Vào buổi tối ở khách sạn nhỏ này, Đóa Lai vừa phấn khích vừa đau khổ, ngay sau khi Bàng Suất và Chúc Khải ngủ, Đóa Lai lấy máy ảnh giúp Bàng Suất chụp rất nhiều ảnh, chụp gần chụp xa gì đều có hết, từ mắt đến mũi, từ vai đến bụng, cuối cùng ngay cả đầu ngón chân cũng không tha. Chụp xong, Đóa Lai ngồi ở một góc sáng một mình thưởng thức xem đến đã ghiền.

Hưng phấn qua đi, Đóa Lai tóm lại cũng thấy mệt, lúc cậu nằm cạnh Bàng Suất thế quái nào không chợp mắt được, lăn qua lăn lại muốn cáu. Đóa Lai từ nhỏ đã có một tật xấu chính là ngủ không sâu, cho dù có người ho khan một tiếng, cậu cũng phải mở mắt ra nhìn một cái, huống hồ bây giờ đối mặt với cậu là Chúc Khải đang ngáy to như sấm.

Đóa Lai cố hết sức phớt lờ tiếng ngáy của Chúc Khải, nhẫn nhịn một hồi lâu nhưng rốt cuộc vẫn thất bại, rơi vào đường cùng, Đóa Lai chạy đến phòng tắm dùng khăn giấy xoa thành hai cục nhỏ nhét vào lỗ tai, cậu nghĩ như vậy có thể dễ ngủ hơn nhưng sự thật chứng minh, tiếng ngáy của Chúc Khải có lực xuyên thấu cực kì lớn, làm cho Đóa Lai bị kích động không thôi.

Cuối cùng, Đóa Lai không nhịn được nữa, bực bội ngồi dậy đi đến trước mặt Chúc Khải, không nói nhiều liền nhấc chân đá y một phát, Chúc Khải giống như cảm nhận được gì đó, chép chép miệng rồi không ngáy nữa, lập tức trở mình tiếp tục ngủ.

Đóa Lai hít một hơi dài, nghĩ thầm, cuối cùng cũng được ngủ rồi, ai ngờ không quá hai phút sau, Chúc Khải lại ngáy như sấm, thậm chí âm thanh ngày càng to và lạ, cũng không sợ ngáy dài như vậy có thể nghẹn c.h.ế.t ở trong mơ.

Chúc Khải giống như đang cố ý chọc giận Đóa Lai, không những ngáy mà còn lấy tay gãi gãi m.ô.n.g. Cảnh tượng đó nhất thời làm cho Đóa Lai phát hỏa. Vì để trả thù mối hận trong lòng, Đóa Lai nhẹ tay nhẹ chân lột sạch quần đùi của Chúc Khải, sau đó quăng quần lên trên mặt y.

Chúc Khải không vì vậy mà ngáy nhỏ lại, cùng lắm Đóa Lai cũng không để ý nữa, ngược lại cậu cảm thấy có chút buồn cười, không biết sáng mai Chúc Khải tỉnh dậy sẽ có phản ứng gì nhỉ.

Đóa Lai lại nằm xuống cạnh người Bàng Suất, nhìn thấy bộ dáng ngủ say của hắn chắc là cũng không mệt lắm. Đêm dài từ từ trôi qua, nếu không thể chợp mắt được thì cũng phải kiếm chuyện lắm chứ! Nghĩ vậy, Đóa Lai chậm rãi cầm tay Bàng Suất, nhẹ nhàng đặt lên người mình, dùng ngón tay của hắn cẩn thận xẹt qua n.g.ự.c.

Đóa Lai ngửa đầu, hai mắt khép hờ hưởng thụ cảm giác kia.

Tay của Bàng Suất rất lớn, hơn nữa lại còn thô ráp, đây cũng là một trong số các nguyên nhân làm cho Đóa Lai rất hưởng thụ, dù sao tay của mấy người đàn ông khác đều rất mềm mại, thật không phải gu của Đóa Lai, chi bằng trực tiếp tìm con gái tới cho rồi.

Ở trong mắt Đóa Lai, người Bàng Suất tụ tập tất cả gu của cậu.

Cái này chính là “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi”, Đóa Lai thấy Bàng Suất như thế nào đi chẳng nữa cũng đều thích, cậu nửa đêm khó ngủ, cầm tay Bàng Suất chơi đùa g.i.ế.c thời gian, nhìn thấy trời sắp sáng, Đóa Lai lúc này mới lưu luyến không rời, tiếp tục tiến hành từng bước cuối cùng.

Trong quá trình tiến hành, Bàng Suất vẫn ngủ sâu như trước, nếu lúc đầu Đóa Lai có thể thận trọng từng bước nhưng càng về sau lại càng thả lỏng, cuối cùng trực tiếp nắm tay Bàng Suất lại gần rồi b.ắ.n thật mạnh. Đóa Lai tựa người vào đầu giường, thở hổn hển, cả người tỏa ra hơi nóng. Sau khi nghỉ ngơi, Đóa Lai lấy khăn giấy giúp Bàng Suất lau tay, sau khi phi tang chứng cứ, Đóa Lai thỏa mãn nằm cạnh hắn, cười ngốc nghếch nhắm hai mắt lại.

Không biết qua bao lâu, trời đã bừng sáng, trong phòng bên cạnh truyền đến tiếng động, thậm chí còn kịch liệt hơn cả tiếng đêm qua. Bàng Suất mở to mắt ngáp một cái, cẩn thận nghe một chút rồi mắng: “ má, thằng ch.ó Côn Tử, mày đang cố ý phá không cho bọn tao ngủ đúng không!” Bàng Suất bất đắc dĩ rút điếu t.h.u.ố.c ở trong ngăn kéo đưa lên miệng, châm t.h.u.ố.c rồi tựa vào đầu giường chậm rãi hút.

Nghe vậy, Chúc Khải cũng tỉnh dậy, mặt giống như bị miếng vải che khuất tầm mắt, y giơ tay cầm xuống dưới, híp mắt nhìn cẩn thận rồi bực bội: “Đm, chuyện tốt này là do ai bày ra đây!” Chúc Khải ngồi dậy: “Bàng Suất, có phải mày với Đóa Lai làm hay không?”

Bàng Suất hút t.h.u.ố.c, cười: “Tao cũng chưa rảnh vậy.” Bàng Suất ngồi xếp bằng, tiếp tục nói: “Quần đùi lót của mình mà cũng ghét bỏ cho được, mùi dễ ngửi không hả?”

Chúc Khải dở khóc dở cười nhìn thấy Đóa Lai không nhúc nhích, không chút suy nghĩ liền giơ chân đá một phát: “Còn ngủ nữa hả.”

Đóa Lai ngòi dậy, mơ mơ màng màng nói: “Hả? Đến giờ ăn rồi à?”

Chúc Khải cười khổ: “Chỉ biết ăn thôi, tôi hỏi cậu, tối qua có phải cậu lột quần đùi của bố ra để trên đầu bố đúng không?”

Đóa Lai hoàn toàn tỉnh táo, đảo mắt cười: “Không nha, tối qua em ngủ ngon lắm.”

“ không phải cậu cũng không phải Bàng Suất, chẳng lẽ tự tôi làm à?” Chúc Khải đứng lên, đến cạnh Đóa Lai, nắm tay nói: “Lai thần tài, thành thật sẽ được khoan hồng, chống cự thì xử theo luật!”

Đóa Lai cười cười rồi dịch người, thấy sắp xít gần người Bàng Suất thì mới dừng lại: “Là em làm, ai bảo tối qua anh ngáy như heo làm gì, làm em nửa đêm không ngủ được.”

“má…” Chúc Khải tiến về trước hai bước: “Có phải muốn làm quen với anh không?”

