Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Phần Cuối

Chương 8: Dấu Vết Không Thể Xóa Nhòa

Dương Thanh Nghị tỉnh dậy, anh khe khẽ kêu lên một tiếng, âm lượng rất nhỏ nên An Kiều nằm kế bên không tỉnh giấc.

Cô ngủ rất ngoan, gương mặt trông ngày càng tiều tụy. Xương gò má lộ ra khiến sắc mặt gầy gò hơn mọi ngày. Dương Thanh Nghị muốn ngồi dậy nhưng vết thương ở chân vẫn khiến anh đau nhức mỗi khi di chuyển.

An Kiều cảm nhận được cử động của anh vì thế cô choàng tỉnh. Gương mặt vẫn còn đang ngái ngủ nhưng trông thấy anh định ngồi dậy thì cô nhanh ch.óng tới đỡ anh.

“Anh muốn đi vệ sinh, em cứ ngủ thêm đi anh tự mình đi được.”

Cô bỏ mặc lời anh nói, An Kiều một tay vòng qua eo anh, tay còn lại cầm bịch truyền để anh tiện di chuyển.

Dương Thanh Nghị trở lại giường lúc bấy giờ mới là tờ mờ sáng, bệnh viện rất yên tĩnh và trong phòng chỉ có hai người là cô với anh.

An Kiều không hỏi chuyện anh bị Bắc Quân làm hại, thứ cô tập trung chỉ là vết thương của anh sau phẫu thuật.

Dương Thanh Nghị chưa ăn tối, cái bụng của anh xẹp lép đang kêu gào vì đói. An Kiều biết điều này nên đã sớm đi mua ít cháo thịt bằm cho anh, cô đổ ra bát rồi múc một thìa đưa lên gần miệng của anh.

Dương Thanh Nghị há miệng ăn thìa cháo cô đút, trong suốt quá trình ăn uống đều không trò chuyện gì.

An Kiều lại cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình đau nhói, cơn đau ngày một dữ dội hơn trước khiến cô tê dại lý trí. Dương Thanh Nghị nhìn thấy nét mặt của cô biến sắc, mồ hôi rịn ra từ trán trông rất khó coi.

“Em không khỏe à? Nếu mệt thì cứ nằm nghỉ đi.” Anh nhắc nhở.

An Kiều vội lắc đầu, cô mỉm cười mà đáp: “Em ổn.”

An Kiều đi tới bàn uống nước cách đó không xa, cô đứng bất động vì khung cảnh trước mắt rất mờ ảo. An Kiều cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c của mình vô cùng đau giống như sắp bị ai xé rách. Cô vịn tay vào thành giường rồi đột ngột ngã xuống đất.

Dương Thanh Nghị trông thấy bèn sốt sắng gọi bác sĩ, anh định lao đến chỗ của cô nhưng cơn đau từ cuộc phẫu thuật ập đến đã ngăn cản anh.

An Kiều được truyền nước và nằm nghỉ ngơi ở ngay giường kế bên của anh. Lúc cô tỉnh dậy đã là buổi trưa.

Nắng nhạt chiếu lên bàn tay cắm ống truyền, An Kiều ho khan vài tiếng rồi quay đầu ra chỗ của Dương Thanh Nghị thì đã thấy anh nhìn mình.

Cô chưa kịp lên tiếng thì đã bị anh chen ngang, Dương Thanh Nghị trông rất ưu phiền nhưng nét mặt của anh lại đang cố tỏ ra bình thản.

“Hắn đã tới tìm em, đúng không?” Anh hỏi. Giọng trầm khàn rất ấm nhưng An Kiều lại cảm thấy rất căng thẳng.

Cô không đáp, ánh mắt rơi xuống vệt nắng chiếu trên vết thương của anh. Dương Thanh Nghị không ép buộc cô phải trả lời ngay, anh hỏi một câu khác.

“Em và hắn là đồng loại nhưng hắn vẫn muốn g.i.ế.c em ư?”

Hai chữ “đồng loại” như một nhát b.úa đập thẳng vào đầu của An Kiều. Cô ngây dại nhìn anh, đôi con ngươi màu nâu nhạt có chút sắc đỏ dị hoặc man mát buồn.

Cô ngoảnh mặt sang phía cửa sổ ngập nắng, tia sáng trong trẻo làm trái tim của An Kiều gần như tan vỡ.

“Anh biết rồi ư? Biết từ khi nào?”

“Vào lần nguyệt thực đầu tiên.” Anh trả lời.

An Kiều nhắm mắt, cô như muốn lấy lại bình tĩnh khi cơn đau nơi l.ồ.ng n.g.ự.c đang bộc phát. Một khoảnh khắc yên tĩnh khiến không gian trong phòng bệnh trở nên ngột ngạt, Dương Thanh Nghị nhìn người con gái đang nằm im trên giường bệnh, anh cảm thấy thương cô vô bờ bến.

An Kiều biết rất rõ tình cảm của cả hai là ngang trái. Nếu Dương Thanh Nghị sớm biết cô là hồ ly thì tại sao vẫn cố chấp hẹn hò, vẫn cố chấp quan tâm cô.

An Kiều đã mất đi ngọc tinh việc này đồng nghĩa với việc cô sẽ hóa dại. Nếu ở cạnh anh quá lâu cô sẽ không làm chủ được h*m m**n của bản thân mà hút hết sinh khí của anh, đồng thời cũng sẽ moi t.i.m anh mà c.ắ.n xé.

An Kiều không muốn chuyện này xảy ra. Cô không chấp nhận hiện thực tàn khốc này.

An Kiều mở mắt ánh sáng từ khung cửa ch.ói lóa làm mắt cô nhức mỏi. An Kiều quay đầu nhìn anh, Dương Thanh Nghị vẫn giữ nguyên nét mặt ôn hòa như thế.

“Hay là anh g.i.ế.c em đi.” Giọng cô run run.

An Kiều nhắc lại: “G.i.ế.c em ngay bây giờ là điều đúng đắn, càng để lâu... càng để lâu thì...”

Cô chưa kịp nói thành lời thì nước mắt đã rơi, An Kiều quay mặt đi nơi khác để anh không nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của bản thân.

Cô mất từng ấy năm để tu luyện trở thành người vậy mà giờ đây công sức cô bỏ ra đã tan thành mây khói.

Dương Thanh Nghị ngồi trên giường bệnh, anh đau lòng nói với cô rằng:

“Anh sẽ không làm tổn thương em, nhất định không!”

An Kiều nghe xong câu này liền khóc nhiều hơn trước, cô vùi mặt vào trong chăn để bản thân bớt yếu đuối khi đối diện với Dương Thanh Nghị.

Hai tuần ở bệnh viện đã kết thúc, Dương Thanh Nghị và An Kiều trở về nhà khi vết thương của anh đã lành.

An Kiều ngày một gầy gò, da dẻ nhợt nhạt trông sợ vô cùng. Mỗi khi nhìn mình trong gương cô đều không tin đó là mình, mỗi ngày cô đều chống chọi với cơn đau thắt trong phòng vệ sinh.

An Kiều từng ngất trong phòng ngủ vì cơn đau nơi l.ồ.ng n.g.ự.c tái phát, vết bầm ngày càng đậm màu và nhức nhối. Cô không biết mình phải làm gì, có lẽ thời gian cô sống sót trên cõi đời này còn rất ít.

Bởi vì vết thương ảnh hưởng đến xương nên để lại di chứng khiến Dương Thanh Nghị nhiều lúc khó khăn trong việc đi lại. An Kiều luôn ở cạnh anh để đảm bảo an toàn.

Đêm tối bao trùm toàn thành phố, thứ ánh sáng thuần khiết còn sót lại chính là ánh trắng bạc lạnh lẽo. An Kiều đang an giấc trong vòng tay của Dương Thanh Nghị thì đột nhiên tỉnh giấc.

Một cơn đau dữ dội lại ập đến khiến cô run rẩy. Nhịp tim của An Kiều đập ngày một mạnh hơn, cô cảm nhận được con thú trong người đang dần xuất hiện.

An Kiều bật dậy rồi chạy nhanh vào nhà tắm, cô nhìn mình trong gương liền nhận ra đôi con ngươi đang chuyển sang màu đỏ dị hoặc. Những chiếc răng của cô đang mọc dài ra ngày càng sắc nhọn. Móng tay của cô trở nên đen hơn và phần lông trên cơ thể đã xuất hiện.

An Kiều nhanh ch.óng khóa cửa phòng tắm, cô ngồi bệt vào trong góc lặng lẽ hứng chịu cơn đau ập tới. Các mảng da thịt của cô trở nên gai góc, An Kiều ho ra m.á.u khiến sàn nhà nhanh ch.óng nhầy nhụa màu đỏ tươi.

Cô nhìn bàn tay của mình dần biến đổi thành thú vật, cô không chịu nổi nữa nhưng nếu đi ra ngoài với bộ dạng này thì cô chắc chắn sẽ làm hại Dương Thanh Nghị.

An Kiều co ro trong góc phòng lạnh lẽo, cơn đau cứ giày vò cô khiến cô như muốn c.h.ế.t đi sống lại. Đến khi cơ thể không còn chịu đựng được nữa cô đã ngất lịm từ lúc nào không hay.

...

Trương Hàm đang ngủ ở trong xe thì bị tiếng gọi của Đồng Trác làm cho tỉnh giấc. Anh nhăn nhó nhìn cậu thanh niên trẻ rồi vội mở cửa đẩy cậu ta vào trong con hẻm nhỏ. Trương Hàm nghiêm mặt, giọng anh hạ thấp nghiến ngấu từng chữ.

“Cậu làm gì ở đây? Tôi đã nói không được xuất hiện đột ngột như vậy mà!”

Đồng Trác cởi khẩu trang, gương mặt của cậu thấm ướt mồ hôi. Cậu thở hổn hển rồi đáp:

“Anh Trương, em có thứ muốn đưa tận tay cho anh. Thứ này vô cùng quan trọng.”

Trương Hàm liếc xuống cái túi được giấu kín trong lớp áo, Đồng Trác lôi ra một chiếc đĩa CD không nhãn hiệu. Cậu từ tốn nói:

“Đêm hôm qua có một bưu phẩm gửi tới cho em, anh biết người gửi là ai không?”

Trương Hàm lắc đầu, anh hỏi:

“Là ai?”

“Vũ Hoài Nam.”

Ba chữ thốt ra khỏi miệng của Đồng Trác làm anh tỉnh táo hẳn. Trương Hàm cau mày, anh hỏi tiếp:

“Đĩa CD đó chứa nội dung gì?”

Đồng Trác cúi thấp đầu, cậu nhẹ giọng trả lời:

“Một đoạn phim của hung thủ và lời thú tội của Hoài Nam. Em nghĩ anh nên tự xem thì sẽ rõ hơn.”

Đồng Trác dứt lời thì đeo khẩu trang định rời đi nhưng Trương Hàm lại kéo tay của cậu lại mà nhắc nhở.

“Cậu vẫn nên cẩn thận, đề phòng có kẻ hãm hại. Vụ án chưa đến hồi kết chúng ta vẫn phải cảnh giác.”

Đồng Trác nhìn anh rồi gật đầu. Bóng dáng cậu mất hút sau con ngõ, Trương Hàm leo nhanh lên xe rồi đưa đĩa CD vào máy tính.

Góc quay là góc khuất được giấu kĩ vào một chỗ mà hung thủ không biết. Trương Hàm theo dõi từng chi tiết một mà không dám rời mắt. Gương mặt của Bắc Quân lộ rõ khi hắn tháo bỏ lớp mũ trùm đầu.

Vết sẹo lớn lồ lộ khi được tẩy trang, Trương Hàm nheo mắt nhìn hắn chuẩn bị dụng cụ để xử lý nạn nhân đã nằm bất động trên sàn nhà.

Bắc Quân dùng một con d.a.o nhỏ từ từ róc da của nạn nhân, hành động của hắn nhanh nhẹn và gọn gàng nên chỉ trong một loáng cảnh tượng kinh hoàng đã hiện ra. Mảng da của nạn nhân đã được lột bỏ.

Bắc Quân tiến hành c.h.ặ.t x.á.c rồi phân nhỏ từng bộ phận vào trong túi khác nhau. Đoạn phim về Bắc Quân đã kết thúc, đoạn băng lần lượt chuyển cảnh sang một căn phòng khá tối. Trước mặt chỉ là một chiếc ghế cô độc rồi bóng người lướt qua máy quay lặng lẽ ngồi xuống.

Hoài Nam trong bộ quần áo màu đen kín đáo, gương mặt của cậu tiều tụy và khổ đau. Trương Hàm sẽ không thể biết lúc cậu ta quay lại video này thì cũng là lần sống sót ngắn ngủi trên cõi đời này. Vì ngay khi máy quay tắt Hoài Nam đã gặp An Kiều và cũng chính đêm đó cậu đã cứu cô.

Trương Hàm tắt máy, anh ngả đầu ra sau ghế mà thở dài não nề. Anh suy nghĩ rất lâu, lâu đến nỗi anh nghĩ bầu trời sắp chuyển tới chiều muộn. Bắc Quân rõ ràng là kẻ sát nhân mà cảnh sát đang tìm kiếm, đoạn phim mà Hoài Nam gửi tới là chứng cứ sắc bén chống lại hắn trước tòa.

Trương Hàm có hàng loạt lí do để căm hận Bắc Quân. Hắn g.i.ế.c vợ anh và bây giờ là bắt cóc con trai anh. Đã gần một tháng Trương Hàm rời xa con trai, anh luôn sốt ruột và luôn âm thầm tiếp nhận vụ án truy bắt hắn.

Anh không dám chủ động ra mặt tiếp nhận vụ án vì anh sợ khi Bắc Quân biết được sẽ ra tay với Minh Đăng. Anh đã mất người vợ nếu anh còn đ.á.n.h mất cả con trai thì Trương Hàm chắc chắn sẽ không thể sống nổi trên cuộc đời này.

Trương Hàm mở máy điện thoại, anh đã thay lấy một chiếc máy mới để tiện hoạt động điều tra hơn.

Trương Hàm nhấn tới số của Đồng Trác, đầu dây bên kia nhanh ch.óng bắt máy.

“Tôi muốn cậu tới nhà Hoài Nam kiểm tra xem cậu ta thế nào.”

“Anh Trương, em sẽ làm ngay.” Đồng Trác đáp.

“Có manh mối gì nhớ báo với tôi qua số điện thoại này.”

==============================

Chương 8: Dấu Vết Không Thể Xóa Nhòa - Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Phần Cuối - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia