Nàng khẽ quay đầu lại hướng ánh mắt nhìn thẳng vào anh.

"Tặng người đóa hoa nhài, nguyện người mãi không rời xa."

"Tặng người đóa hoa nhài, nguyện người mãi không rời xa."

Hai tràng thanh âm đồng thời vang lên rồi cùng nhau rơi rụng biến mất vào hư không.

Cô ma nhỏ chạm phải ánh mắt của anh kính cận, anh đang chăm chú quan sát nhìn thẳng vào mắt nàng không rời nửa phân.

Ngọn gió mát bỗng chốc ngừng thổi, thời gian không gian xung quanh dường như đang rơi vào trạng thái ngưng đọng tĩnh lặng hoàn toàn vậy á, thâm thẳm sâu trong đôi mắt anh giống như đang ẩn chứa cả một đại dương bao la rộng lớn sóng vỗ rập rình, chỉ cần liếc nhìn một cái thôi là đủ khiến con người ta tự nguyện chìm đắm c.h.ế.t chìm bên trong đó suốt đời suốt kiếp không muốn thoát ra rồi.

Trái tim của nàng dường như đang đập thình thịch thình thịch liên hồi, thế nhưng cái điều này quả thực là vô cùng kỳ quái lạ lùng quá đi mất, nàng hiện tại rõ ràng đã là một vong hồn hư ảo rồi cơ mà, làm sao có thể nảy sinh ra cái nhịp đập tim của con người bình thường được cơ chứ?

"Tít tít."

Một tràng tiếng chuông ngắn ngủi đột ngột vang lên bên tai, thẳng tay đập tan cái cảnh tượng ngưng đọng tĩnh lặng mỹ lệ diễm lệ vừa rồi.

Một chiếc xe đạp công cộng dừng bánh ngay bên cạnh, một giọng nam trẻ trung vang lên: [Anh Bùi Thanh, sao anh lại đứng thẫn thờ ở ngay trước cửa nhà thế kia, mau ch.óng bước chân vào trong nhà đi thôi.]

Đó là một cậu chàng thanh niên trẻ tuổi hoạt bát, khoác trên mình bộ y phục sơ mi trắng tinh khôi sạch sẽ, toát lên vẹn nguyên cái khí chất thư sinh học đường đầy nhiệt huyết.

Cậu ta nhanh tay lôi chùm chìa khóa ra mở khóa cánh cửa lớn màu nâu kia, vừa sải bước đi vào trong nhà vừa oang oang cái miệng hét lớn: [Cha mẹ ơi, anh Bùi Thanh tới chơi nhà mình nè.]

Một cặp vợ chồng trung niên từ gian phòng phía sau phòng khách rảo bước đi ra ngoài chào đón, đon đả mở lời: [Ái chà chà, Tiểu Thanh tới chơi đấy cơ à, mau vào trong nhà ngồi chơi xơi nước đi con, lâu lắm rồi không thấy con ghé qua chơi nhà cô chú đấy nhé, chắc là lâu lắm rồi không được nếm trải hương vị những món ăn ngon do chính tay cô nấu nướng chuẩn bị rồi có phải không hả.]

Anh kính cận còn chưa kịp mở miệng thốt ra câu chữ đáp lời nào cả thì cả ba người bọn họ đã lập tức ríu rít bận rộn rộn ràng cả lên rồi.

Anh kính cận bỗng chốc nghẹt mặt ra đơ lâm sàng mất một lúc lâu, quay đầu lại nhìn về phía cô ma nhỏ đang bị ba người bọn họ ngó lơ ghẻ lạnh hoàn toàn ở một bên cạnh kia.

"Bọn họ hoàn toàn vô phương nhìn thấy hình bóng của cô sao?"

"Ái chà chà, cái đồ ngốc nghếch này."

Cô ma nhỏ bực dọc giơ tay vỗ mạnh một phát rõ đau vào bả vai anh, cất giọng hậm hực: "Anh tưởng ai ai trên đời này cũng đều có cái diễm phúc nhìn thấy được vong hồn hư ảo chắc, anh là nhờ có đôi mắt âm dương nhãn bẩm sinh gối đầu thì mới nhìn thấy được tôi thôi nhé."

