7

"Có chuyện gì?" Lương Tranh giữ vững cơ thể, giọng nói lộ rõ vẻ khàn đục.

Anh ta vội vã ngước lên nhìn tôi một cái với ánh mắt có chút hoảng loạn.

Tôi giả vờ như không nghe thấy, cố tình hỏi: "Ai đấy?"

Bùi Duật ở đầu dây bên kia bỗng nhiên cao giọng: "Lương Tranh? Rốt cuộc là ai đang ở bên cạnh mày? Có phải Hạ Mộng không? Tao nghe thấy giọng cô ấy rồi. Hai người đang làm cái quái gì thế?!"

Lương Tranh vội đáp: "Không phải! Mày nghe nhầm rồi. Tao xem tình hình cô ấy giúp mày rồi, bây giờc ô ấy sống rất tốt. Còn chuyện có quay lại hay không thì tao không giúp được mày đâu."

Bùi Duật nghe anh ta nói vậy thì không nghi ngờ gì nữa, cười cợt nhả: "Đù, thằng nhãi nhà mày cũng biết tìm phụ nữ cơ à! Tao còn tưởng mày lãnh cảm cơ đấy. Thôi không nói nữa, anh em không làm lỡ mất chuyện tốt của mày. Hôm nào dẫn bạn gái mày ra mắt anh em nhé. Còn chuyện của Hạ Mộng thì không gấp, tốt nhất là cứ cho cô ấy thêm vài ngày để suy nghĩ cho kỹ."

Lương Tranh vừa cúp điện thoại, tôi đã vô cảm giơ chân đá anh ta một cái.

Ngay khi tôi định đứng dậy thì bàn tay lớn của anh ta đã nắm lấy cổ chân tôi, đè tôi ngồi lại chỗ cũ.

"Tôi nghe thấy hết rồi nhé." Tôi hung dữ dùng ngón tay chọc vào bờ vai trần của anh ta: "Tôi cũng đứng ngoài cửa nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện của các người với Bùi Duật hôm đó không sót một chữ nào. Không sai không sai, tôi chính là kẻ thấy tiền sáng mắt. Đúng là tôi bị tiền của anh làm mờ mắt rồi nên mới quên mất anh với Bùi Duật là cá mè một lứa."

"Anh ta kêu anh tới giám sát tôi đúng không? Nói nghe thử xem anh định khuyên tôi quay lại với anh ta như thế nào?"

Lương Tranh đang mặc quần âu, vẫn giữ nguyên tư thế dạng chân quỳ trên t.h.ả.m, bị tôi chọc cho vai cứ nghiêng qua ngả lại.

"Làm gì có chuyện đó!" Lương Tranh nắm lấy ngón tay tôi, hôn lên từng ngón một: "Tôi không hề đồng ý với cậu ta. Tôi rất hiếm khi tham gia những buổi tụ tập của bọn họ, lần đó là do cậu ta nhắn trong group chuyện hai người chia tay nên tôi mới vội vàng chạy qua xem thử đấy."

"Vốn dĩ... nếu hai người vẫn chưa định chia tay, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần đi đập chậu cướp hoa rồi." Anh ta nói lời này với vẻ đầy quyết tâm. Rõ ràng là một hành động vô đạo đức mà qua miệng anh ta lại trở nên đầy chính nghĩa, hùng hồn sục sôi.

"Đồ vô đạo đức! Anh còn định dụ dỗ tôi ngoại tình đấy à?" Tôi nhìn anh ta với ánh mắt không tán đồng: "Tôi là một người phụ nữ truyền thống, ngoan hiền lắm đấy nhé."

Anh ta hôn từ ngón tay lên đến mu bàn tay tôi: "Dụ dỗ em là tội lỗi của tôi. Em là một cô gái tốt, chỉ là bị tôi lừa gạt thôi. Tôi đáng c.h.ế.t."

Sao cái tên này cứ hở ra một tí là lại diễn sâu thế nhỉ?

Người đàn ông nói lời tình tứ, đuôi mắt ửng đỏ lả lơi, trông như thể hoàn toàn buông xuôi để mặc tôi định đoạt.

Cứ như thể anh ta thật sự đã làm những chuyện tội lỗi đó, đang run rẩy thân thể mà sám hối để chuộc tội vậy.

Tôi miết nhẹ khóe môi ướt át của anh ta, có chút tò mò đ.á.n.h giá.

Kỳ diệu thật! Tính ra hồi tôi yêu Bùi Duật, tôi cũng từng gặp anh ta vài lần.

Chủ yếu là mỗi lần Bùi Duật dẫn tôi đi gặp đám bạn của anh ta, Lương Tranh đều có mặt.

Hồi đó Bùi Duật còn nhắc nhở riêng với tôi rằng tuy tính tình cậu bạn Lương Tranh này lạnh lùng ít nói, nhưng quan hệ với anh ta khá tốt, gọi cái là có mặt liền.

Ấn tượng của tôi về Lương Tranh cũng chỉ giới hạn ở việc một người đàn ông cao quý, nổi bật như hạc giữa bầy gà, luôn lẳng lặng ngồi ở một góc trong một căn phòng rộng lớn.

Chỉ duy nhất có một lần, khi chúng tôi đang chơi bài, giữa chừng tôi vươn tay nhặt quân bài bị rơi thì vô tình chạm phải tay anh ta.

Vừa ngẩng đầu lên liền thấy vành tai anh ta đỏ bừng trong nháy mắt.

Lúc đó tôi còn thầm nghĩ Bùi Duật đào đâu ra một người đàn ông trong sáng thế này cơ chứ.

Thì ra anh ta chỉ đem toàn bộ cái sự ngầm nổi loạn, gợi cảm ấy giấu kín dưới lớp quần tây mà thôi.

"Mộng Mộng, em có thể tha thứ cho tôi không?" Lương Tranh thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc xin lỗi: "Ngoại trừ thông qua Bùi Duật, tôi chẳng còn cơ hội nào khác để tiếp cận em cả."

"Cho dù em ở bên cậu ta có hạnh phúc đi chăng nữa, tôi cũng sẽ chứng minh cho em biết rằng em ở bên tôi sẽ càng hạnh phúc hơn thế. Mà sự thật là cậu ta hoàn toàn không xứng với em, thậm chí cậu ta còn không có cả tư cách sờ đến gót giày của em nữa kìa."

"Được rồi." Thật ra tôi cũng chẳng thèm bận tâm mấy chuyện này. Vốn dĩ ở bên mấy cậu ấm nhà giàu này, tôi đã xác định không thể lâu dài, đương nhiên là cứ vui vẻ tận hưởng ngày nào hay ngày nấy thôi.

Hơn nữa, từ lúc anh ta cởi sạch đồ là tôi đã hơi rạo rực trong người rồi.

Phải c.ắ.n răng cố nhịn đến tận bây giờ, tôi dùng hai tay bóp mạnh má anh ta: "Im miệng, im miệng đi. Tôi không muốn nghe nữa đâu, để tôi xem bản lĩnh thực sự của anh thế nào."

Đôi môi mỏng của Lương Tranh bị hai tay tôi ép cho chu ra như mỏ vịt. Anh ta không giãy ra được, chỉ biết bất lực thở dài một tiếng, rồi quỳ một gối, dùng một tay bế bổng tôi lên ngang hông.

Mới đi được nửa đường thì một trận đập cửa rầm rầm như sấm rền bỗng nhiên vang lên.

"Lương Tranh! Tao biết mày đang ở trong đó. Tao là Bùi Duật đây, mở cửa ra tao có chuyện cần tìm mày!"

Chương 6 - Cô Ấy Chỉ Hơi Mê Tiền Một Chút Thôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia