Có sữa nhất định giữ lại rồi phun lên người anh!

Có nước tiểu nhất định chờ lúc rồi tè lên người anh!

Cứ như vậy, Thẩm Quát nhìn thấy tôi là trốn.

Tôi rất hài lòng về chuyện này, cảm thấy chỉ cần tiếp tục cố gắng, nhất định tôi có thể trở thành người xa lạ với Thẩm Quát.

Nhưng ông trời cứ nhất định muốn đối đầu với tôi.

Vào sinh nhật năm ba tuổi của tôi, “bốp” một tiếng, giống như có thứ gì đó va vào đầu tôi. Trong khoảnh khắc, tôi hoàn toàn không còn nhớ chuyện mình xuyên sách.

Trong mắt, trong lòng chỉ còn gương mặt đẹp trai khiến người ta thèm thuồng của Thẩm Quát.

Hai mươi hai năm sau đó, tôi trở thành fan cuồng của Thẩm Quát, ngày nào cũng bám theo anh chạy khắp nơi. Mà dường như anh cũng vui vẻ để tôi quấy rầy như vậy, chưa từng từ chối.

Điều này không chỉ khiến tôi càng được nước lấn tới, mà cứ thế không nghi ngờ gì, chúng tôi bước vào lễ đường hôn nhân.

Không!

Đứng bên ngoài biệt thự, tôi hung hăng vỗ vào đùi mình một cái, véo đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Mẹ kiếp, sắc đẹp làm hại tôi!

Bước vào biệt thự, trên bàn ăn trong phòng khách vẫn đặt món sandwich tinh xảo và cà phê xay tay còn bốc hơi nóng.

Không ai động vào.

Nghĩ kỹ lại, từ bốn ngày trước, Thẩm Quát đột nhiên không ăn sáng do tôi làm nữa.

Lý do anh đưa ra là: “Quá sớm, không đói!”

Tôi không nghĩ nhiều, vẫn ngày nào cũng dậy sớm làm cho anh.

Tôi luôn nghĩ: Có lẽ hôm nay anh đói thì sao? Nếu anh đói mà không có gì ăn thì phải làm sao?

Nhưng bây giờ, theo ký ức khôi phục, cuối cùng tôi cũng biết nguyên nhân.

Không phải anh không đói, mà là anh muốn để bụng đến công ty ăn bữa sáng Tập Noãn Noãn mang cho anh.

Tập Noãn Noãn nói buổi sáng uống cà phê không tốt.

Tập Noãn Noãn nói sandwich không có hơi thở của cuộc sống.

Tập Noãn Noãn nói: “Tôi thích ăn sữa đậu nành với quẩy nhất, còn có cháo kê tôi tự nấu nữa. Tổng giám đốc Thẩm, anh nếm thử đi!”

“Khụ... hừ!”

Tôi xoa n.g.ự.c.

Hơi đau, phải làm sao đây?

2.

Ngồi trước bàn ăn, ăn món sandwich do chính mình làm, tôi chỉ cảm thấy nhạt như nhai sáp.

Ông trời đáng c.h.ế.t, chẳng làm được chuyện gì t.ử tế!

Nếu tôi luôn nhớ chuyện mình xuyên sách, tôi sẽ không đến gần Thẩm Quát.

Biết rõ sau này anh sẽ thích người khác mà vẫn dây dưa với anh, chẳng phải tự chuốc nhục sao?

Nếu bây giờ tôi mới xuyên sách đến đây, tôi nhất định sẽ lập tức đề nghị ly hôn, cắt đứt hoàn toàn với Thẩm Quát và đống chuyện rối rắm này.

Nhưng mà, hai mươi hai năm!

Tôi đã yêu đơn phương Thẩm Quát suốt hai mươi hai năm, tôi thật sự yêu anh.

Thẩm Quát đối với tôi là đặc biệt.