Bàng Suất ở bên cạnh nhịn không được cười nói: “Quen cái đầu nhà mày, mày thử ra tay xem sao.” Nói xong, Bàng Suất một tay túm Đóa Lai ôm vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c: “Lai thần tài hiện tại đang quen tao, mày mà đ.á.n.h cậu ấy chính là không nể mặt tao.”

Chúc Khải bĩu môi: “Tao cũng đéo cần.” Nói xong, Chúc Khải nện tường, thét to: “Côn Tử, mày kiềm chế một chút đi, đừng có mà tự mình làm mình c.h.ế.t vì mệt!”

“Mày xem Côn T.ử trưởng thành thật rồi, mệt như vậy vẫn có thể chơi tiếp cũng chẳng có ý định dừng.” Bàng Suất buông lỏng ĐÓa Lai, chậm rãi vận động gân cốt.

“Tên đó ấy hả, cả đời này đều mất nết như vậy, thấy gái trước mặt là đứng hình!” Chúc Khải nháp một cái, vừa mặc quần áo vừa nói: “Ra ngoài ăn cơm đi, tao đói rồi.”

Đóa Lai mặc dù còn rất mệt nhưng cũng chỉ có thể đi theo ra ngoài. Ba người vừa đi qua phòng của Côn Tử, Chúc Khải không chút do dự đá cửa một cái, vui vẻ nói: “Côn T.ử à, bọn anh ra ngoài ăn cơm, chú em cũng nhanh lên nhé!”

“Đm, coi chừng mày dọa Côn T.ử c.h.ế.t khiếp đấy, cẩn thận nó cầm d.a.o phanh cmn thay mày.” Bàng Suất và Chúc Khải ghé tai vào nghe như hai kẻ dở hơi, thói quen này từ nhỏ đến lớn rồi, không sửa được.

Đùa giỡn xong, Đóa Lai theo bọn họ rời khỏi khách sạn nhỏ, vừa ra khỏi cửa, Chúc Khải trừng mắt: “Xe tao đâu?” Chúc Khải hai mắt nhìn quanh, quát: “Xe của bố mày đi đâu mất mẹ rồi???”

Hôm qua lúc mới đến khách sạn, Bàng Suất và Chúc Khải chia nhau đi tìm chỗ đậu xe, Bàng Suất dừng xe ở một góc sáng trong ngõ nhỏ, còn Chúc Khải lại không để ý mà dừng ở ngay trên đường lớn, ai ngờ sáng ngủ dậy xe lại không cánh mà bay đi mất rồi.

“Xe của cậu bị người ta kéo đi rồi.” Bên cạnh khách sạn có một vài quán ăn nhỏ, một ông lão đang ngồi trước cửa đang loay hoay làm đậu nói.

Nói vậy, Chúc Khải càng tức giận: “Đm, tên nào rảnh rỗi giúp tao vậy, đéo có việc gì làm nên tích cực hại người vậy à!”

Bàng Suất cười cười: “Đi thôi, tao với mày đi lấy xem.” Bàng Suất quay người nhìn Đóa Lai: “Cậu tìm chỗ ăn trước đi, tôi với anh Khải lấy xe xong sẽ tìm cậu.”

“Em đi cùng với hai anh luôn!”

“Không cần đâu, nếu cậu không đói bụng thì quay lại phòng nằm nghỉ chút đi.” Bàng Suất lúc sáng đã phát hiện Đóa Lai ngủ không ngon, cả người nhìn phờ phạc.

Đóa Lai nghĩ: “Em đi mua điểm tâm trước, hai anh trở về ăn là được.”

Nói xong, ba người trước cửa khách sạn tách nhau ra, Bàng Suất và Chúc Khải đ.á.n.h xe đi về phía nam, còn Đóa Lai một thân một mình đi đến khu phố nhỏ ở phía Bắc. Đóa Lai đi trên con phố nhỏ bên cạnh, nơi này nhìn qua thì cảm thấy thật náo nhiệt nhưng ở ngã tư đường cũng tập hợp đủ thứ rách nát nguy hiểm, khác hẳn với quang cảnh trong thành phố.

Đóa Lai sau khi mua điểm tâm xong thì chuẩn bị trở lại khách sạn, vừa mới đi đến ngã tư đường thì bị một chiếc xe tải chuyên chở hống hách từ đâu đi đến chặn đường. Đóa Lai nhanh nhẹn tránh qua một bên, sau khi đứng vững mới quay lại nhìn chiếc xe.

“Người anh em này tay chân thật nhanh nhẹn nhỉ?” Người nói chính là một người đàn ông còn trẻ nhuộm tóc vàng, trên người mặc chiếc áo ba lỗ trắng đã ngả vàng, trên chân còn có vết thương còn hở miệng, bên trong móng chân dường như còn dính bùn đất, nhưng mà hắn vẫn không quan tâm, trên miệng hút nửa điếu t.h.u.ố.c tiến lại gần.

Tóc vàng càng ngày càng gần, đi phía sau còn có hai ba thằng trẻ trâu hống hách trạc tuổi hắn, lúc tới gần, tóc vàng cười nói: “Người anh em cho xin ít tiền tiêu đi.”

Đóa Lai khẽ nhíu mày, cảm giác như đã gặp ở ngã tư đường.

“Nói chuyện với mày đó.” Tóc vàng có vẻ rất không bình tĩnh.

Nghe vậy, Đóa Lai xách bịch đồ ăn trên tay lên, nói: “Không có tiền, mua điểm tâm hết rồi.” Nói xong, Đóa Lai lại sờ sờ, lấy ra hơn mười xu tiền thừa nói: “Còn chừng này thôi, lấy không?”

Tóc vàng nhìn tay Đóa Lai vài lần: “Lấy, làm đéo gì không lấy.” Tóc vàng lấy tiền, lại nhìn túi quần của Đóa Lai: “Trong đó chứa cái gì? Còn không mau lấy ra đây để anh em nhìn?”

Trong lòng Đóa Lai lộp bộp một tiếng, ở trong này là máy chụp ảnh đó, đâu thể để bọn này cướp được! Nghĩ vậy, Đóa Lai không nói nhiều liền quay đầu chạy vào ngõ nhỏ, đồ ăn sáng trong tay cũng không thể cầm được nữa, thả tay ném hết xuống đường. Đóa Lai cũng không liều mạng mà chạy về, một hơi chạy xa ra mấy trăm mét, mãi cho đến khi phía sau không ai đuổi theo mới dừng lại đi bộ, khom lưng thở hổn hển từng hơi.

“Mệt…Mệt c.h.ế.t đi được!!!” Đóa Lai không ngừng thở hổn hển, nghỉ ngơi một hồi lâu sau mới bình thường trở lại, cậu chậm rãi đứng thẳng lưng, không để ý xoay người lại thì đụng phải cột điện, đầu cảm thấy lâng lâng, cậu liền lùi ra sau hai bước, ôm đầu đau đớn dậm chân.

Đóa Lai phải xoa đầu thật lâu mới giảm bớt cảm giác đau đớn, cậu nhẹ nhàng sờ trán, trên đó nổi lên một cái u thật lớn, cảm giác như vừa thoát khỏi Ngưu Ma Vương trong Tây Du Ký ấy. Đóa Lai không dám sờ vào cục u trên trán, đành phải về khách sạn với hai bàn tay trắng. Vừa vào cửa, Bàng Suất và Chúc Khải đã trở về, nhìn thấy Đóa Lai cả hai đều sửng sốt.

“Bị gì vậy?” Bàng Suất nhìn thẳng, nhíu mày.

Đóa Lai càng nghĩ càng thấy khó chịu, hít hít mũi nói: “Em bị người ta cướp…”

Bàng Suất từ khi ra đời đã được ba giảng dạy cho một đạo lí, chính là nếu có bắt nạt thì cũng chỉ có thể là hắn bắt nạt người khác chứ không có chuyện bị người khác bắt nạt, cho dù người đó là người thân thì cũng không tha. Đạo lí này là từ đời ông cố nội hắn truyền từ đời này sang đời nọ, Bàng Suất dĩ nhiên cũng theo tư tưởng của dòng họ, một mạch theo đó sống đến tận giờ, thắng nhiều nợ ít, cho dù bị Chương Thỉ ám đến tán gia bại sản cũng không quên đạo lí này, thẳng lưng phóng khoáng sống tiếp.

Lại càng nói thêm, Đóa Lai hiện tại là nhân viên của hắn, cũng tính là thuộc hạ của hắn, thân là ông chủ như Bàng Suất sao có thể nhịn được sự uất ức này, vì thế Bàng Suất nổi giận ngay tại chỗ, túm theo Đóa Lai đi ra khỏi khách sạn.

Chúc Khải đã lâu rồi chưa thấy Bàng Suất nổi nóng, vừa nhìn là biết đã muốn đ.á.n.h nhau, Chúc Khải không những là một người nghĩa khí mà còn thích góp vui, đi theo sau Bàng Suất xắn tay áo lên, hận không thể tìm ra mấy thằng oắt con du côn kia đ.ấ.m mấy đ.ấ.m cho đã ngứa.

Đóa Lai vốn muốn lợi dụng cơ hội lần này để giành sự quan tâm của Bàng Suất, dù chỉ là bé xíu xiu thôi cũng thỏa mãn rồi, nhưng mà cậu chưa bao giờ nghĩ rằng Bàng Suất sẽ tức giận như vậy, bị dọa đến mức thở cũng không dám thở mạnh, giống như một cô vợ nhỏ đi bên cạnh Bàng Suất.

Đóa Lai, Bàng Suất và Chúc Khải đi đến con đường mà Đóa Lai bị cướp kia, xung quanh không thấy bóng dáng của mấy tên oắt côn đồ kia, Bàng Suất đứng ở trước hẻm im lặng một lát, sau đó hỏi Đóa Lai bộ dáng, cách ăn mặc của mấy tên oắt kia, sau đó liền đi vào hẻm, tiến vào một lò mổ heo hỏi thăm.

“Anh Khải.” Lúc này Đóa Lai mới dám mở miệng nói chuyện.

“Hửm?” Chúc Khải hút t.h.u.ố.c, cà lơ phất phơ tựa cột điện trước hẻm.

Đóa Lai do dự một lát: “Chúng ta cần phải tìm ra bọn chúng sao? Không chừng bọn chúng sớm chạy đi chỗ khác rồi.”

“Chạy? Làm thế nào mà chạy được, cái nơi lớn bằng cái lòng bàn tay này tùy tiện quay qua quay lại là đã tìm ra rồi, yên tâm đi.” Chúc Khải nhìn Đóa Lai nhíu mày, nét mặt vui vẻ của y đã lộ rõ ý nghĩ của y. Hôm nay tinh thần của Chúc Khải không tốt, xe bị kéo đi không nói, lúc đi lấy xe thì bị chọc đến phát điên, chỉ sợ là không có chỗ giải tỏa thôi.

Vừa dứt lời, Bàng Suất từ trong lò mổ đi ra, vẫy vẫy Đóa Lai và Chúc Khải nói: “Hình như gần đây.”

Nói xong, Bàng Suất xoay người đi đến con đường cái cạnh hẻm.

Đóa Lai không có cách nào chỉ có thể đi theo Chúc Khải.

Bàng Suất nói chuyện với ông chủ của lò mổ heo thì biết được mấy tên oắt con này thường ở trong tiệm game tiêu tiền, suốt ngày lêu lỏng ham chơi, l.ừ.a đ.ả.o hay gian bịp gì cũng đều làm rồi, không ít người bị bọn chúng dọa sợ. Bàng Suất theo lời kể của ông chủ tìm đến tiệm game, được che kín trong con hẻm là một tiệm game bí mật, lúc vào cửa, bên trong không khí ngột ngạt nói không nên lời, chỉ thấy rõ một đám trẻ hư chơi đến c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt.

Bàng Suất nhìn xung quanh, ngoại trừ đám trẻ con ở ngoài thì bên trong còn có mấy tên lớn lớn đang chơi bài, cũng không nhìn thấy tên oắt tóc vàng mà Đóa Lai nói. Bàng Suất nhíu mày đi vào bên trong, phát hiện ở trong còn có một căn phòng, vào lúc Bàng Suất mở cửa đi vào thì thấy tên nhóc nhuộm tóc vàng.

“Lai thần tài” Bàng Suất quay đầu lại kêu một tiếng, Đóa Lai rụt cổ vội đi tới.

Đóa Lai cùng Chúc Khải đến trước cửa phòng, Bàng Suất chỉ vào người ở bên trong, hỏi: “Là hắn phải không?”

Đóa Lai lén nhìn, lập tức gật gật đầu.

Bàng Suất ngay lập tức nổi trận lôi đình, đi vài bước tới cạnh người nhóc tóc vàng, không nói nhiều liền giơ tay lên đ.ấ.m một cú vào giữa trán nhóc tóc vàng.

Nhóc tóc vàng tự dưng bị đ.á.n.h đến mơ màng, một lúc sau mới tỉnh lại, lúc nhìn thấy Đóa Lai liền hiểu chuyện gì đang diễn ra, lại nhìn thấy hai người đứng đằng sau, cả người bị dọa đến phát run.

“Tên nhóc người có bản lĩnh thật nhỉ, đến cả cậu ấy mà cũng dám cướp?” Bàng Suất núm tóc tóc vàng, nâng chân nện vài phát.

Nhóc tóc vàng hai tay ôm đầu, miệng không ngừng nói: “Đại ca, em sai rồi, anh đừng đ.á.n.h nữa, từ nay về sau em không dám nữa.”

Chúc Khải vừa nghe đã tỏ ý không vui: “Mình mày sao có thể cướp, đâu thể mình mày nhận sai.” Chúc Khải nhìn quanh vài lần, thét to: “Ai đi theo thằng này mau ló mặt ra đây, nếu không bố mày đ.á.n.h đéo chừa một ai!”

Bàng Suất và Chúc Khải một người như sói, một người như hổ, sớm làm mọi người trong phòng sợ hãi, những người xem náo nhiệt cũng đều là im lặng xem, ngay cả ông chủ tiệm game cũng không dám lại gần phòng.

“Hỏi mày đó, ngoài mày còn có ai?” Bàng Suất túm đầu nhóc tóc vàng: “Cho mày chỉ, lúc nãy ai đã đi theo mày, không nói hôm nay tao phế cho mày tàn tật.”

Nhóc tóc vàng đã bị dọa đến sợ, hơn nữa ở cái tuổi này làm gì đã biết hai chữ nghĩa khí có nghĩa gì, đương nhiên sẽ không kháng cự đến cùng. Nhóc tóc vàng run rẩy giơ tay lên chỉ ba người, Chúc Khải liền vọt đến, đ.ấ.m đá mạnh mẽ.

Lúc này Bàng Suất thả lỏng nhóc tóc vàng, đưa tay tát hắn một cái: “Tuổi còn nhỏ học gì không học đi học ăn cướp, nhìn mắc ỉa.” Bàng Suất đè xuống cơn giận dữ, nhẹ giọng nói: “Cướp được bao nhiêu giao hết ra đây.”

Nhóc tóc vàng vừa nghe cội lấy trong túi ra một nhùi tiền lẻ: “Khi nãy em cướp của anh ất hơn mười đồng, vừa rồi tiêu năm xu giờ chỉ còn lại nhiêu đây thôi.’

Bàng Suất nhìn thấy nhùi tiền lẻ kia thì nhíu mày, nghĩ nghĩ rồi nói: “Chuyện hôm nay tao không tính toán, về sau mày mà còn dám đừng hỏi vì sao tao đập gãy chân mày.”

“Không dám, không dám nữa.”

Bàng Suất không trả lời hắn mà nói với Chúc Khải: “Đi thôi.”

Chúc Khải nghe vậy mới thu tay lại, chưa kịp mở miệng đã nghe tiếng nói từ bên ngoài vọng vào: “Còn không biết tránh đường, chen lấn gì chứ?”

Mọi người liền dạt qua hai bên, Thép Quân đứng ở ngoài miệng ngậm t.h.u.ố.c, mặc một cái quần đùi lớn đi đến, trên cổ lấp lánh xích vàng nhìn kiểu nào cũng thấy ch.ói mắt.

Thép Quân vốn ở nhà cô hắn ăn cơn, đột nhiên có một đứa nhỏ chạy đến nói cháu hắn bị người ta đ.á.n.h, Thép Quân từ nhỏ đến lớn chỉ có cô ba là hiểu hắn nhất, mà Tôn Kiệt lại là con của cô ba, chuyện này đương nhiên hắn phải ra mặt giải quyết.

Lúc Thép Quân nhìn thấy Bàng Suất và Chúc Khải thì lộ rõ vẻ sửng sốt, sau đó nham hiểm nói: “Ồ, sao các cậu lại ở đây?” Thép Quân lê dép bước vào phòng, nhìn Tôn Kiệt nói: “Cháu ngoại tôi chọc giận các cậu?”

Nghe vậy, Chúc Khải nhịn không được cười nói: “Thép Quân, thằng nhãi tóc vàng này là cháu của cậu?”

Thép Quân cố nén lửa giận, cười nói: “Đúng vậy.”

Chúc Khải hừ một tiếng: “Vậy cậu nên trông nom hắn cho tốt đừng để cứ mãi ra ngoài đường học cướp bóc, lớn lên muốn g.i.ế.c người phóng hỏa à?”

Thép Quân thu lại nụ cười, xụ mặt đến cạnh Tôn Kiệt, nhấc chân đá hắn một cú: “Suốt ngày không biết đúng sai, còn bày đặt học thói cướp bóc, còn không cút về nhà?”

Tôn Kiệt nghĩ rằng Thép Quân sẽ giúp hắn trả thù, ai ngờ lại nhận được kết cục như thế này, rơi vào đường cùng ôm mặt chạy ra khỏi tiệm game.

“Còn có tụi bây nữa, cút hết đi!” Thép Quân nhìn đám nhỏ thét to.

Đợi đám nhóc chạy đi hết, Thép Quân rút t.h.u.ố.c ra, đưa cho Bàng Suất và Chúc Khải, lúc chuẩn bị đưa cho Đóa Lai, Đóa Lai vội xua tay: “Tôi không hút t.h.u.ố.c.”

Thép Quân quan sát Đóa Lai, lộ rõ vẻ sửng sốt: “Cái trán này là do Tôn Kiệt làm?”

Không đợi Đóa Lai mở lời, Bàng Suất giành nói: “Còn không phải vậy thì cậu nghĩ tại sao tôi và Chúc Khải đến đ.á.n.h cháu cậu một trận?”

Thép Quân cười cười: “Được rồi người anh em, chuyện này không đáng.” Thép Quân giúp Bàng Suất châm t.h.u.ố.c: “Chuyện này là Tôn Kiệt sai, các cậu coi như giữ mặt mũi cho tôi đi, bỏ qua chuyện này được không?”

Bàng Suất hung hãn hút t.h.u.ố.c, cười đùa: “Chắc tôi phải tìm cậu đòi tiền t.h.u.ố.c men.”

“Đm, anh em với nhau mà chơi vậy sao được.” Thép Quân nhìn cục u trên trán Đóa Lai, cười: “Cháu tôi bị cậu đ.á.n.h cũng không nhẹ, coi như huề nhau đi”

Chúc Khải hút t.h.u.ố.c, cười: “Được rồi, nếu là cháu của cậu thì về nhà mà quản cho tốt, bọn tôi còn phải chạy về tiệm masage.”

“Gấp vậy à? Tôi còn muốn mời các cậu ăn bữa tối nữa chứ.” Thép Quân dối lòng nói.

