Thông tin Dương Thanh Nghị phải vào viện cấp cứu đã khiến An Kiều lo lắng đến mức vấp té trên đường đi hai lần.

Cô mặc một manh áo mỏng, chân không mang tất mà chỉ đeo một đôi dép lê cọc cạch. Cô đứng trước cửa phòng phẫu thuật mà không ngừng lo sợ.

Vì sao anh lại thành ra thế này? An Kiều đặt hàng ngàn câu hỏi trong đầu nhưng không có lời giải đáp.

Lúc An Kiều ngồi ở ghế chờ thì nhìn thấy một đôi giày da cũ kĩ đang vội vã đi tới đây. Ngẩng mặt liền trông thấy Trương Hàm trong bộ quần áo đen đã bạc màu.

Anh ta trông tiều tụy, người gầy gò hơn lần trước cô gặp. Trương Hàm không phải một người để râu mọc tùm lum nhưng lần này lại chẳng thèm cạo sạch nó. Dù không có ý chê bai nhưng trông bộ dạng của anh ta lúc này rất t.h.ả.m hại.

An Kiều gật đầu chào anh, Trương Hàm sốt ruột hỏi:

“Đã ở trong đó bao lâu rồi?”

“Được một tiếng.” Cô đáp.

Trương Hàm ngồi bệt xuống ghế, anh ôm mặt như chứa nhiều nỗi tâm sự. An Kiều biết anh vẫn đang nỗ lực tìm kiếm Minh Đăng, cô cũng đã nghe Dương Thanh Nghị kể về chuyện anh xin nghỉ làm và rút khỏi vụ án điều tra Bắc Quân.

Hành lang vắng lặng và lạnh lẽo, An Kiều khoanh tay trước n.g.ự.c rồi ho khan vài tiếng. Cô buồn ngủ nhưng cứ nghĩ đến hình ảnh bị róc da thịt của Dương Thanh Nghị là ám ảnh đến mức không thể chợp mắt.

Một viên cảnh sát trẻ tuổi đi tới chỗ của Trương Hàm và An Kiều, anh ta gật đầu chào hai người rồi nói:

“Tại hiện trường vụ án chúng tôi đã thu được một con d.a.o róc da. Hung khí của hung thủ bị hắn bỏ lại, có lẽ do chạy trốn vội vã mà bỏ quên. Bên khám nghiệm đã phân tích ra dấu vân tay, tôi cần người nhà của nạn nhân đi cùng.”

Trương Hàm dặn An Kiều ở lại chăm sóc cho Dương Thanh Nghị, nếu anh ra khỏi phòng cấp cứu thì gọi cho Trương Hàm ngay. Còn Trương Hàm đi cùng viên cảnh sát tới đồn để làm việc.

An Kiều ngồi trên ghế, cô cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c của mình ngày càng đau nhức đến mức không chịu được. Cô bèn chạy vào nhà vệ sinh, An Kiều hất nước lên mặt nhằm giúp mình tỉnh táo. Ánh mắt của cô chợt trở nên u ám khi phát hiện da thịt của mình đang trở nên sần sùi và tím tái lại.

An Kiều cảm thấy mắt mũi của mình hoa lên, vạn vật xung quanh cô đều như nhân bản khiến cô không thể nhìn rõ. An Kiều chạy vào phòng vệ sinh, cô đóng cửa để bản thân bình tĩnh lại.

Lồng n.g.ự.c của An Kiều giống như bị thứ gì đó đ.â.m mạnh, cô vội vã vạch cổ áo thì liền thấy vết bầm ở trước n.g.ự.c ngày càng lan rộng. An Kiều vẫn nhớ sẽ có thêm một đêm đại nguyệt thực nữa vào cuối năm, khi đó nếu không thể đoạt lại ngọc tinh đã mất thì cô chắc chắn sẽ hóa thành tro bụi.

An Kiều trở lại phòng chờ vừa hay đèn ở phòng cấp cứu đã tắt. Cửa phòng mở cùng với đó là bác sĩ phẫu thuật đi ra. Dương Thanh Nghị được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt, cô cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe bác sĩ nói anh đã qua cơn nguy kịch.

Dương Thanh Nghị nằm trên giường bệnh với máy thở, anh vẫn chưa mở mắt để nhìn thấy cô đang ở bên.

An Kiều túc trực bên anh cả một đêm, chỉ cần cơ thể của anh có phản ứng gì bất thường là cô sẽ lập tức thông báo với bác sĩ. An Kiều chưa lần nào rời mắt khỏi anh, cô cảm thấy nếu mình rời xa anh một bước là Dương Thanh Nghị có thể sẽ gặp nguy hiểm thêm một lần nữa.

Vết thương đã được khâu lại chằng chịt, An Kiều nhìn thôi mà cảm thấy xót xa. Cô chắc chắn ở trong hoàn cảnh đó anh đã phải chịu đau đơn rất nhiều.

Bỗng nhiên cô nhớ tới lời nói của Bắc Quân, hắn nói Dương Thanh Nghị là thợ săn. An Kiều trầm ngâm nhìn anh hồi lâu, cô nắm lấy bàn tay của anh rồi bâng quơ hỏi:

“Có phải anh đã sớm nhận ra em không phải là con người không?”

Mi mắt của anh khẽ cử động sau câu hỏi của cô, An Kiều không rõ anh có nghe thấy cô nói hay không nhưng chắc chắn anh biết cô đang cầm lấy tay anh và rất lo lắng cho anh.

An Kiều hôn nhẹ lên mu bàn tay của Dương Thanh Nghị, cô khàn giọng nói với anh:

“Chỉ cần em còn ở đây, em dám chắc sẽ không để anh bị tổn thương thêm lần nào nữa.”

...

Trương Hàm ở phòng điều tra, anh nhìn dấu vân tay trên cán d.a.o trùng khớp với những vân tay của kẻ tình nghi Bắc Quân. Anh dám khẳng định những chứng cứ ở đây đều có thể đủ khả năng truy bắt hắn vào tù.

Nhưng anh đã nói sẽ không đụng tay vào những vụ án liên quan đến hắn. Anh vẫn đang lo cho tính mạng của con trai mình dù chưa thể lần ra dấu vết của hắn.

Thái Phong là đội trưởng đội điều tra tổ hai, cũng là người cùng thực hiện vụ án g.i.ế.c người hàng loạt với Trương Hàm. Anh ta đã nghe đến chuyện của Trương Hàm mặc dù cả hai không ưa nhau nhưng trong chuyện cá nhân thì không nên để cảm xúc công việc xen lẫn.

Thái Phong đưa lon cà phê tới trước mặt Trương Hàm đợi khi anh nhận lấy thì ngồi sang bên cạnh. Anh ta hỏi:

“Việc tìm con trai cậu đã có tiến triển gì chưa?”

Trương Hàm lắc đầu. Vừa nhắc đến hai chữ “con trai” là dáng vẻ đau lòng của anh lại xuất hiện.

Thái Phong trầm ngâm, lát sau mới lên tiếng:

“Kẻ bắt cóc con của cậu và tên sát nhân kia là cùng một người nhỉ?”

Trương Hàm nhìn anh ta, ngoài bản thân anh ra thì chưa có ai biết rõ chuyện này.

Thái Phong không đợi anh trả lời, anh ta đã ném một xấp giấy tờ lên người của anh. Trương Hàm mở phong thư thì nhìn ra đây là những tấm ảnh chụp từ máy quay của một huyện. Trong xe là con trai anh và gương mặt rất đỗi quen thuộc của Bắc Quân.

Trương Hàm xem một lúc, nhìn đến cuối thì phát hiện là ảnh từ hộp đen mà Đồng Trác gửi cho anh vào đêm hôm ấy. Chính là vụ án ông chủ xưởng ô tô bị đột quỵ rồi mất.

Thái Phong lúc này mới hỏi: “Vụ án này cậu rút khỏi là do hắn tác động lên đúng chứ? Vì người như cậu nếu đã theo là theo đến cùng.”