Tôi vẫn luôn cảm thấy Thẩm Quát yêu tôi, cho dù không sâu đậm như tôi yêu anh, nhưng tôi vẫn là người duy nhất đặc biệt.

Đây cũng là lý do tôi có thể đuổi theo anh nhiều năm như vậy.

Bây giờ anh lại nói với tôi rằng anh không yêu tôi, còn có một tình yêu đích thực khác.

Rốt cuộc là muốn thế nào?

Muốn tôi c.h.ế.t sao?

Lúc này người giúp việc trong nhà mở cửa bước vào. Nhìn thấy tôi, bà hỏi: “Phu nhân, hôm nay trưa muốn ăn gì? Tôi đi mua thức ăn!”

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, tôi bật dậy: “Dì Trương, làm vài món ông chủ thích ăn. Trưa nay tôi đến công ty anh ấy.”

“Được.”

“Dì cứ chuẩn bị trước, tôi ra ngoài một chuyến.”

“Vâng.”

Tôi lái một chiếc xe thể thao màu đỏ rời khỏi biệt thự, sau đó đi thẳng đến bệnh viện.

Kỳ kinh tháng này của tôi đã chậm một tuần. Ban đầu tôi không để tâm, dù sao kinh nguyệt của tôi vốn không đều.

Nhưng khi ký ức khôi phục, tôi lại nhớ đến một chuyện.

Trong nguyên tác, Ôn Mộ Kiều từng có một đứa con, nhưng chính cô ấy cũng không biết.

Có lần cô đến công ty tìm Thẩm Quát, vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy Tập Noãn Noãn đang giúp Thẩm Quát thắt cà vạt.

Thật ra giữa họ không có gì.

Chỉ là Tập Noãn Noãn không cẩn thận làm đổ cà phê lên người Thẩm Quát. Mà Thẩm Quát vốn luôn được Ôn Mộ Kiều giúp thắt cà vạt, căn bản không biết tự làm chuyện này, nên chỉ có thể để Tập Noãn Noãn giúp.

Nhưng Ôn Mộ Kiều không biết.

Cô giống như phát điên lao tới túm lấy tóc Tập Noãn Noãn, giơ tay định đ.á.n.h cô ta.

Thẩm Quát sao có thể để cô đ.á.n.h được? Anh lập tức túm lấy Ôn Mộ Kiều rồi đẩy cô ra.

Chính cú đẩy này đã khiến Ôn Mộ Kiều mất đứa con.

Vì mất con, sự căm hận của Ôn Mộ Kiều đối với Tập Noãn Noãn càng sâu sắc hơn.

Hiếm khi Thẩm Quát cảm thấy áy náy với cô, nên điều chuyển Tập Noãn Noãn khỏi bộ phận thư ký.

Nhưng tình tiết này không phải vì Ôn Mộ Kiều, mà là để thúc đẩy tình cảm giữa Thẩm Quát và Tập Noãn Noãn.

Dù sao một ngày không gặp cũng như cách ba thu!

Tôi vững vàng lái xe đến bệnh viện.

Tôi và Thẩm Quát kết hôn hai năm, nhưng vẫn luôn áp dụng biện pháp tránh thai. Về chuyện sinh con, chúng tôi rất ăn ý, không hề ép buộc.

Thẩm Quát nghĩ thế nào, tôi không biết.

Còn đối với tôi, tôi chỉ muốn tận hưởng thêm vài năm thế giới riêng của hai người với anh.

Rất nhanh đã đến bệnh viện.

Tôi đăng ký khám rồi đến khoa sản.

Sau đó là chờ gọi số, gặp bác sĩ, đóng phí, làm xét nghiệm, chờ kết quả.

Toàn bộ quá trình mất hai tiếng.

Trong hai tiếng đó, đầu óc tôi trống rỗng, không thể nghĩ được gì.

Bác sĩ nhìn phiếu xét nghiệm rồi nói: “Dựa vào kết quả, đúng là cô đã mang thai.”