Lời vừa dứt, nàng liền lập tức vui sướng hân hoan khôn xiết nhanh chân chạy tót vào trong gian bếp nhỏ, bám đuôi theo cậu chàng thanh niên kia để vào xem xét tham quan xem thực đơn món ăn ngon ngày hôm nay thảy gồm có những cái gì.

Phía sau lưng nàng, anh kính cận đứng chôn chân tại chỗ một hồi lâu, rốt cuộc cũng chậm rãi đưa tay tháo chiếc kính cận trên mắt xuống, giơ tay che kín mít đôi mắt lại, lẩm bẩm tự nói một mình: "Thế nhưng, bản thân tôi vốn dĩ đâu có sở hữu cái đôi mắt âm dương nhãn bẩm sinh nào đâu cơ chứ."

05

Cô ma nhỏ nhanh chân chạy tót vào trong gian bếp nhỏ, cậu chàng thanh niên kia đang đứng bên cạnh bục bếp, phụ giúp mẫu thân lấy đường chỉ tôm đen thui lui ra ngoài, còn ông bố với mái tóc bờ xờ rối tung thì cứ chạy qua chạy lại lăng xăng muốn giúp một tay, kết cục bị bà vợ thẳng tay vỗ một phát rõ đau đuổi thẳng cổ ra ngoài.

[Ái chà chà, cái ông này tốt nhất là đừng có ở đây mà thêm dầu vào lửa làm vướng chân vướng tay người ta nữa, mau ch.óng rảo bước ra ngoài phòng khách pha một ấm trà ngon hầu hạ Tiểu Thanh đi, đừng có để người ta phải ngồi chơ vơ một mình ngoài đó.]

[Ấy, được được, vạn lần tuân lệnh bà xã.]

Ông bố vội vàng rụt hai cái tay lại, lôi từ trong tủ bếp ra một hộp trà hồng trà thơm ngon, rồi rảo bước đi ra ngoài phòng khách.

"Phù phù..." Cô ma nhỏ trút một hơi thở dài nhẹ nhõm thườn thượt, tuy rằng cái gian bếp nhỏ này cũng chẳng phải là chật chội gì cho cam, thế nhưng cả bốn con người cùng chôn chân chen chúc một chỗ ở đây thì quả thực là làm vướng mắt cản trở cái công cuộc tham quan ngắm nghía đồ ăn ngon của nàng quá đi mất.

"Sườn xào chua ngọt nè, tôm hấp tỏi thơm lừng, đậu hũ trộn trứng bắc thảo nữa cơ chứ... Hi hi, toàn là những món ăn ngon đúng cái gu sở thích của tôi thôi hà."

Cô ma nhỏ đứng bên bục bếp dán c.h.ặ.t đôi mắt vào đống nguyên liệu thực phẩm, cái miệng nhỏ nhắn liên tục lầm bầm lẩm bẩm đọc to rõ ràng từng cái tên món ăn ra một.

Người phụ nữ trung niên đang bận rộn nấu nướng thắt nút ở bục bếp bỗng chốc dừng hẳn động tác tay lại, gương mặt thoáng hiện vẻ hoang mang lo sợ hướng mắt nhìn về phía con trai gặng hỏi: [Tiểu Phương, con vừa rồi có nghe thấy cái tiếng động gì lạ lùng không thế...]

[Nghe thấy cái gì cơ ạ?]

Cậu chàng thanh niên tên Tiểu Phương ngơ ngác ngẩng cái đầu nhỏ nhắn lên nhìn, cậu ta vừa mới lỡ tay làm đứt một đường chỉ tôm đen thui lui nên hiện tại trong lòng đang có chút áy náy sợ hãi vô cùng.

[Thôi bỏ đi, chắc là do dạo gần đây tai mẹ bị ù xuất hiện ảo giác ảo thính rồi cũng nên.] Bà ta khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ nhắn, rồi tiếp tục bắt tay vào công việc nấu nướng bận rộn rộn ràng của mình.

"Oa, món khoai tây bào sợi xào cay kìa, nhớ cho thêm thật nhiều ớt vào cho nó đậm đà hương vị nhé."

Cô ma nhỏ nhích người lại gần sát bên cạnh người phụ nữ trung niên, ghé tai nhỏ giọng đưa ra lời khuyên bảo góp ý.

Động tác tay của người phụ nữ bỗng chốc khựng lại mất một nhịp, vội vàng giơ tay nhặt lấy một nắm ớt tươi băm nhỏ bỏ vào trong nồi xào nấu.

"Khoan đã khoan đã, cho nhiều ớt quá mức rồi kìa anh ơi." Cô ma nhỏ cuống cuồng cả lên.

Người phụ nữ trung niên nhanh tay chế thêm một chút nước lọc vào trong nồi, rồi tiếp tục đảo đều tay vài cái, hương vị cay nồng quyện cùng mùi thơm phức của khoai tây xào bỗng chốc tỏa ra ngào ngạt khắp gian bếp nhỏ.

[Mẹ ơi, sao tự dưng mắt mẹ lại đỏ hoe ướt đẫm lệ thế kia?]

[Chẳng sao cả, bị khói bếp bay vào mắt làm cay mắt chút thôi con.]

Bên trong gian bếp nhỏ không khí lao động bận rộn rộn ràng sục sôi bao nhiêu, thì ngoài phòng khách bầu không khí lại trầm lặng tĩnh mịch bấy nhiêu, thỉnh thoảng mới loáng thoáng nghe thấy một vài câu chữ vụn vặt cùng tiếng va chạm chan chát giữa muôi xẻng và nồi gang truyền tới mà thôi.

Người đàn ông trung niên chậm rãi rót một chén hồng trà ấm nóng, đặt ngay ngắn trước mặt anh kính cận, cười mở lời: "Sao hôm nay trông đôi mắt Tiểu Thanh lại đỏ hoe mệt mỏi thế kia, dạo gần đây hay thức đêm thức hôm lắm có phải không hả?"

"Dạo gần đây công việc của con quả thực là có đôi phần bận rộn rộn ràng quá mức."

Anh kính cận mở lời thoái thác lấp l.i.ế.m đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác: "Đúng rồi chú ơi, chuyến này ghé qua chơi nhà con tính toán muốn đón chú mèo Bì Bì quay trở về Đông cung nuôi dưỡng ạ, thời gian qua gửi gắm làm phiền cô chú chăm sóc nuôi nấng hộ cũng lâu lắm rồi."

[Hay là, con cứ việc để chú mèo Bì Bì lại nơi này cho cô chú tiếp tục nuôi dưỡng đi.]

Người đàn ông trung niên khẽ do dự mở lời: [Coi như là để lại cho cô chú một cái niệm tưởng ký ức gối đầu làm niềm an ủi tuổi già cũng tốt mà, con có đón nó quay trở về bên cạnh mình đi chăng nữa thì mỗi lần nhìn thấy nó lại thêm một lần đau lòng nhớ nhung người cũ, như thế đối với bản thân con cũng chẳng có cái lợi ích gì đâu.]

"Vạn lần không cần đâu chú ơi." Anh kính cận khẽ nở một nụ cười nhẹ: "Con hiện tại sống vô cùng tốt, thực sự là như vậy mà."

Người đối diện bỗng chốc trút một hơi thở dài nhẹ nhõm thườn thượt đầy bất lực oán trách: [Tiểu Thanh à, con người ta sống ở đời vạn lần không nên cứ mãi chôn chân đắm chìm vào quá khứ đau thương năm xưa như thế đâu.]

Anh kính cận nghe vậy đột ngột dùng sức mạnh bóp c.h.ặ.t lấy chén trà gốm trong lòng bàn tay, mở lời: "Nếu như con không dự toán sai lầm thì bữa trưa ngày hôm nay cô chuẩn bị nấu nướng thắt nút thảy toàn là những món sườn xào chua ngọt, tôm hấp tỏi thơm lừng, khoai tây bào sợi xào cay... Những món ăn ngon đó thảy đều là cái gu sở thích của ai, thiết nghĩ con chẳng cần phải mở miệng nói thẳng ra làm gì cho mệt nữa đâu chú nhỉ?"

"Cái chiếc điện thoại di động của Tiểu Phương đến nay đã dùng ròng rã suốt ba năm trời rồi mà cậu ta vẫn quyết không chịu đổi một cái mới sạch sẽ t.ử tế. Còn chú nữa chú ơi, chú cố tình xếp đặt đặt chuồng của chú mèo Bì Bì ngay bên trong gian phòng ngủ của em ấy, mỗi lần vào cho mèo ăn uống là lại tranh thủ thời gian đứng chôn chân ở đó nhìn ngó xem xét một hồi, thử hỏi xem trong số chúng ta ở đây rốt cuộc là có cái ai thực sự đã bước ra khỏi cái bóng ma quá khứ đau thương năm xưa rồi cơ chứ?"

Anh ngước mắt lên nhìn, để lộ ra đôi mắt phượng hẹp dài sắc sảo, tiếp lời: "Điểm khác biệt duy nhất giữa con và cô chú chẳng qua là ở cái chỗ, cô chú thảy đều đinh ninh khẳng định rằng em ấy vĩnh viễn vô phương quay trở lại nơi này được nữa rồi, còn bản thân con thì vẫn cứ chọn cách nằm im chờ đợi em ấy quay trở về mà thôi, có phải như vậy không chú?"

[...]

[Món ăn ngon chuẩn bị xong xuôi ra lò hết rồi đây các anh ơi.] Giọng nói trẻ trung trong trẻo của cậu chàng thanh niên Tiểu Phương bỗng chốc vang lên đập tan cái bầu không khí im lặng như tờ đầy ngột ngạt bao trùm khắp gian phòng khách.

Cậu ta hai tay bưng hai đĩa thức ăn thơm phức đi tiên phong, phía sau lưng là mẫu thân thân yêu của cậu ta.

Còn cô ma nhỏ thì cứ việc trôi nổi chạy vòng quanh khắp cái bát sườn xào chua ngọt thơm lừng kia mà hít hà không thôi.

[Hai chú cháu đang mải mê bàn luận bàn tính cái chuyện gì mà trông nghiêm túc thế kia?] Người phụ nữ trung niên cất tiếng gặng hỏi.

[Chẳng có chuyện gì to tát đâu bà xã, Tiểu Thanh chẳng qua là đang tính toán muốn đón chú mèo Bì Bì quay trở về nuôi dưỡng mà thôi.]

Bà ta nghe vậy bỗng chốc nghẹt mặt ra đơ lâm sàng mất một lúc lâu: [Cũng đúng thôi con, thời gian qua nó lưu lại nơi này bầu bạn với cô chú cũng lâu lắm rồi.]

Mấy con người cùng nhau vây quanh chiếc bàn ăn gỗ ngồi xuống chỉnh tề.

Cô ma nhỏ đang trôi nổi giữa không trung bỗng chốc phát hiện ra cái vị trí xếp đặt chỗ ngồi của bọn họ trông quả thực là vô cùng kỳ quái lạ lùng quá đi mất, phía bên tay trái của chiếc bàn dài cố tình bỏ trống ra một vị trí ngồi bừa bãi, chẳng có một ai chịu ngồi vào cái vị trí đó cả.

Thế nhưng thảy những món ăn ngon thơm phức bày biện trước mắt này quả thực là có sức công phá quá mức khủng khủng khiếp đi, toàn là những món đúng cái gu sở thích của nàng thảy, cô ma nhỏ không kìm nén nổi bản tính tò mò liền ung dung ngồi chễm chệ lên trên chiếc ghế gỗ trống trải kia, nghếch cái mũi nhỏ nhắn lên hít hà hít hà hương thơm ngào ngạt của những đĩa thức ăn nóng hổi vừa mới ra lò.

Anh kính cận ngồi ngay sát bên cạnh nàng, thỉnh thoảng lại âm thầm liếc mắt đưa tình nhìn nàng một cái.

"Cô ơi, bên trong nồi nấu vẫn còn dư sườn xào chua ngọt nữa không ạ? Con tính toán muốn gói mang một ít về Đông cung ăn dần ạ."

Người phụ nữ trung niên nghe vậy bỗng chốc nghẹt mặt ra đơ lâm sàng mất một lúc lâu, rồi nở nụ cười rạng rỡ: [Bên trong nồi vẫn còn dư nhiều lắm con, lát nữa ăn xong xuôi cô sẽ tự tay đóng gói ngăn nắp vào hộp t.ử tế cho con xách mang về nhà ăn dần nhé.]

Mấy con người cùng nhau trò chuyện ríu rít vui sướng sảng khoái, không ngừng bàn luận chia sẻ cho nhau nghe về cái tình hình cuộc sống dạo gần đây của bản thân, cái cuộc đối thoại dở dang không có hồi kết lúc nãy cứ như vậy mà bị bọn họ ngó lơ cuốn trôi đi mất không một dấu vết.