Trương Hàm định chối bỏ nhưng Thái Phong cướp lời: “Dấu vân tay đã trùng khớp, lệnh bắt giữ cũng đã có. Vụ án này thuộc dạng nghiêm trọng, chỉ cần cậu quay về làm việc chúng ta sẽ kết thúc nó sớm.”

Trương Hàm nhìn Thái Phong, đôi mắt của anh kiên định nhưng chứa đầy sự bất lực. Anh đáp:

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ rút khỏi vụ án này. Nếu anh muốn làm tới cùng thì cứ việc thôi.”

Thái Phong nheo mắt, anh ta lắc đầu:

“Hắn đã nói gì mà khiến quyết định của cậu bị lung lay. Cậu lo sợ cho con trai của mình à? Nhưng cái mà cậu lo sợ hiện tại có cứu được thằng bé không?”

Trương Hàm có chút tức giận, anh đáp lon cà phê sang một bên rồi đứng phắt dậy định bỏ đi. Thái Phong ở phía sau như một con đ*a cứ bám theo anh, anh ta nói:

“Nếu cậu cứ trốn chạy mãi như vậy thì cậu chính là kẻ hèn nhát! Tính mạng con trai của cậu vẫn ở trong nguy hiểm, tên sát nhân vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Ngày hôm nay em rể của cậu cũng bị hắn tấn công, cậu vẫn trơ mắt nhìn họ bị đe dọa ư?”

Thái Phong chưa có dấu hiệu ngưng, anh ta nói tiếp:

“Cậu là người theo vụ án này đến cùng, vụ án đang đi đến hồi kết thì cậu bỏ ngang. Cậu xem bản thân còn có đạo đức nghề nghiệp không?”

Trương Hàm dường như cảm thấy bản thân đang bị phỉ báng một cách công khai, anh tức giận mà đ.ấ.m mạnh vào bức tường gần đó. Vết thương ở tay nhanh ch.óng xuất hiện sắc m.á.u đỏ, Trương Hàm quắc mắt nhìn Thái Phong rồi bỏ đi.

Trương Hàm trở lại xe ô tô, anh ngồi lặng im trong khoang lái gần nửa tiếng. Những dòng suy nghĩ hỗn loạn ùa tới làm tâm trí anh rối bời.

Tiếng chuông điện thoại của anh vang lên đ.á.n.h tan dòng chảy suy tư. Trương Hàm gạt nút nghe rồi áp sát lên tai, bên kia điện thoại vang lên giọng nói trầm ổn nhưng có chút châm chọc.

“Mày đang hối hận về quyết định của mình à?” Bắc Quân chợt hỏi.

Trương Hàm giật mình, anh không biết hắn có đang dõi theo anh không nhưng làm sao hắn biết Trương Hàm đang có ý định lung lay?

“Muốn gặp con trai mày chứ? Nó gào khóc mấy tiếng đồng hồ chỉ đòi gặp mày đấy.” Bắc Quân chuyển máy cho Minh Đăng.

Trương Hàm vừa nghe thấy tiếng con trai kêu cứu thì liền sốt ruột. Anh cố gắng trấn an con.

“Minh Đăng, đừng khóc. Bố sẽ đến cứu con sớm thôi.”

Trương Hàm nói chuyện với con chưa được lâu thì đã bị Bắc Quân giật máy. Hắn cảnh cáo anh:

“Mạng con trai mày là do những quyết định của mày. Nhớ lấy!”

Cuộc trò chuyện kết thúc, Trương Hàm đặt tay trên vô lăng mà suy nghĩ. Anh suy tư rất lâu, lâu đến nỗi trong bãi đỗ xe chỉ còn duy nhất chiếc ô tô của anh.

Trương Hàm cầm lấy điện thoại anh nhấn vào số máy của sở trưởng, ban đầu anh định sẽ gọi điện nhưng sau đó lại chuyển sang nhắn tin.

[Trương Hàm]: Sở trưởng, ngày mai là hết đợt nghỉ phép. Tôi có thể quay lại điều tra tiếp vụ án được chứ ạ?

[Sở trưởng]: Được, hoan nghênh cậu trở lại điều tra.

==============================

Chương 7: Gần Gũi Hơn - Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Phần Cuối - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia