An Kiều tỉnh dậy thì đã phát hiện bản thân đang nằm trên giường êm ái, bên cạnh là Dương Thanh Nghị ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.
Cô hoang mang rằng tại sao bản thân lại nằm trong vòng tay của anh khi mà tối hôm qua cô đã trải qua một cơn biến đổi vô cùng kinh khủng.
An Kiều nhìn cơ thể mình đã được tắm rửa sạch sẽ rồi được mặc một bộ quần áo mới, cô ngước mắt nhìn Dương Thanh Nghị thì bỗng dưng anh lên tiếng:
“Dậy rồi à? Sao em không ngủ thêm một chút nữa?”
An Kiều bỏ qua câu hỏi của anh, cô bây giờ muốn anh phải trả lời câu hỏi của cô.
“Tối hôm qua là anh đưa em vào phòng ngủ ư?”
Dương Thanh Nghị không lên tiếng, anh chỉ ừm một tiếng. An Kiều hơi cau mày, cô lại hỏi:
“Cửa nhà tắm là do em khóa làm sao anh có thể mở ra?”
Dương Thanh Nghị lúc này mới mỉm cười mặc dù nụ cười không quá rõ ràng nhưng An Kiều hoàn toàn có thể hiểu anh đang rất tận hưởng sự ngờ vực của cô một cách rất vui vẻ.
Dương Thanh Nghị mở mắt trông anh giống như đã sớm thức giấc từ lâu vì thế vẻ ngái ngủ đã không còn đọng lại trên gương mặt điển trai kia.
“Em quên ư? Đây là nhà của anh đương nhiên các phòng anh đều có chìa khóa dự phòng.”
An Kiều chớp mắt, cô vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c của anh hít hà lấy mùi bạc hà mát lạnh. Cô không rõ khi anh bước vào trong nhà tắm là khoảng thời gian nào, lúc anh bước vào chắc chắn sẽ nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng của cô.
An Kiều muốn bật dậy để tới phòng tắm kiểm tra, cô muốn xem xem vết tích của mình còn ở đó không.
Dường như anh sớm biết cô định làm gì nên đã ngăn cô lại bằng cách siết c.h.ặ.t vòng tay mà ôm cô vào lòng. An Kiều ban đầu còn giãy giụa, cô khó chịu nói:
“Buông em ra, em muốn đi vệ sinh.”
Dương Thanh Nghị đáp: “Đừng nhiễu, anh không dễ bị lừa đâu.”
An Kiều vẫy vùng một hồi cũng thấm mệt, cô cũng nhận ra bản thân càng cứng đầu thì anh sẽ chẳng chịu buông tay để cô rời đi.
An Kiều nằm im trong vòng tay của anh, lúc khoảng không gian trở nên yên tĩnh nhất thì cô chợt hỏi anh:
“Dương Thanh Nghị, sắp tới kỳ nguyệt thực cuối cùng rồi. Em nghĩ là bản thân sẽ không trụ nổi nữa.”
Dương Thanh Nghị vỗ nhẹ vào lưng của cô, giọng anh rất đỗi dịu dàng mà xoa dịu.
“Đừng nghĩ nhiều, chỉ cần chúng ta ở cạnh nhau thì đều có thể vượt qua được.”
Trương Hàm ngồi trong xe với dáng vẻ có chút nôn nóng, anh thi thoảng cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại như mong chờ tin tức của Đồng Trác.
Từ sau khi Hoài Nam bị bắt về đồn một lần để khám xét thì anh đã không bắt gặp cậu ta nữa. Trương Hàm không rõ lí do Hoài Nam lại tố cáo Bắc Quân vì rõ ràng hai người họ vốn là đồng phạm với nhau.
Chuông điện thoại vừa reo thì Bắc Quân đã nhanh ch.óng chớp lấy máy rồi ngạt nút nghe. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Đồng Trác.
“Anh Trương, Hoài Nam không có ở nhà. Đồ đạc đã được dọn sạch vì ông chủ ở đây nói cậu ta đã tự hủy hợp đồng thuê, mấy bữa nay đã không thấy trở về nữa rồi.”
Trương Hàm ngắt máy, anh lại nhớ đến vụ việc điều tra về Bạch Lan. Cô biên tập viên cũng biến mất khỏi thế giới như thể chưa từng xuất hiện trên cõi đời này. Anh nghĩ rằng có lẽ Hoài Nam đã tan biến thật, việc tìm kiếm tung tích của cậu ta cũng không cần thiết nữa. Cách cậu ta biến mất rất kì quặc nhưng những chứng cứ cậu ta để lại là thứ quan trọng để chống lại Bắc Quân.
Bầu trời hôm nay tối nhanh hơn mọi khi, Trương Hàm mua một phần ăn rồi tới hàng ghế đá ngoài công viên mà thưởng thức.
Gió trời rất lạnh, anh lại nhớ về gia đình nhỏ của mình. Ngày gia đình còn đầy đủ các thành viên, Trương Hàm luôn thích cảm giác mọi người quây quần bên bàn ăn và cùng nhau thưởng thức bữa tối.
Anh rất nhớ Minh Đăng, Trương Hàm ngày ngày đều mong ngóng tìm được tung tích của con trai nhưng đồng đội của anh đều mai phục rất nhiều các điểm đến được cho là Bắc Quân có thể đi qua nhưng vẫn chưa bắt gặp hắn.
Trương Hàm nhìn bầu trời tối đen như mực chỉ có duy nhất một khoảng sáng là mặt trăng.
Công viên hôm nay rất đông người, các cặp đôi yêu đương đều tới đây để ngắm trăng sáng. Một đôi tình nhân trẻ đứng cách đó không xa, họ chỉ tay lên trời rồi nói:
“Hôm nay là đại nguyệt thực, em muốn ở đây tới khuya để ngắm sự kiện này.”
“Em nhầm rồi, đại nguyệt thức chính thức diễn ra vào ngày cuối cùng của tháng mười hai. Vẫn còn vài ngày nữa mới tới.”
Trương Hàm nghe thấy vậy liền nhớ ra điều gì đó, anh nhanh tay lướt lên mạng rồi nhấp vào bài đọc về hồ ly. Trương Hàm nhớ trong lần tìm kiếm thông tin về giống loài này đã nhắc đến nguyệt thực.
Hồ ly sẽ phải trải qua hai lần tiến hóa: nguyệt thực và đại nguyệt thực. Đây là khoảng thời gian nhạy cảm nhất nếu vượt qua được thì tuổi thọ ngọc tinh càng cao, cơ thể người sẽ sớm hoàn thiện và ít bị tổn thương.
Trương Hàm lướt tới dòng chữ cuối của bài viết: Thời điểm này tính săn mồi của hồ ly được nâng cao.
Trương Hàm nhấc máy điện thoại gọi cho Đồng Trác, anh muốn nhắc nhở vài chuyện.
“Đồng Trác, các cậu đang ở đâu?”
Đồng Trác và vài đồng đội đang đi mua đồ ăn tối. Cậu kiếm một chỗ vắng vẻ rồi thông báo tình hình.
“Bọn em vẫn ở khu vực của hung thủ, hắn lẩn trốn kĩ quá vẫn không thấy hắn lượn ra khỏi nơi trú ẩn.”
Trương Hàm suy nghĩ một lúc, anh nói:
“Đêm nay tăng cường giám sát, tôi nghĩ hắn sẽ ra ngoài sớm thôi. Cậu chuẩn bị nhiều người theo cùng nhất định lần này phải tóm được hắn.”
Trương Hàm sau khi dùng xong bữa tối liền trở vào trong xe, anh vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Đồng Trác cùng đồng đội đã mai phục ở địa điểm được cho là nơi trú ẩn của Bắc Quân nhưng nhiều ngày vẫn không thấy hắn. Trương Hàm chắc chắn đã chuẩn bị rất kĩ vì thế không thể nào bị hắn phát hiện.
Anh lục lọi lại đoạn phim mà Hoài Nam gửi tới sau đó cẩn thận xem lại. Trương Hàm mất gần một tiếng đồng hồ để xem xét từng chi tiết trong đoạn phim, anh chợt phát hiện nơi mà Bắc Quân gây án với nạn nhân ở đầu video là một nơi khá hoang tàn.
Anh phóng to những dị vật ở trong góc phòng, Trương Hàm nghi ngờ những vật dụng này là phế liệu xe cộ. Anh không rõ những thứ này là gì vì vậy đành nhờ một người bạn kiểm tra bức ảnh chụp góc quay này.
Sau khi xác nhận đây là phế liệu của ô tô cũ, Trương Hàm nhanh ch.óng gọi điện tới Đồng Trác. Anh vội vã:
“Đồng Trác mau đổi địa điểm mai phục. Nơi Bắc Quân đang trú ẩn không phải ở khu dân cư mà là xưởng ô tô cũ.”
Xe cảnh sát lập tức di chuyển đến địa điểm được thông báo. Cổng lớn của xưởng đều đã đóng kín, cảnh sát bắt buộc phải vượt tường vào trong.
Nơi rộng lớn này tối tăm và lãnh lẽo vô cùng, Đồng Trác dẫn đồng đội lên tầng cao rồi đẩy cửa vào căn phòng được cho là có hung thủ nhưng rốt cuộc vẫn không thấy hắn.
Minh Đăng bị treo ngược lên trên sào còn phía dưới là một chậu than nóng lớn. Một viên cảnh sát không cẩn thận liền dẫm lên một sợi chỉ kích hoạt dây cắt cố định chân Minh Đăng.
Nhóc con suýt chút nữa là bị rơi xuống chậu than đỏ hồng nhưng may mắn đã được cảnh sát kịp thời đến cứu và vài người chỉ bị bỏng nhẹ ở bên ngoài.
“Anh Trương, bọn em đã cứu được Minh Đăng nhưng Bắc Quân thì vẫn không tìm thấy.”
...
An Kiều hôm nay đặc biệt chuẩn bị một bữa tối vô cùng thịnh soạn. Cô mang nồi canh xương hầm rau củ nóng hổi lên bàn nơi Dương Thanh Nghị đang ngồi nhìn cô.
Bữa cơm tối diễn ra với cảm giác ấm cúng và gần gũi. Cô và anh chăm sóc cho nhau từng chút một, những miếng thức ăn nóng hổi lần lượt được gắp vào bát.
An Kiều không có hứng ăn cơm, cô bây giờ không thể cảm nhận được gia vị trong miệng nữa. An Kiều hoàn toàn mất vị giác rồi.
Cơn đau lại một lần nữa hành hạ cô, l.ồ.ng n.g.ự.c của An Kiều như muốn nổ tung thành trăm mảnh. Cô vẫn cố gắng kìm nén cơn đau, mồ hồi trên trán túa ra khiến Dương Thanh Nghị để mắt đến.
Anh vội vã hỏi cô: “Sao thế? Cảm thấy không khỏe ư?”
An Kiều mím môi, cô buông bát cơm xuống rồi nặng nhọc đáp:
“Chắc em trúng gió thôi, em vào phòng nghỉ một lát.”
Bóng lưng gầy gò của cô khiến Dương Thanh Nghị đau lòng. Anh vờ như bản thân không biết tình trạng nguy hiểm của cô nhưng anh làm sao phớt lờ được mãi.
Lúc Dương Thanh Nghị chầm chậm đi tới phòng ngủ kiểm tra tình hình của An Kiều, hình ảnh cô nằm gục trên sàn với tình trạng toàn thân co giật khiến anh sửng sốt.
Dương Thanh Nghị vội vã đẩy cửa bước vào nhưng anh đã bị giọng nói ồm ồm của cô ngăn cản.
“Đừng đến đây, anh tránh xa ra!”
An Kiều chật vật bò lên giường, cơ thể của cô ngày một gầy đi và xanh xám kì dị. Dương Thanh Nghị đứng ở ngưỡng cửa bất động dõi theo cô.
Đôi mắt của An Kiều đã chuyển sang màu đỏ nhạt, răng nanh mọc qua miệng cùng với tiếng gầm gừ quái dị. Dương Thanh Nghị biết hiện tượng này vì anh đã từng trông thấy bố anh ra tay với một hồ ly vào đêm trăng nguyệt thực.
Sau khi bố anh tiêu diệt con hồ ly đó cơ thể của nó hóa thành tro bụi chỉ trong giây lát. Tiếng thét gào của nó vô cùng đau thương nhưng bố anh lại dặn dò anh hết sức tỉ mẩn.
“Khi hồ ly mất nhân tính sẽ không nhận ra ai với ai, kể cả người trước mặt là người nó yêu nhất thì nó cũng sẵn sàng ra tay đoạt mạng. Lúc này, con phải ra tay với nó trước, một nhát d.a.o đ.â.m xuyên tim mới tiêu diệt được nó.”
Đôi mắt của Dương Thanh Nghị đã sớm đỏ gay, anh không thể khóc và cũng không muốn khóc trước mặt cô. Nhưng An Kiều lại khẽ khàng nói với anh:
“Thanh Nghị, mau trói em lại.”
Dương Thanh Nghị bất động nhìn cô, anh không thể làm tổn thương cô. Anh đã hứa với cô là sẽ không bao giờ làm tổn thương cô.
“Mau trói em lại! Anh phải tỉnh táo lên!”
Dương Thanh Nghị nghe xong liền lập tức thực hiện. Anh dùng dây thừng được tẩm với m.á.u của hồ ly mà trói cô lại, Dương Thanh Nghị dùng một lá bùa yểm lên giữa n.g.ự.c của cô.
An Kiều nhìn anh đầy đau khổ. Cô rơi lệ, miệng mếu máo không nói lên lời. An Kiều biết bản thân sẽ c.h.ế.t trong lần đại nguyệt thực này.
Lúc này cô đã không còn tiếc nuối bất cứ điều gì cho bản thân. Cô chỉ tiếc đã ở bên Dương Thanh Nghị và gây họa cho anh.
==============================