8
Giọng nói của Bùi Duật như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người, dập tắt ngúm ngọn lửa cuồng nhiệt giữa tôi và Lương Tranh trong chớp mắt.
Tôi lườm anh ta một cái cháy mắt, rồi ghé vào vai Lương Tranh c.ắ.n một phát thật mạnh.
"Tôi cảnh cáo anh, không được nói với Bùi Duật là tôi đang ở đây."
Tôi vẫn muốn xem kịch hay của anh ta thêm vài ngày nữa. Ai bảo anh ta tự cao tự đại dám mang tôi ra làm trò đùa.
Nói xong, tôi nhảy khỏi người Lương Tranh, hậm hực đi lên lầu.
Lương Tranh ôm lấy bả vai bị tôi c.ắ.n nên không kịp níu tay tôi lại. Ánh mắt nhìn ra hướng cửa chính của Lương Tranh chợt lóe lên tia âm trầm, lạnh lẽo.
Lương Tranh vơ lấy chiếc áo vứt trên sô pha, trùm đại vào đầu.
Lúc cánh cửa vừa mở ra, ánh mắt Bùi Duật đã nhanh ch.óng quét qua một lượt khắp trong nhà. Anh ta còn định nhìn thêm lần nữa thì...
Thân hình to lớn của Lương Tranh đã che khuất gần hết tầm nhìn, chặn đứng anh ta ngay ở cửa rồi khép hờ cánh cửa lại.
"Có chuyện gì?" Giọng Lương Tranh hơi khàn, xen lẫn chút lạnh lùng.
"Tao…" Ánh mắt Bùi Duật lóe lên: "Tao chỉ qua đây để xác nhận xem Mộng Mộng có ở đây không thôi. Xin lỗi người anh em, tao bốc đồng quá, vậy mà lại đi nghi ngờ mày."
Cái liếc mắt nhanh như chớp lúc nãy đã cho anh ta thấy một cảnh tượng thật cuồng nhiệt. Vừa nhìn thấy trên sàn nhà rơi vãi mấy món đồ ren màu đen, anh ta đã hoàn toàn trút bỏ được sự nghi ngờ.
Hạ Mộng thuộc tuýp con gái ngây thơ trong sáng. Lúc ở bên anh ta, cô ngoan ngoãn như một con thỏ trắng nhỏ bé, chưa bao giờ mặc mấy loại quần áo lẳng lơ như vậy.
Lương Tranh vô cùng mất kiên nhẫn: "Biết sai rồi còn không mau cút đi?"
Bùi Duật sững người ra một thoáng, có lẽ vì trước kia Lương Tranh luôn tỏ ra nể mặt anh ta.
Đến mức anh ta quên mất rằng nhà họ Bùi và nhà họ Lương thực chất cách biệt một trời một vực. Bản thân Lương Tranh lại càng chẳng phải là người có tính tình tốt đẹp gì.
Nhưng Bùi Duật luôn tự huyễn hoặc bản thân rằng chính nhờ sức hút cá nhân của mình nên mới kết giao được với một người bạn như Lương Tranh.
Còn về việc tại sao thái độ của Lương Tranh đột nhiên quay ngoắt 180 độ thế này, chắc là do anh ta đã phá hỏng chuyện tốt của người ta rồi.
Nghĩ thông suốt điều này, Bùi Duật lại cảm thấy hơi áy náy.
Nhưng anh ta vẫn không nhịn được mà hỏi: "Người anh em à, mấy ngày nay Hạ Mộng chẳng thèm tìm tao lấy một lần, có phải tao nên dừng lại ở đây không? Lỡ như chơi ngu quá trớn thì biết làm sao?"
Chỉ cần nhìn qua là Lương Tranh biết Hạ Mộng đang toan tính điều gì.
Cô muốn chơi đùa, đương nhiên Lương Tranh sẽ không làm cô mất hứng.
Thế nên Lương Tranh cố kiên nhẫn khuyên nhủ: "Đừng vội, mày cứ bơ cô ấy thêm một thời gian nữa đi, như vậy sau này cô ấy mới ngoan ngoãn nghe lời hơn."
"Cũng đúng." Bùi Duật vui vẻ vỗ vỗ vai Lương Tranh: "Mày nói có lý lắm."
Sau khi Bùi Duật rời đi, Lương Tranh mới bước lên lầu.
Anh ta đưa tay đóng sập cửa phòng ngủ lại, nhưng không bước thêm bước nào nữa.
"Tôi đuổi cậu ta đi rồi, cũng không cho cậu ta đi tìm em đâu."
Người đàn ông vai rộng chân dài, một tay gác lên nắm cửa, cất giọng trầm khàn báo cáo tình hình.
Tôi xoay người, chiếc chăn lụa đắp hờ trên người theo đó trượt xuống.
Ánh mắt Lương Tranh tối sầm lại, còn tôi đưa ngón tay ngoắc ngoắc anh ta.
Đêm nay tôi coi như đã hiểu tại sao người ta lại bảo Lương Tranh là kẻ không dễ chọc vào.
Cái tên khốn này vừa mạnh mẽ vừa bá đạo, mồm thì dỗ dành ngọt xớt nhưng thân dưới lại chẳng chịu dừng.
9
Tôi nói muốn bơ Bùi Duật, thì thực sự chỉ đơn thuần là ngó lơ anh ta thôi.
Tôi không định làm gì cả, dù sao giữa tôi và anh ta cũng chẳng có thâm thù đại hận gì.
Công việc của Lương Tranh rất bận rộn, thi thoảng tôi sẽ ra ngoài một mình để thực hiện kế hoạch quẹt thẻ.
Không ngờ tôi vừa đến trước cửa tiệm trang sức thì đã đụng mặt Bùi Duật đang đang đi cùng một cô gái trông vô cùng thân mật.
Lúc nhìn thấy tôi, Bùi Duật vội vã hất tay cô gái kia ra rồi chạy tới.
"Mộng, Hạ Mộng, em suy nghĩ kỹ rồi sao? Có phải em nghe ngóng được hôm nay anh sẽ tới đây nên cố tình đến đợi anh không? Nhưng mà chuyện quay lại thì anh vẫn phải..."
Tôi nhìn chằm chằm cô gái bên cạnh anh ta hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ ra vì sao trông cô ta lại quen mắt đến thế.
Tôi từng nhìn thấy ảnh cô ta trong điện thoại của Bùi Duật, thậm chí lúc đó còn hỏi anh ta đây là ai.
Anh ta giật phắt lấy chiếc điện thoại, thề thốt hứa hẹn rằng đó là em gái mình.
"Cô ta là em gái anh thật à?" Tôi nhìn Bùi Duật, lạnh lùng ngắt lời.
Cô gái vừa đi tới nghe thấy câu hỏi của tôi thì không vui cau mày: "Em gái cái gì..."
Bùi Duật lạnh mặt quát cô ta: "Ngậm miệng lại!"
"Đương nhiên là em gái anh rồi. Chẳng phải anh đã từng nói với em cô ấy là con gái nhà ông cậu họ của anh sao."
Anh ta cứ tưởng tôi dễ lừa lắm, lại bày ra cái bộ dạng thề non hẹn biển đó.
Tôi chợt nhớ tới ngày hôm đó, Lương Tranh đã lặp đi lặp lại câu nói "Là Bùi Duật không xứng".
‘