Nói cho chính xác thấu đáo hơn thì người bị đổ bột mì đầy đầu độc nhất chỉ có một mình anh kính cận mà thôi, còn cô ma nhỏ dưới thân phận vong hồn hư ảo thì làm gì có cái chuyện bị dính bẩn bám bụi cơ chứ, hoàn toàn vô sự.
"Haiz." Anh kính cận lại bắt đầu thở dài một tiếng đầy bất lực: "Cô mau đi vào gian thư phòng thu dọn ngăn nắp đống sách vở giùm tôi đi cho rảnh nợ đi."
"Ồ~" Cô ma nhỏ mang theo lòng hổ thẹn cùng sự áy náy khôn nguôi lủi thủi trôi nổi rời đi.
Đợi đến khi anh kính cận tắm rửa sạch sẽ xong xuôi một lần nữa, cất bước đi tìm cô ma nhỏ thì nàng đã sớm cầm trên tay một cuốn truyện cổ tích đọc đến mức mê mệt quên hết thảy mọi sự đời xung quanh rồi.
"Viên Viên." Anh kính cận cất tiếng gọi tên nàng.
"Viên Viên!" Âm lượng đã được nâng cao lên mấy phần sấm sét.
Cô ma nhỏ bỗng chốc giật mình sực tỉnh giấc khỏi cõi mộng mị, ngước mắt nhìn lên thì thấy anh kính cận đang chống hai tay vào hông trợn mắt nhìn mình chừng trừng.
Xung quanh chỗ nàng nằm bày biện bừa bãi đầy rẫy những cuốn sách vở chưa được thu dọn ngăn nắp xong xuôi, rơi rụng ngổn ngang khắp trên mặt bàn viết.
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi nhiều nhé, tôi lập tức bắt tay vào thu dọn ngăn xếp ngay đây ạ." Cô ma nhỏ hốt hoảng cuống cuồng cả lên, vội vàng rụt hai cái chân đang bắt chéo vắt vẻo lại, ôm khư khư đống sách vở vào lòng trôi nổi rời đi.
Còn anh kính cận đang nổi trận lôi đình kia thì lại ung dung thong thả ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ, tay cầm một cuốn sách lên đọc, vừa đọc vừa cất giọng sai bảo điều hành nàng làm việc: "Sách trong nước và sách nước ngoài nhớ phân chia để riêng biệt ra hai bên nhé, thể loại trinh thám hình sự vạn lần đừng có mà cắm nhầm sang bên khu vực sách truyện cổ tích thiếu nhi đấy, thể loại tự sự truyện ký thì có thể xếp chung một chỗ với thể loại sách lịch sử cổ đại được."
Cô ma nhỏ lẳng lặng đưa tay rút cuốn tuyển tập truyện ngắn của Agatha Christie đang bị cắm nhầm sang bên khu vực sách truyện cổ tích thiếu nhi ra ngoài.
"Làm sao mà anh có thể thấu suốt biết rõ được hay vậy, rõ ràng mắt anh có thèm ngước lên nhìn lấy một cái đâu cơ chứ." Cô ma nhỏ thầm u uất bất phục gặng hỏi.
"Tôi sở hữu ngón nghề đọc tâm thuật đọc thấu tâm can con người ta đấy." Anh kính cận bày ra cái bộ dạng nghiêm túc đàng hoàng mở lời phán một câu như vậy.
"Xời, có ma mới thèm tin lời anh nói ấy." Cô ma nhỏ tuy miệng mồm liên tục lầm bầm lẩm bẩm oán trách oán hận cái tật xấu phiền toái lắm điều của anh kính cận, thế nhưng đôi bàn tay vẫn vô cùng chu đáo cẩn thận xếp đặt từng cuốn sách của anh vào đúng vị trí ngăn nắp t.ử tế.
Nếu như anh kính cận có nuôi dưỡng một chú mèo nhỏ, mà chú mèo đó lại vừa vặn đang nằm bò ngủ gật ở ngay góc cửa gian thư phòng kia, dưới góc nhìn của chú mèo nhỏ mà nhìn lên thì chắc chắn sẽ phát hiện ra một điều vô cùng khôi hài rằng, cuốn sách trên tay anh kính cận ròng rã suốt bao nhiêu thời gian qua chẳng hề được lật giở thêm lấy một trang nào cả, ánh mắt anh cứ liên tục liếc nhìn trộm về phía nàng mà âm thầm mỉm cười suốt thôi.
03
"Tôi tự nhận thấy nhà chúng ta đang thiếu thốn một chú mèo nhỏ bám đuôi rồi đấy."
Sáng sớm ngày hôm ấy, cô ma nhỏ nhích người trôi nổi lại gần bên cạnh anh kính cận đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng, cái đầu nhỏ nhắn cứ liên tục nghếch qua nghếch lại ngó nghiêng nghiêng ngó dọc hết chỗ này đến chỗ khác.
"Chúng ta thực sự là vô cùng cần có một chú mèo nhỏ."
"Cần một chú mèo có dáng vẻ mẫu mã thế nào đây?" Anh kính cận vừa mở lời hỏi vừa nhanh tay lật hai dải thịt xông khói áp chảo chín tới, đặt ngay ngắn bên cạnh quả trứng ốp la vừa mới ra lò nóng hổi thơm lừng.
Cô ma nhỏ đứng một bên thèm nhỏ dãi ra, nước miếng suýt chút nữa là rớt dòng dòng xuống đất rồi.
Nàng một mặt dán c.h.ặ.t đôi mắt thèm thuồng vào đĩa thịt xông khói áp chảo thơm phức kia, một mặt không ngừng lục lọi trí óc mô tả phác thảo ra cái hình tượng chú mèo trong mơ của mình:
"Toàn thân khoác một bộ lông ngắn mềm mại màu xanh xám thanh khiết, cái đầu tròn xoe trọc lóc, gương mặt cũng phải tròn xoe đẫy đà cơ, thích nhất là cái trò mò tới uống trộm nước bên trong ly cốc uống nước của tôi, mỗi lần rảnh rỗi sinh nông nổi là lại thích leo tót lên trên đùi tôi nằm ườn ra cho tôi tha hồ vuốt ve vuốt ve bộ lông mềm mại của nó ấy."
"Nếu như tôi rộng lượng ban tặng cho cô một chú mèo nhỏ như thế, vậy cô có thể mang lại cái lợi ích giá trị gì cho tôi đây?" Anh kính cận dùng ngón tay trỏ khẽ đẩy đẩy gọng kính cận lên một chút, sau mặt tròng kính mỏng dính kia bỗng chốc lóe lên một tia sáng vô cùng gian trá lọc lõi của kẻ cáo già.
"Tôi có thể ra tay trợ giúp anh làm hết thảy mọi việc nhà việc cửa, hóa thân thành cô nàng Ốc Hến dịu dàng đoan trang chăm lo cho cuộc sống của anh."
"Xoẹt..." Anh kính cận không kìm nén nổi mà bật cười thành tiếng một cái rõ to.
Gương mặt cô ma nhỏ lại một lần nữa đỏ bừng bừng lên, thế nhưng cái lần này thảy thảy đều là do xấu hổ hổ thẹn mà nên nông nỗi này mà thôi.
"Tôi còn có thể..." Đôi mắt nàng loạn chuyển tìm kiếm lý do: "Tôi còn có thể đ.ấ.m bóp lưng vai đ.ấ.m bóp chân tay hầu hạ anh mỗi ngày, không tiếc lời ca tụng khen ngợi anh tuôn ra tràng nịnh bọt ngọt ngào, giúp cho tâm trạng anh mỗi ngày trôi qua đều được vui vẻ sảng khoái tràn ngập năng lượng tích cực."
"Lại đây nào." Anh kính cận thong dong dang rộng hai cánh tay dài ra hướng về phía nàng.
Cô ma nhỏ khẽ nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ nhắn chăm chú quan sát nhìn anh, đứng im suy nghĩ cân nhắc mất khoảng ba giây đồng hồ, rồi dứt khoát dang hai cánh tay nhỏ nhắn nhào tót vào lòng anh, ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể anh vào lòng.
Anh kính cận bỗng chốc nghẹt mặt ra đơ lâm sàng mất một lúc lâu, hai bên tai bỗng chốc đỏ ửng lên như quả gấc chín.
"Ngươi đang... làm cái trò... gì thế này hả..." Hắn hiếm khi giở cái giọng điệu lắp ba lắp bắp run rẩy cất tiếng gặng hỏi nàng.
"Chẳng phải chính miệng anh vừa mới mở lời yêu cầu bắt tôi phải ôm ấp anh đó sao?"
"Ý của tôi là bắt cô mau ch.óng thực hành đ.ấ.m bóp lưng vai thử một chút xem tay nghề hiệu quả ra làm sao cơ mà."
"Hóa ra là như vậy sao..." Cô ma nhỏ có nguyên tắc đành phải lủi thủi rút lui bước ra khỏi vòng tay ấm áp của anh, thế nhưng trước khi hoàn toàn rời đi, cái bàn tay không có nguyên tắc của nàng đã nhanh như chớp âm thầm quệt nhẹ quệt một phát rõ đau vào khối cơ bắp săn chắc của anh kính cận.
Anh kính cận... Anh kính cận bỗng chốc câm nín hoàn toàn rơi vào trạng thái im lặng đáng sợ.
Đây chính là cái lần đầu tiên cô ma nhỏ thực hiện cuộc phản công phản sát thành công mỹ mãn bách chiến bách thắng vang dội!
Oa, hóa ra vào cái thời điểm thả lỏng cơ thể ra hoàn toàn như thế này, cơ bắp của hắn trông quả thực là vô cùng mềm mại nhẵn nhụi biết bao nhiêu! Cô ma nhỏ hân hoan vui sướng nghĩ thầm trong bụng.
"Ừm... Thôi bỏ đi, chẳng cần đến lượt cô phải đ.ấ.m bóp mát xa hầu hạ gì nữa đâu."
Anh kính cận nặng nề thở dài một tiếng đầy bất lực: "Cô mau ch.óng chuẩn bị xiêm y đi cùng tôi ra ngoài một chuyến, tôi dẫn cô đi tìm kiếm mèo nhỏ."
"Phải bước chân ra khỏi cửa cơ à..." Cô ma nhỏ mang theo cái bộ dạng có đôi phần抗 cự ghẻ lạnh nhìn nhìn về phía cánh cửa lớn kia, kể từ sau khi đặt chân tá túc tại tòa trạch t.ử này đến nay, đã lâu lắm rồi nàng chưa từng nảy sinh ra cái ý định muốn bước chân ra ngoài thế giới bên ngoài chút nào cả.
"Ánh nắng mặt trời rực rỡ bên ngoài có gây ra bất kỳ tổn hại thương tổn gì cho linh hồn cô không thế?"
Anh đặt đĩa bánh mì kẹp sandwich vừa mới ra lò ngay ngắn trước mặt cô ma nhỏ, mắt cô ma nhỏ bỗng chốc sáng bừng lên như bắt được vàng, vội vàng há miệng ngoạm một miếng thật lớn nhai ngấu nghiến.
Phần lòng đỏ trứng lòng đào sánh mịn hòa quyện quyện cùng dải thịt xông khói áp chảo thơm lừng va chạm vào nhau, bùng nổ ra một thứ hương vị tuyệt mỹ diễm lệ khôn tả xiết.
"Vạn lần không có vạn lần không có đâu nhé, ngược lại thâm tâm tôi còn có đôi phần chán ghét ghẻ lạnh bóng đêm tăm tối cơ, ánh nắng mặt trời rực rỡ ban ngày ấm áp dễ chịu biết bao nhiêu."
"Hóa ra là như vậy sao..." Anh kính cận khẽ hạ bàn tay xuống, ngón tay trỏ khẽ gõ nhẹ gõ nhẹ xuống mặt bàn viết theo nhịp, đây chính là cái động tác quen thuộc thói quen mỗi lần anh đang mải mê suy nghĩ mưu kế tính toán chuyện gì đó trong đầu vậy á.
"Thế thì tôi nguyện ý đi cùng anh ra ngoài một chuyến vậy." Cô ma nhỏ giơ tay lên quệt quệt vệt thức ăn còn vương nơi khóe miệng, nở một nụ cười rạng rỡ như hoa mùa xuân: "Dẫu sao thì thâm tâm tôi thực sự là vô cùng khao khát muốn có được một chú mèo nhỏ bám đuôi mà."
04
Cô ma nhỏ cứ như vậy mà tung tăng đi cùng anh kính cận bước chân ra ngoài thế giới bên ngoài.
Thời tiết ngày hôm nay quả thực là vô cùng biết chiều lòng người, ánh nắng mặt trời không quá mức gay gắt nóng bức, ngược lại còn vô cùng dịu dàng ban tặng cho nhân gian từng luồng hơi ấm dễ chịu vô cùng.
Anh kính cận cầm trên tay một chiếc ô che nắng trông quả thực có đôi phần kỳ quái lạc quẻ vô cùng, đứng im quan sát đ.á.n.h giá tình hình một hồi lâu, rốt cuộc cũng chẳng thèm bung ô ra làm gì cho mệt xác.
Anh và cô ma nhỏ cùng nhau thong dong sải bước băng qua con đường mòn rợp bóng cây xanh mát, ánh nắng mặt trời rực rỡ xuyên qua từng kẽ lá rơi rụng đầy rẫy xuống nền đất, hệt như đang gieo rắc xuống nhân gian một trận mưa ánh sáng lốm đốm mỹ lệ diễm lệ vậy á.
Cô ma nhỏ dẫu sao thì cũng quyết không chịu ngoan ngoãn đi đứng ngay ngắn chỉnh tề như anh kính cận đâu cơ chứ.
Nàng lúc thì nhích người lại gần thân cây cổ thụ để tìm kiếm vỏ ve sầu, lúc lại cúi gầm mặt xuống đất chăm chú quan sát đàn kiến đang bận rộn khuân vác lương thực đồ đạc, thỉnh thoảng lại sà vào bụi cây bụi hoa nhài dán mắt nhìn chừng trừng vào chú bướm xinh đẹp đang dập dờn bay lượn, tóm lại là cái chân cái tay chẳng lúc nào chịu ngồi yên một chỗ cho thiên hạ được nhờ cả.
Cuối cùng thì cũng đã sắp sửa đặt chân tới đích đến rồi, anh kính cận dừng bước chân lại, hướng về phía cô ma nhỏ vẫn còn đang mải mê chạy nhảy ngó nghiêng khắp nơi ngoài kia cất giọng gọi: "Chúng ta chính là muốn ở ngay tại cái nơi này để tìm kiếm chú mèo nhỏ đấy thôi."
Đó là một tòa kiến trúc nhà Tây nhỏ nhắn khoác trên mình bộ cánh màu đỏ gạch vô cùng tinh tế đẹp đẽ, cao khoảng ba bốn tầng gì đó, ngay trước cửa nhà trồng đầy rẫy cả một vùng hoa nhài nở rộ trắng xóa thanh khiết.
Mái tóc dài thướt tha của cô ma nhỏ khẽ khàng tung bay theo làn gió mát, nàng khẽ khom khom cái lưng nhỏ nhắn xuống, hít hà hương thơm thanh khiết thoang thoảng dịu mát do ngọn gió xuân nhẹ nhàng đưa tới vây hãm lấy tâm trí.
"Là hoa nhài nè, thâm tâm tôi quả thực là vô cùng yêu thích hoa nhài luôn ấy."
Anh kính cận vươn cánh tay dài ra, khẽ khàng đưa ngón tay thon dài nắm trọn lấy một lọn tóc mây mềm mại của nàng: "Ngươi yêu thích hoa nhài ở cái điểm nào của nó thế?"
"Nhiều lắm chứ khôn tả xiết luôn ấy."
Nàng khẽ giơ tay gạt gạt chiếc lá khô vừa mới rơi rụng đậu trên cánh hoa, mở lời giải thích: "Yêu thích cái màu sắc trắng xóa thanh khiết của nó nè, kiểu dáng hình thù của từng cánh hoa nhỏ nhắn xinh xắn, mùa hè đến có thể hái xuống đem làm bánh hoa nhài béo ngậy thơm lừng, mùa thu sang lại có thể đem phơi khô làm trà hoa nhài thanh nhiệt giải độc.
Đúng rồi, đến cả cái ý nghĩa ngôn ngữ loài hoa của hoa nhài thâm tâm tôi cũng vô cùng yêu thích nữa cơ, chính là..."