được không thế?"
"Ừm ừm." Cô ma nhỏ gật đầu lia lịa như bổ củi, nàng vội vàng vùi cả cái gương mặt nhỏ nhắn vào bên trong lớp lông mềm trên lưng chú mèo nhỏ: "Tôi xin phép được đa tạ cái lòng tốt của anh nhiều nhiều nhé, Bùi Thanh."
"Vạn lần không cần phải khách khí làm gì đâu cô ơi, ai bảo cô lại là con ma do chính tay tôi nuôi dưỡng cơ chứ." Hắn đang nói dở dang nửa câu thì bỗng nhiên đột ngột bẻ lái đổi giọng điệu một cái rõ nhanh.
"Ha ha ha, con ma của anh thì của anh thảy hết, vĩnh viễn vĩnh viễn thuộc về một mình anh quản lý nhé." Cô ma nhỏ vừa vui sướng dùng gương mặt cọ cọ qua lại vào mình chú mèo nhỏ vừa quay ngoắt cái đầu nhỏ nhắn lại nhìn, trong một phút tình cờ vô tình ánh mắt nàng chợt chạm phải một tấm ảnh chụp được đặt ngay ngắn trên chiếc tủ đầu giường.
Bên trong ảnh chụp là hình bóng của một người con gái sở hữu mái tóc dài thướt tha, đang hướng về phía ống kính máy ảnh nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ tươi tắn như hoa mùa xuân, hệt như đang chăm chú quan sát nhìn ngắm cái người chụp ảnh cho mình vậy á. Có một bàn tay thon dài lớn của người đàn ông xuất hiện lọt vào trong khung hình ảnh, đang bị người con gái dùng cả hai bàn tay nhỏ nhắn nắm c.h.ặ.t lấy kéo kéo, giống như đang làm nũng đòi nũng nịu vậy á.
Cái người con gái bên trong ảnh chụp này, nhìn qua trông quả thực có đôi phần vô cùng quen mắt lạ lùng quá đi mất.
Cô ma nhỏ thầm nghĩ ngợi như vậy trong bụng, vừa định bụng nhỏm người dậy bước tới xem xét kỹ lưỡng hơn một chút thì đã tai nghe thấy tiếng nói của anh kính cận truyền tới: "Đã tìm kiếm thấy chú mèo nhỏ trong mơ rồi thì chúng ta mau ch.óng thu dọn đồ đạc dắt theo chú mèo Bì Bì cùng hộp sườn xào chua ngọt hồi cung thôi nào."
Vừa mới nghe thấy ba cái chữ "sườn xào chua" thốt ra một cái, cô ma nhỏ lập tức quăng cái tấm ảnh chụp kia ra sau đầu bay mất hút không một dấu vết luôn rồi. Nàng nhảy phắt một cái nhỏm dậy, hướng về phía anh kính cận hét lớn: "Chúng ta mau ch.óng về nhà thôi nào!"
Thế là anh kính cận nhanh tay thu dọn đồ đạc ngăn nắp xong xuôi, dắt tay cô ma nhỏ bước ra ngoài mở lời chào tạm biệt ba con người kia để ra về.
Ngay vào cái thời khắc ly biệt tiễn đưa ấy, bầu trời cao bỗng chốc đột ngột chuyển vần âm u tối tăm lại hoàn toàn, gieo rắc xuống nhân gian những hạt mưa phùn li ti mỏng dính như tơ.
Anh kính cận nhanh tay bung chiếc ô che mưa lên che chắn, cô ma nhỏ ngoan ngoãn đứng nép mình dưới bóng ô, khẽ quay ngoắt cái đầu nhỏ nhắn nhìn lại phía sau lưng ngắm nghía bóng dáng ba con người gia đình ba người kia đang ngày một thêm phần nhạt nhòa mờ ảo theo khoảng cách xa dần, sâu thẳm thâm tâm nàng bỗng chốc đột ngột dâng lên một thứ cảm giác vô cùng kỳ quái lạ lùng khôn tả xiết, cứ thấy nghẹn ngào chẹn cứng nơi l.ồ.ng n.g.ự.c mà vô phương tìm từ ngữ nào thích hợp để diễn tả cho thấu suốt được.
Chiếc ô trong tay anh kính cận che chắn trọn vẹn phía trên đỉnh đầu nhỏ nhắn của nàng, những hạt nước mưa lạnh lẽo hắt vào làm thấm đẫm một bên bả vai nhỏ nhắn của anh.
Cho dù trong lòng anh thừa biết rõ một điều hiển nhiên rằng những hạt nước mưa kia vô phương làm ướt chạm tới cơ thể vong hồn hư ảo của cô ma nhỏ, thế nhưng hắn vẫn cứ không tự chủ được mà theo bản năng bẻ lái nghiêng chiếc ô hoàn toàn về phía bên nàng đang đứng che chắn.
Hệt như một loại phản xạ bản năng tự nhiên ăn sâu vào xương tủy vậy á.
07
Bầu trời ngày một thêm phần âm u tối tăm đáng sợ, cơn mưa phùn li ti lúc nãy giờ đây đã bỗng chốc biến chuyển thành một trận mưa rào xối xả trắng trời rồi.
Cũng may là tòa trạch t.ử nhà anh kính cận tọa lạc ở một vị trí cách đó không xa cho lắm, hai đứa bọn họ rảo bước đi bộ một hồi là đã sắp sửa đặt chân về tới nhà rồi.
Thế nhưng cái nồng độ cồn của rượu thanh mai thơm nồng kia lại chẳng hề theo cái quãng đường đi bộ ngắn ngủi vừa qua mà tiêu tán bớt đi chút nào cả, ngược lại còn bị ngọn gió lạnh bên ngoài thổi vào làm kích thích phát huy công lực hậu kính của rượu trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hai bên gò má trắng trẻo sạch sẽ của anh kính cận lúc này hệt như vừa bị một đứa trẻ nghịch ngợm nào đó quệt lên vài vệt nước cốt hoa hồng đỏ rực diễm lệ vậy á, hắt lên một sắc đỏ vô cùng mê người cuốn hút.
Đôi mắt anh bỗng chốc trở nên mơ màng m.ô.n.g lung hoang mang vô cùng, ngoan ngoãn chịu để cho cô ma nhỏ dắt tay dắt bước chân vào bên trong nhà, toàn thân vẫn cứ nằm trong trạng thái lơ mơ lửng lơ trên mây trên khói.
"Ái chà chà." Cô ma nhỏ dùng hai cái tay nhỏ nhắn đỡ c.h.ặ.t lấy bả vai anh, lầm bầm lẩm bẩm mở lời oán trách oán hận: "Làm sao mà anh lại biến thành cái bộ dạng say khướt lửng lơ con cá vàng thế này rồi cơ chứ."
Anh kính cận khẽ tựa cái trán rộng lớn vào bên cạnh hõm cổ nhỏ nhắn của nàng, cất giọng trầm thấp trầm khàn gặng hỏi: "Viên Viên, cô vẫn còn ở nơi này có phải không hả?"
"Tôi vẫn luôn ở nơi này mà."
"Cô sẽ cứ việc ở lại cái nơi này canh giữ, quyết không bao giờ lén lút chuồn đi nơi khác nữa có phải không hả?"
"Ái chà chà, tôi thì có thể chuồn đi đâu được cơ chứ hả cái đồ ngốc này."
"Cô thực sự là có tồn tại hiển hiện trên cái cuộc đời này thật sao? Đây quyết không phải là cái thứ ảo giác ảo ảnh do chính bản thân tôi hoang tưởng huyễn hoặc ra đó chứ?" Giọng điệu của anh lúc này nghe quả thực là vô cùng yếu ớt đáng thương tủi hờn vô cùng, toàn thân tỏa ra cái khí chất tủi thân khốn khổ t.h.ả.m hại vô cùng.