Trong lòng tôi khẽ run lên, tay vô thức đặt lên bụng.
Ở đây vậy mà thật sự đã có một sinh mệnh nhỏ!
Con của tôi và Thẩm Quát!
Mặc dù chưa chuẩn bị tâm lý, nhưng đây tuyệt đối là một niềm vui ngoài ý muốn.
Nhưng lúc này, trong lòng tôi lại hoàn toàn mờ mịt.
Bác sĩ hỏi: “Cô có định giữ đứa bé này không?”
Tôi đột nhiên ngẩng đầu.
Có định giữ hay không?
Đây là vấn đề gì?
Không, đây quả thật là một vấn đề.
Bởi vì tôi đã do dự.
Mãi đến khi đi ra khỏi cổng bệnh viện, tôi mới thoát khỏi trạng thái mơ màng.
Nhìn người qua lại bên ngoài, tôi hít sâu một hơi, lái xe trở về.
Hai mươi hai năm tình cảm, hai năm hôn nhân, còn có đứa con trong bụng.
Tôi không muốn vì tình tiết của một cuốn sách mà phán t.ử hình cho cuộc đời mình.
Thẩm Quát, xin anh, đừng khiến tôi thất vọng.
Về đến nhà, dì Trương đã nấu xong cơm.
Bà vừa xếp thức ăn vào hộp vừa cười nói:
“Bây giờ những đôi vợ chồng yêu thương nhau như ông bà chủ thật sự không nhiều. Nhìn mà tôi cũng thấy ghen tị.”
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ cười đến mức vui vẻ, nhưng lúc này ngay cả sức kéo khóe miệng lên tôi cũng không có.
Từ biệt thự đến công ty Thẩm Quát mất nửa tiếng lái xe.
Khi tôi đến dưới công ty anh vừa đúng mười hai giờ.
Lễ tân nhận ra tôi, không cần thông báo, tôi đi thẳng vào thang máy riêng, thông suốt một đường lên tầng ba mươi hai.
Người đầu tiên nhìn thấy tôi là Từ Nhiên, trợ lý của Thẩm Quát.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, mặt anh ta cứng đờ, trong mắt thoáng qua vẻ hoảng loạn, nhưng ngay lập tức trở lại bình thường.
“Phu nhân, sao cô lại đến đây?”
Tôi cười khẽ: “Thẩm Quát đâu?”
Từ Nhiên nói: “Tổng giám đốc đang ở văn phòng, tôi đi thông báo.”
Tôi túm lấy anh ta: “Không cần, tôi tự đi.”
Mặc dù tôi không thường xuyên đến vông ty của Thẩm Quát, nhưng vẫn biết đường.
Đi đến bên ngoài văn phòng tổng giám đốc, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa.
Văn phòng này có ánh sáng rất tốt. Đúng mười hai giờ trưa, ánh nắng ch.ói chang xuyên qua lớp kính sạch sẽ trong suốt, rải đầy ánh sáng và hơi ấm khắp căn phòng.
Đón ánh sáng, tôi nhìn thấy trước bàn có một nam một nữ đang ngồi.
Trước mặt họ đặt những hộp cơm hình mèo đáng yêu. Hai người ngồi rất gần nhau, đang ngon lành ăn thức ăn trong hộp.
Cô gái dường như đang kể chuyện gì đó, trên mặt mang theo nụ cười.
Người đàn ông ngẩng đầu, nghiêm túc lắng nghe.
Không biết có phải do ánh nắng hay không, lúc này người đàn ông dường như đặc biệt dịu dàng, một sự dịu dàng mà tôi chưa từng thấy.
Sợ mình nhìn nhầm, tôi lấy điện thoại ra, hướng về cảnh tượng trước mắt rồi nhấn nút chụp.
“Cạch!”
Tôi khẽ “chậc” một tiếng.
C.h.ế.t rồi, quên tắt âm thanh.
Đã làm phiền cảnh tượng này, thật đáng c.h.ế.t.
Hai người dường như rất bất ngờ trước sự xuất hiện của tôi, vẻ mặt đều sững lại vài giây.
Nhìn thấy biểu cảm như vậy trên mặt Thẩm Quát khiến tôi vô cùng vui vẻ.
Không nhịn được, tôi bật cười.
Thẩm Quát cau mày nhìn tôi, sắc mặt giống như rất không hài lòng vì tôi đến.
Haiz, Thẩm Quát à, thật sự làm người ta đau lòng.
Sắc mặt Tập Noãn Noãn trắng bệch, đột nhiên đứng bật dậy.
Động tác của cô quá nhanh, kéo theo cả hộp canh bên cạnh bị đổ.
Canh đổ lên chân cô, nóng đến mức cô hét lên.
Thẩm Quát nhanh ch.óng đứng dậy, kéo cô lùi về sau.
Tôi xoay người rời đi, không muốn nhìn chuyện xảy ra phía sau.
Dù sao chúng tôi đều là người có thể diện, tôi không muốn giống như nguyên tác làm ra những chuyện mất mặt.
Từ Nhiên đứng sau lưng tôi với vẻ mặt căng thẳng.
Tôi nhét hộp cơm trong tay vào lòng anh ta: “Cho anh ăn.”
Từ Nhiên hoảng hốt.
Tôi không rời đi mà đến bộ phận thư ký.
Nhìn thấy tôi bước vào, mấy cô thư ký đều đứng dậy, xem ra đều biết tôi.
Như vậy cũng tốt, khỏi phải giải thích nhiều.
“Ai là Giang Phương Ninh?”
Tôi hỏi.
Một người phụ nữ quyến rũ lo sợ bước ra: “Phu nhân, là tôi. Cô tìm tôi có chuyện gì sao?”
Tôi lấy danh thiếp của mình từ trong túi ra đưa cho cô ấy: “Tôi rất có hứng thú với những thứ cô đang có trong tay. Nhớ liên lạc với tôi.”
Giang Phương Ninh ngơ ngác.
Đến khi bước ra khỏi bộ phận thư ký, Thẩm Quát đã đứng bên ngoài.
Tôi thu lại cảm xúc trên mặt, lạnh lùng đi lướt qua anh.
Nhưng anh không định bỏ qua cho tôi, mà túm lấy tay tôi.
Anh hỏi: “Sao em lại đến đây?”
Tôi nói: “Buông tay.”
Có lẽ giọng tôi quá lạnh lùng, dù sao tôi chưa từng nói chuyện với anh bằng giọng như vậy. Bàn tay Thẩm Quát nắm tay tôi càng c.h.ặ.t hơn.
“Kiều Kiều, đừng làm loạn.”
Tôi thở ra một hơi: “Thẩm Quát, buông tay. Tạm thời tôi không muốn nói chuyện với anh, cho nên đừng tự chuốc nhục.”
Sắc mặt Thẩm Quát khó coi, trong mắt bừng lên lửa giận.
Tôi không chịu yếu thế, nhìn thẳng vào anh.
Ôn Mộ Kiều tôi trước giờ chưa bao giờ là người có tính khí tốt. Sở dĩ đối xử dịu dàng với anh chẳng qua là vì tôi yêu anh mà thôi.
Bây giờ tôi phát hiện ra, không cần thiết nữa.
Tôi giằng tay khỏi Thẩm Quát, không quay đầu lại rời khỏi công ty.
Rời khỏi công ty, tôi không về nhà mà thuê một phòng khách sạn.
Giang Phương Ninh không khiến tôi thất vọng, chỉ một tiếng rưỡi sau đã liên lạc với tôi.
Trong nguyên tác, Giang Phương Ninh là một nhân vật nhỏ bé làm nền. Cô ấy cực kỳ tự tin về ngoại hình của mình, sự tự tin này khiến cô ấy có phần tự cao.