Gương mặt cô ma nhỏ bỗng chốc đỏ bừng lên.
Đỏ lựng lên hệt như m.ô.n.g khỉ vậy á.
Đêm ngày hôm ấy, cô ma nhỏ cứ thế phủ phục nằm đè lên trên chiếc chăn của anh kính cận suốt cả một đêm ròng rã.
Nàng lại thêm một lần nữa nếm mùi t.h.ả.m bại đắng cay.
"Tức c.h.ế.t đi được mà." Cô ma nhỏ bắt đầu vò đầu bứt tai, vò cho mái tóc dài thướt tha trở nên xù bông lên hệt như một chú chuột lang đang xù lông tức giận vậy á.
Cái cảm giác được nằm đè lên trên cơ thể anh kính cận quả thực là vô cùng sảng khoái dễ chịu, vô cùng vững chãi lại săn chắc, cách một lớp chăn mỏng, nàng thậm chí còn không kìm nén nổi cái bản tính tò mò muốn đưa tay ra sờ sờ vào khối cơ n.g.ự.c săn chắc của anh một chút nữa cơ.
Thế nhưng hắn lại bảo nàng là một nữ quỷ có nguyên tắc, nàng tuyệt đối không thể làm cái trò càn rỡ đó được!
Mà khoan đã, trọng điểm đâu phải ở chỗ đó đâu chứ, trọng điểm là nàng lại một lần nữa thất bại t.h.ả.m hại rồi kìa!
"Tức c.h.ế.t đi được, tức c.h.ế.t đi được mà..."
"Khoan đã."
Mắt thấy gương mặt cô ma nhỏ đong đầy vẻ thất vọng tủi hờn, quay người khoác lên vai chiếc ba lô nhỏ thêu hoa định bỏ đi, anh kính cận vội vàng bước lên dang tay cản nàng lại, gặng hỏi: "Cô định đi đâu thế?"
"Tất nhiên là đi tìm gia đình tiếp theo rồi."
"Cô không định tiếp tục tá túc ở nơi này nữa sao?"
"Anh đến cả một sợi tóc cũng chẳng cho tôi chạm vào, tôi làm sao có thể tiến hành ký kết khế ước được cơ chứ, không đi thì ở lại làm gì."
"Khế ước rốt cuộc là cái gì?"
"Khế ước chính là... Thôi bỏ đi, chẳng thèm nói với anh nữa, dẫu sao thì anh cũng chẳng có ý định giữ tôi ở lại nơi này."
"Cô đã từng đi qua nhiều nơi lắm rồi sao?" Anh kính cận cất tiếng hỏi.
"Đi qua rất nhiều nơi rồi, nhưng chẳng nơi nào chịu giữ tôi ở lại cả."
"Tại sao lại không giữ cô ở lại?"
"Tại sao á?" Gương mặt cô ma nhỏ thoáng hiện lên một vẻ u sầu hoài niệm: "Bọn họ tất thảy đều không nguyện ý cùng tôi tiến hành ký kết khế ước, thế là tôi đành phải cất bước rời đi mà thôi."
"Tạm biệt nhé, tôi đi đây." Cô ma nhỏ khoác chiếc ba lô nhỏ thêu hoa lên vai, từ phòng ngủ chậm rãi trôi nổi ra phía phòng khách, chỉ một chút nữa thôi là nàng sẽ trôi ra ngoài cánh cửa lớn kia rồi.
"Tôi có thể đồng ý giữ cô ở lại nơi này." Anh kính cận vội vã nhảy tót từ trên giường xuống đất, cái chăn quấn quanh người khiến trông anh lúc này hệt như một sinh vật Slime khổng lồ đang chuyển động vậy á.
"Thật không đấy?!" Cô ma nhỏ dùng một tốc độ kinh hoàng người thường vô phương sánh kịp v.út một cái đã xuất hiện ngay trước mặt anh, đôi mắt lấp lánh tia sáng nồng nàn nhìn chừng trừng vào anh kính cận.
Anh kính cận bị ánh mắt nóng bỏng của nàng nhìn đến mức có chút không tự nhiên, khẽ ho khan một tiếng chữa ngượng, nới lỏng chiếc chăn quấn quanh người ra một chút để lộ ra một khoảng không gian trống trải lớn, thế nhưng cô ma nhỏ lại chẳng mảy may chú ý tới chi tiết đó.
Cái dáng vẻ của nàng lúc này hệt như đang có một chiếc đuôi vô hình phía sau lưng liên tục ngoáy tít thò lò lên vì vui sướng vậy á.
"Tôi có thể đồng ý giữ cô ở lại nơi này, thế nhưng cô bắt buộc phải hứa với tôi ba điều kiện."
"Được được, vạn lần được luôn, anh cứ việc nói ra đi." Nàng gật đầu lia lịa như bổ củi, nhanh nhẹn hơn bất kỳ ai thảy.
"Điều kiện tạm thời cứ giữ lại đó đã, nhưng sau này một khi tôi đã mở miệng thốt ra thì cô bắt buộc phải tuyệt đối phục tùng thi hành."
"Chuyện nhỏ chuyện nhỏ, vạn lần không thành vấn đề." Cô ma nhỏ lập tức vỗ n.g.ự.c bao trọn gói: "Cho dù anh có muốn hái những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời cao kia xuống đây đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ tìm cách hái xuống ban tặng cho anh."
Khóe môi anh kính cận khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, mở lời: "Đây là chính miệng cô nói đấy nhé, những ngôi sao."
"Ừm ừm." Cô ma nhỏ nở một nụ cười mãn nguyện vui sướng khôn xiết.
Kinh qua bao nhiêu ngày tháng trôi nổi vô định không nhà không cửa, nàng cuối cùng thì cũng đã tìm kiếm được một bến đỗ bình yên để dừng chân trú ngụ rồi.
"Đúng rồi, từ nay về sau đừng có gọi tôi là anh kính cận này anh kính cận nọ nữa, tôi có tên tuổi đàng hoàng đấy."
"Đây có phải là cái yêu cầu điều kiện thứ nhất của anh không thế?" Cô ma nhỏ âm thầm ghé tai hỏi nhỏ một câu.
"Không phải." Gương mặt anh kính cận bỗng chốc đen kịt lại.
"Dẫu sao thì cũng phải có một cái danh xưng gọi qua gọi lại cho nó tiện chứ, có phải không nào?"
"Được rồi, vậy anh tên là gì?"
"Tôi tên là Bùi Thanh, chữ Bùi trong họ Bùi, chữ Thanh trong thanh khiết trong lành." Anh kính cận vừa mở lời giải thích vừa tiện tay nhặt lấy cây b.út trên bàn, nắn nót viết rõ từng nét chữ lên trên mảnh giấy trắng.
"Bùi Thanh... quả thực là một cái tên vô cùng lọt tai tốt đẹp biết bao nhiêu." Cô ma nhỏ nhìn chăm chú vào nét chữ rồng bay phượng múa thanh tú kia, lập tức không tiếc lời tuôn ra một tràng nịnh bọt miễn phí.
"Vậy còn cô tên là gì?"
"Tôi sao?" Cô ma nhỏ ngơ ngác ngẩn ngơ nhìn anh.
"Tôi chẳng thể nhớ nổi bản thân mình tên là gì nữa rồi..." Bên trong đại não của nàng vẹn nguyên là một mảnh trống rỗng trắng xóa không một ký ức.
"Vậy để tôi tự tay đặt cho cô một cái tên nhé." Bùi Thanh mở lời đề xuất.
"Cũng được thôi." Cô ma nhỏ khẽ bĩu bĩu cái môi nhỏ nhắn, lẩm bẩm: "Nhưng bắt buộc phải là một cái tên thật hay thật lọt tai đấy nhé."
"Gọi cô là Viên Viên có được không?"
Cái tên này thực chất vô cùng phổ biến bình thường, ngoài kia có biết bao nhiêu người thảy đều mang cái tên này cả.
Thế nhưng cô ma nhỏ lại tỏ ra vô cùng vui sướng hân hoan khôn xiết, cái miệng nhỏ nhắn cứ liên tục lầm bầm lẩm bẩm lặp đi lặp lại không thôi: "Viên Viên, tôi là Viên Viên, Viên Viên chính là tôi đây rồi."
Nàng thậm chí còn vui sướng tới mức trôi nổi chạy vòng quanh khắp gian phòng khách mấy vòng liền, vừa chạy vừa dốc hết sức bình sinh hét lớn: "Tôi có tên tuổi đàng hoàng rồi nhé!"
Phía sau lưng nàng, Bùi Thanh rốt cuộc cũng chịu cởi bỏ hoàn toàn chiếc chăn dày cộp quấn quanh người ra, trút một hơi thở dài nhẹ nhõm thườn thượt. Mấy ngày hôm nay chôn chân trong nhà, đi đâu làm gì cũng phải bọc c.h.ặ.t lấy cái chăn kín mít như bọc xác thế này, thực sự là muốn nóng c.h.ế.t người ta đi được mà.
02
Cô ma nhỏ và anh kính cận chính thức vén màn bước vào cuộc sống chung sống một nhà giữa người và ma.
Anh kính cận sở hữu vô vàn những cái tật xấu phiền toái vô cùng.
Sáng sớm tinh mơ lúc sáu giờ rưỡi anh đã lồm cồm bò dậy khỏi giường rồi, sau đó bắt tay vào công cuộc tập luyện thể d.ụ.c thể thao. Có những hôm là bài tập cardio đốt mỡ, có những hôm lại là bài tập rèn luyện sức mạnh cơ bắp.
Cô ma nhỏ cứ việc trôi nổi bên cạnh người anh, chăm chú quan sát ngắm nghía những khối cơ bắp săn chắc cùng những đường nét hình thể vô cùng mỹ lệ diễm lệ của anh, dán mắt nhìn chừng trừng vào những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán anh, trong đầu liên tục nảy sinh ra biết bao nhiêu là suy nghĩ tính toán thầm kín.
Nàng liệu có thể đưa tay ra sờ thử một cái được không nhỉ? Cơ bắp lúc này là mềm mại hay là cứng ngắc như đá thế kia? Mỗi ngày tắm rửa ròng rã tới tận hai lần như thế không sợ bị bong tróc hết cả da cả thịt ra hay sao? Y phục xiêm y của anh liệu có đủ bền để chống chịu nổi cái trò tàn phá hành hạ mỗi ngày thế này không chứ?
Quả nhiên anh kính cận lại chuẩn bị đi tắm rửa lần thứ hai trong ngày rồi kìa.
Thế nhưng về sau này khi nàng tự tay mở tủ quần áo của anh kính cận ra xem xét thì mới hoàn toàn thấu hiểu nhẹ lòng hoàn toàn, bên trong tủ thế mà lại bày biện đầy rẫy vô vàn những bộ y phục xiêm y có kiểu dáng mẫu mã hệt như đúc một khuôn vậy á, phom dáng quả thực vô cùng chuẩn chỉnh đẹp đẽ, chỉ có điều nhìn qua trông có đôi phần tẻ nhạt vô vị mà thôi.
Anh kính cận còn mắc phải một cái chứng bệnh sạch sẽ nhẹ nữa cơ, anh thích nhất là những lúc rảnh rỗi sinh nông nổi đi dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ khắp nhà, tự mình lau chùi thu dọn nhà cửa trạch t.ử.
Cô ma nhỏ tự nhận thấy bản thân đang phải chịu cảnh ăn nhờ ở đậu dưới mái hiên nhà người ta, dẫu sao thì cũng nên ra tay trợ giúp một tay cho phải đạo, thế là nàng tự nguyện xung phong nhận việc dọn dẹp vệ sinh gian bếp nhỏ giúp anh.
Kết cục thu hoạch được chính là hai đứa bọn họ thảy đều bị túi bột mì đặt trên kệ bếp do không dùng kẹp găm c.h.ặ.t đổ ập một phát từ trên cao xuống đầu nhếch nhác lấm lem t.h.ả.m hại vô cùng.