Bàng Suất vẫy tay: “Đi trước đây, đợi hôm nào có dịp vậy.” Nói xong, ba người trước sau rời khỏi tiệm game, lúc trên đường về khách sạn, Chúc Khải nói: “Tên nhóc Thép Quân này trong bụng toan tính nhiều ý xấu, chúng ta cần phải cẩn thận.”

Bàng Suất bĩu môi, tỏ vẻ không quan tâm, quay đầu nhìn Đóa Lai cười: “Sau này gặp chuyện như vậy đ.á.n.h không lại thì tìm anh, anh giúp cậu trừng trị!”

Đóa Lai không ngừng nói: “Vừa rồi anh hù c.h.ế.t em, mặt anh như bốc hỏa đến nơi.”

“Đm, vậy là cậu chưa thấy tôi tức giận thật sự rồi.” Bàng Suất nhịn không được đưa tay lên nhéo mặt Đóa Lai, cười: “Anh giúp cậu trả thù, cậu tính báo đáp tôi như thế nào đây?”

Đóa Lai giật mình: “Để em suy nghĩ thử.”

“Còn nghĩ gì nữa, lấy thân báo đáp chứ còn gì.” Chúc Khải vui vẻ nói.

Bàng Suất cười híp mắt: “Để tôi nghĩ xem, buổi tối rửa m.ô.n.g chờ tôi đi.” Nói xong, Bàng Suất lại nhéo khuôn mặt nhỏ của Đóa Lai.

Đóa Lai biết rõ đây là một lời nói đùa nên không để trong lòng, đợi lúc bọn họ về lại tiệm massage vào buổi tối, Đóa Lai chui vào bếp trước, đúng lúc cậu đắc chí khí thế ngút trời, Bàng Suất mặc quần đùi đứng ở cửa cười nói: “Làm đồ ăn cho anh à?”

Trong bếp lúc này chỉ có mình Đóa Lai, Đóa Lai quay đầu cười nói: “Em hầm cá, còn nấu với rất nhiều b.ún nữa”

Bàng Suất xoa vai cười: “Sao cậu biết tôi thích ăn b.ún?”

“Em hỏi Côn Tử.”

Bàng Suất nhấp nhấp miệng, cười: “Làm đi, vậy cậu cứ làm, tôi về phòng chợp mắt một chút.” Bàng Suất ngáp một cái, xoay người nói: “Buổi tối đừng về nhà, ở đây ngủ với anh.”

Đóa Lai vội đồng ý, bởi vị trong thâm tâm của Đóa Lai, nằm cùng giường với Bàng Suất là điều tốt đẹp nhất, chính là cậu có thể vô cùng hưởng thụ.

Bàng Suất đi rồi, Đóa Lai ở trong bếp nấu nướng tầm một tiếng, sau khi cá chín, Đóa Lai cho thêm chút nước sốt lên trên, sau đó lại chạy lên phòng thuê trên tầng 3.

“Anh, cá hầm ngon lắm!” Đóa Lai dùng cùi trỏ mở cửa, lúc lại gần, Bàng Suất ngồi trên ghế, dường như đang ngủ, mà quần đùi trên ngoài sớm đã bị cởi ra Đóa Lai làm sao chịu được k*ch th*ch này, vội đem cá đặt lên bàn, sau đó im lặng nhìn Bàng Suất.

“Anh…” Đóa Lai nhỏ giọng thử dò xét Bàng Suất, sau khi xác định hắn đã ngủ, Đóa Lai nuốt nước miếng, chậm rãi ngồi xổm trước người Bàng Suất, cậu giơ ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp mặt hắn, ngẩng đầu nhìn phản ứng của Bàng Suất.

Đóa Lai thấy Bàng Suất vẫn ngủ như trước, lúc này mới yên lòng, cậu cúi đầu, chậm rãi lại gần.

Chương 10 - Có Nhau, Nơi Nào Cũng Là Nhà. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia