Trương Hàm đang lái xe tới hiện trường nhưng anh bất chợt đổi hướng sáng con đường khác.
Trương Hàm không tin anh không tóm được Bắc Quân trong ngày hôm nay. Trước khi tới khu chợ bị bỏ hoang anh đã cử vài đội cảnh sát nữa di chuyển tới đây với hy vọng bọn họ sẽ cùng anh vây bắt Bắc Quân.
Khu chợ tăm tối và ẩm ướt, Trương Hàm men theo lối cổng chính mà vào trong. Nơi này rộng lớn và yên ắng, anh chưa từng thấy chốn nào kì dị như nơi này.
Trương Hàm ngửi thấy một mùi m.á.u tanh xộc thẳng lên mũi, anh đưa tay bịt mũi lại rồi men theo mùi hương ghê tởm này.
Trương Hàm yêu cầu vài người trong đội tản ra để cùng xem xét tình hình, anh dừng lại ở một góc khuất sâu trong khu chợ, nơi mà thứ âm thanh gầm gừ đang phát ra. Trương Hàm bật đèn pin soi vào trong để kiểm tra thì phát hiện một hình ảnh vô cùng khiếp đảm.
Bắc Quân trong hình hài nửa người nửa quỷ đang ngấu nghiến ăn tim của một cô gái. Miệng hắn toàn là m.á.u, mắt đỏ vàng xanh vô cùng quái dị.
Bắc Quân nhìn thấy người định tiến lên tấn công thì đã bị cảnh sát khác bao vây. Nhưng hắn thân thủ nhanh nhẹn đã vọt chạy ở lối sau.
Trương Hàm nhanh ch.óng đuổi theo, anh chạy theo bóng dáng của hắn vào bìa rừng. Bóng tối ập tới khiến con người ta phải chùn bước nhưng Trương Hàm không vì thế mà dừng lại, anh tăng tốc đuổi theo hung thủ cho bằng được.
Trương Hàm chạy theo Bắc Quân đến một cây cầu gỗ cũ kĩ, anh biết rõ vài ngày trước cây cầu này chuẩn bị tháo gỡ. Cầu rất ọp ẹp vì thế không thể nào đi qua được, phía dưới là vực thẳm không đáy nếu sa chân ngã xuống thì chỉ còn thịt nát xương tan.
Bắc Quân dừng lại ngày mép cầu, hắn từ từ quay người lại nhìn Trương Hàm đã theo sát ngay sau mình. Thấy anh đã chĩa s.ú.n.g về phía này, hắn bèn cười ngả nghiêng rất gợn đòn.
“Mày đuổi theo tao dai như đỉa đói vậy. Đúng là đội trưởng đội điều tra có khác thể lực rất tốt.”
Trương Hàm không để ý đến lời lẽ của hắn, anh ra lệnh:
“Bắc Quân, anh đã bị bắt vì tội g.i.ế.c người hàng loạt, đề nghị anh đầu hàng và chịu tội trước vành móng ngựa.”
Bắc Quân nghe thấy phía bên kia cầu là những tiếng bước chân dồn dập, ánh đèn pin rọi sáng về phía hắn. Vài giây sau tiếng cánh máy bay kêu lớn trên bầu trời đen kịt, gió từ cánh máy bay quạt mạnh làm cây cối xung quanh phải ngả nghiêng.
Hắn đã bị bao vây, xung quanh chỉ toàn là cảnh sát vì thế phần trăm trốn thoát cũng bằng không.
Trương Hàm mạnh bạo áp sát hắn thế nhưng chỉ trong tích tắc hắn định ra đòn chống lại anh. Trương Hàm bị nhát d.a.o sắc lẹm đ.â.m mạnh vào bụng khiến anh ngã gục, Bắc Quân định chạy vào trong bìa rừng nhưng một tiếng s.ú.n.g vang lên nhắm thẳng vào bả vai và bắp chân của hắn.
Bắc Quân ngã xuống đất sau đó đã bị cảnh sát tóm gọn. Trương Hàm nhanh ch.óng được đưa đi cấp cứu, trước lúc đó còn cẩn thận hỏi lại tình hình của con trai. Sau khi chắc chắn mọi thứ đã trở về quỹ đạo thì mới yên tâm vào bệnh viện.
...
Sau ba ngày diễn ra phiên tòa xét xử, tòa án kết tội Bắc Quân với mức xử phạt cao nhất là t.ử hình. Hắn nhận bản án với thái độ bình thản mặc dù tất cả các chứng cứ và nhân chứng đều rõ ràng minh bạch để kết tội hắn.
Người nhà của nạn nhân đều gào khóc khi chứng kiến con mình ra đi bằng những cách thức ra tay dã man. Báo chí đăng tin liên tục về tên sát nhân hàng loạt, vụ án ly kì này đều khiến mọi người theo dõi không rời mắt.
Trước khi bị hành quyết, tù nhân đều sẽ được nhìn ngắm bầu trời và gặp người thân trước ngày t.ử hình. Thế nhưng Bắc Quân không cần điều đó, hắn ngồi trong góc phòng lẳng lặng nhìn bầu trời tối dần qua khung cửa sổ nhỏ.
Hắn biết hôm nay là đại nguyệt thực, là ngày hắn sẽ phải kết thúc tính mạng của mình. Nhưng khi hắn sắp c.h.ế.t thì vẫn chẳng thể báo thù được cho gia đình của mình.
Trương Hàm đứng ngoài cửa phòng yêu cầu quản giáo đem bữa cơm tối cho hắn. Món ăn đạm bạc và nguội lạnh làm hắn bật cười. Thứ hắn cần đâu phải mấy món nhạt nhẽo này, hắn không còn đủ sinh khí để mà thở nữa chứ đừng nói là thưởng thức món cơm tù.
Chỉ qua một đêm nhận bản án kết tội mà cơ thể cùng gương mặt của Bắc Quân đã trở nên tiều tụy. Mắt hắn lạnh lùng nhìn Trương Hàm, miệng nhoẻn cười trông vô cùng xấu xa.
“Đến nhìn mặt tao lần cuối à? Còn sớm mà vì ngày mai mới nhận án t.ử.”
Trương Hàm không nói gì thêm, anh đóng cửa lại và lặng lẽ rời khỏi hành lang.
Căn phòng u ám lập lòe ánh trăng đêm. Bắc Quân dường như chờ đợi thời khắc gì đó, hắn nhìn vầng trăng từ từ bị bóng đêm nuốt chửng rồi trả lại là một vòng tròn đỏ dị hoặc.
Tiếng gào thét lớn trong căn ngục tù khiến quản giáo chạy vội đến, anh ta nhìn vào trong liền trông thấy cơ thể của Bắc Quân đang co giật liên hồi. Máu từ mắt mũi miệng liên tục chảy không ngừng. Trên tay, cổ, mặt và chân đều mọc những lớp lông kì lạ. Anh ta gọi ngay cho những người khác rồi định xông vào nhưng Bắc Quân lại chạy ngay tới chặn cửa.
Một đám người không thể chống lại sức khỏe của hắn. Bọn họ đều tự hỏi rốt cuộc hắn là cái quái quỷ gì mà mạnh như thế?
Một tiếng đồng hồ vật vã với cơn đau, Bắc Quân cuối cùng đã tan thành mây khói. Trên sàn nhà chỉ còn lại một nắm tro xám và những mảnh vỡ bằng thủy tinh.
Đêm ở cùng thời điểm diễn ra cảnh tiến hóa của Bắc Quân thì An Kiều cũng phải chịu nỗi đau tương tự.
Trên người cô toát hết mồ hôi, An Kiều cảm thấy trong người vừa nóng vừa lạnh. Cô run rẩy chịu đựng những cơn đau đang chạy dọc cả cơ thể.
Đôi con ngươi của cô đỏ gay khi mặt trăng hoàn toàn chuyển sang màu đỏ. An Kiều dường như mất hết nhận thức của một con người, cô vừa trông thấy Dương Thanh Nghị bước vào thì liền lên cơn thèm khát.
An Kiều định xông tới chỗ anh đang đứng nhưng dây thừng đã sớm kéo cô trở lại. Vết thương ở cổ tay ngày một nặng, chúng đều đã rỉ m.á.u. Dương Thanh Nghị đi tới chỗ của cô, anh bỏ lá bùa dán trên n.g.ự.c của An Kiều thì bị cô c.ắ.n mạnh một nhát vào mu bàn tay.
Anh rút mạnh tay lại rồi nhìn vết c.ắ.n sâu hoắm. Dương Thanh Nghị không trách cô vì An Kiều bây giờ không còn là An Kiều mà anh biết.
Đôi mắt của cô mất nhân tính, cô càng thấy anh tiến gần thì càng nhe hàm răng nhọn hoắt về phía n.g.ự.c của Dương Thanh Nghị.
Anh đau lòng nhìn cô, Dương Thanh Nghị không muốn tự tay kết liễu cô. Anh không đành lòng.
“An Kiều, em nghe thấy anh nói không?” Anh hỏi cô.
Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là những tiếng gầm gừ. Dương Thanh Nghị kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa.
“An Kiều, em còn ở đó không? Làm ơn đừng bỏ anh như vậy.”
An Kiều vẫn giữ nguyên trạng thái hung dữ. Anh nhìn cô dường như đôi mắt ôn hòa chợt nảy một suy nghĩ điên rồ, Dương Thanh Nghị muốn dùng trái tim của mình trao cho cô.
Anh lại gần An Kiều, mùi m.á.u tanh trên tay anh k*ch th*ch cô. An Kiều trông thấy vậy thì liền định há miệng c.ắ.n vào bên n.g.ự.c trái của anh nhưng cô không ngờ vào giây phút ấy, cô lại tỉnh táo.
An Kiều thút thít sau đó òa khóc lớn hơn. Cô nhìn anh rồi nói:
“Em sẽ không làm thế! Anh đừng tự đưa mình vào nguy hiểm.” An Kiều cụp mi, nước mắt chảy dài trên gò má: “Thanh Nghị, em sai rồi. Ngay lúc đầu em không nên tiếp cận anh, chúng ta vốn dĩ không thuộc về nhau.”
Dương Thanh Nghị hiểu cô đang muốn nói gì, anh xoa đầu cô rồi thủ thỉ:
“Ngoan, em đừng nói bậy.”
“Dương Thanh Nghị, bây giờ g**t ch*t em vẫn còn kịp. Anh ra tay lúc này chắc chắn sẽ không hối hận.” Cô nức nở.
Dương Thanh Nghị ôm cô c.h.ặ.t hơn, anh đáp:
“Chắc chắn sẽ hối hận. Anh đã hứa sẽ không làm tổn thương em. An Kiều, anh yêu em.”
Dương Thanh Nghị dứt lời liền cúi xuống hôn cô. Môi anh chạm lên môi cô trao một nụ hôn mãnh liệt, An Kiều bất chợt cảm thấy cơ thể co rút, trái tim của cô quặn thắt lại và rồi ngừng đập.
Dương Thanh Nghị không buông cô ra, anh ôm c.h.ặ.t cô và vẫn tiếp tục nụ hôn nồng nhiệt. Giọt nước mắt của cô và anh cùng rơi, An Kiều cảm thấy đã đến lúc mình phải rời xa anh rồi.
“Dương Thanh Nghị, em phải đi rồi. Em yêu anh, tạm biệt.”
Lời nói của cô vừa dứt thì cơ thể của cô cũng tan biến. Nắm tro tàn vương trên sàn nhà lạnh lẽo, Dương Thanh Nghị như c.h.ế.t lặng. Cô biến mất, tòa thành tình yêu của anh cũng sụp đổ.
Sau khi An Kiều biến mất khỏi trần thế, Dương Thanh Nghị sắp xếp thủ tục thôi học giúp cô với lí do định cư tại nước ngoài.
Minh Đăng an toàn trở về với gia đình, thằng bé cũng hoàn toàn không biết An Kiều đã mất.
Trương Hàm bị Bắc Quân đ.â.m khá nặng, vết thương đã để lại di chứng sau này. Vì vụ án diễn ra thành công, Trương Hàm được trao tặng bằng khen và thăng chức.
Dương Thanh Nghị vẫn tiếp tục công việc giảng dạy tại trường đại học, ngoài ra, anh còn mở thêm một tiệm kem nho nhỏ. Vì anh còn nhớ khi còn sống, An Kiều rất thích ăn kem.
Mỗi năm đến ngày giỗ của cô, Dương Thanh Nghị đều mua một bó hoa cúc trắng tới thăm.
Nhiều năm về sau, Dương Thanh Nghị một mình tới mộ của An Kiều. Anh đặt bó hoa xuống dưới ngôi mộ rồi cặm cụi dọn dẹp nơi an nghỉ của cô thật sạch sẽ.
Dương Thanh Nghị dạo gần đây thấy trong người không được khỏe, anh đau ốm liên miên đôi khi ăn uống còn không vừa miệng.
Anh quyết định đi khám thì nghe bác sĩ nói anh mắc bệnh u.n.g t.h.ư tụy giai đoạn cuối, thời gian sống của anh không còn nhiều.
Mùa đông của năm vừa rồi rất lạnh nhưng vẫn thấy nắng. Dương Thanh Nghị sau nhiều tháng ngày chống chọi với bệnh tật và đau đớn thì đã ra đi.
Trước khi nhắm mắt, anh mơ hồ trông thấy bóng dáng một phụ nữ rất trẻ đẹp, cười dịu dàng tiến về phía anh.
Dương Thanh Nghị đau đến mức không nói thành lời nhưng vẫn nhận ra đó là An Kiều. Anh đã hứa với bản thân sau khi cô mất sẽ không yêu ai, anh không có mối tình nào khác ngoài trái tim chỉ dành cho cô.
Dương Thanh Nghị nhắm mắt, nước mắt chảy dài trên đôi gò má. Anh có lẽ sẽ gặp được cô ở một thế giới nào đó, nơi mà cả hai sẽ vẫn ở cùng nhau và xây dựng một cuộc đời hạnh phúc.
==============================
KẾT TRUYỆN